Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chàng trai năm ấy tôi từng thương

2021-08-06 01:25

Tác giả: Phong Di Hoà


blogradio.vn - Thích cậu nhiều năm, tôi không hối hận. Cậu không thể cho tôi tình yêu trọn vẹn nhưng lại cho tôi hồi ức đáng trân trọng. Thanh xuân không uổng phí khi tôi thích cậu. Chàng trai năm ấy, cảm ơn và tạm biệt cậu.

***

Hồi còn bé, tôi thường hay mơ mộng mình là nàng công chúa đang chờ bạch mã hoàng tử đến đón. Những lúc kiểu ấy, ba tôi sẽ dùng bộ dạng "không nỡ rời xa" làm bộ làm tịch nặn ra vòi giọt nước mắt "Công chúa của ba, ba không nỡ gả con đi phải làm sao?"

Đến khi lớn, chờ không nổi. Ngày nào mẹ tôi cũng than vãn với ông giục tôi nhanh lấy chồng.

“Không biết bao giờ mới có thằng nó đến rước con mình đi, ông nhỉ? “.

Tôi nghe thế, vừa tức vừa buồn cười. Thật ra cũng không phải hai mươi mấy năm từ bé đến lớn tôi chưa một mảnh tình vắt vai. Tôi cũng có một lần yêu duy nhất nhưng đó chỉ là yêu đơn phương.

Thời kỳ phản nghịch của tôi tới muộn hơn so với người khác. Làm ba mẹ tôi tưởng tôi không có thời kỳ phản nghịch. Tuổi 18, cái tuổi con người đã bắt đầu trưởng thành hơn, chín chắn hơn. Nhưng riêng tôi. Tôi bắt đầu tùy hứng. Tình tình khó chịu, khó chiều, dễ nổi cáu còn hay cãi nhau với ba mẹ. Thì ra lúc ấy tôi mới biết tôi đang trong thời kỳ phản nghịch. Thế nhưng không biết từ bao giờ cô gái ương bướng lại say đắm trong giấc mộng hão huyền của tình yêu. Tôi phải lòng cậu. 

hoc_-_duong_-_3

Không giống như tình yêu của những cô cậu học trò yêu sớm, cũng không giống như tình yêu của những anh chị trải đời, sớm tối bên nhau. Tình yêu của tôi lại âm ỉ, không nhẹ nhàng cũng không dữ dội. Là một tình yêu không trọn vẹn.

Ngày tôi biết tôi thích cậu, trời đổ mưa. Sóng từng cơn cuộn trào trong lòng tôi. Tôi chần chừ, hơi lo sợ. Sau một đêm trằn trọc suy nghĩ, tôi quyết định theo đuổi cậu. Cậu cái gì cũng tốt mà tôi thì cái gì cũng không tốt. Điều này làm tôi thấy hơi áp lực. Nhưng tôi là ai nào? Là cô gái đang trong thời phản nghịch. Chút áp lực ấy làm sao làm tôi chùn bước được. Theo đuổi một tháng, hai tháng, ba tháng, tôi bắt đầu nản. 

Cậu cứ như một người máy, không biết vô tình hay cố ý không nhận ra tình cảm của tôi. Theo đuổi lâu một chút, tôi đã thành công. Không phải thành công tiến đến bước cuối cùng nắm tay cậu mà thành công đến gần cậu, trực tiếp từ người xa lạ lên thành bạn thân - là cô gái duy nhất bên cạnh cậu trừ người thân.

Làm bạn với nhau ba năm, tôi phát hiện cậu tốt thật nhưng về phương diện tình cảm cậu không khác gì một cục gỗ. Nhưng tôi cũng thấy hơi may mắn. Cục gỗ như cậu chắc sẽ không biết yêu là gì. Nhưng tôi đã nhầm. Cậu chỉ là chưa gặp được người thích hợp thôi. Đến khi gặp được, thì ra tôi mới biết cậu cũng sẽ đỏ mặt, lúng túng trước người mình yêu.

“Hai người rất hợp nhau”.

Tôi cười nói. Cậu cũng cười. Hạnh phúc ngập tràn khuôn mặt cậu. Tim tôi chợt thắt lại. Đau. Không đau thể xác. Đau tinh thần, nỗi đau âm ỉ, không xé tâm gan, nhưng đủ để làm người ta khó chịu mãi không thôi. 

hoc_-_duong_-2

Cậu đắm chìm trong tình yêu. Rồi dần dần, chúng ta xa cách. Khoảng cách giữa tôi và cậu ngày càng lớn. Tôi không còn nhìn thấy cậu trong đám đông. Cậu cũng không còn là cậu của trước kia. Cậu bây giờ là một cục gỗ thành tinh, biết yêu, biết dịu dàng ân cần. 

Tôi không còn sánh vai với cậu nữa. Tôi giờ đây chỉ là một người qua đường ngắm cậu ở phía xa. Tình bạn không thể thành tình yêu. Đau khổ. Tôi tự dưng trưởng thành lên. Hết phản nghịch. Một thứ tình cảm cứ dần dần thầm lặng mà chết đi. Tôi không buồn nữa. Cậu hạnh phúc, tôi cũng phải thật hạnh phúc.

Chỉ là nhiều năm sau, tôi vô tình bắt gặp cậu. Cảm xúc hơi lâng lâng. Đấy. Mối tình đầu của tôi đấy. Chàng trai thời thanh xuân tôi từng thích. Chàng trai từng khiến tôi vui quên mất lối về. Cũng là chàng trai từng làm tôi khóc như mưa trút nước. Là chàng trai chưa từng thuộc về tôi. Là cục gỗ dành hết dịu dàng ấm áp cho một cô gái không phải tôi. 

Thích cậu nhiều năm, tôi không hối hận. Cậu không thể cho tôi tình yêu trọn vẹn nhưng lại cho tôi hồi ức đáng trân trọng. Thanh xuân không uổng phí khi tôi thích cậu. Chàng trai năm ấy, cảm ơn và tạm biệt cậu.

©  Phong Di Hòa - blogradio.vn

Xem thêm: Thanh xuân mình đã nợ gì nhau?

Phong Di Hoà

Điều tốt nhất bạn làm vì bạn là không chùn bước!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

back to top