Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chân trời nghiêng cánh

2017-04-23 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Ta quay lưng khi ai đó cần. Và lại hối hận dằn vặt mình khi nhận ra, họ cần ta thật sự. Ta đã không nhìn thấu họ, như những đốm sáng nơi mặt đất không thấy mặt trăng bị che mờ sau lớp mây, hay mặt trăng đã quên mất, bên dưới mình còn có một những đốm sáng mong manh đang tồn tại. Ta dễ quên, dễ thờ ơ trước những gì mình không nhìn thấy.

***

Chuyến bay giá rẻ đi Sài Gòn giống như một chiếc xe đò hỗn độn. Không gian rộn ràng đủ tiếng nói cười, đủ những mùi hương. Cạnh tôi là một cậu bé, khoảng tầm chừng 12 tuổi, làn da đen nhẻm còn quần áo thì xộc xệch. Dễ thấy là cậu không được chăm chút và rèn giũa nhiều, khi cậu gác chân lên ghế, xoay trái, xoay phải, tiếng nói lanh lảnh. Tôi nép sang một bên để không làm phiền cậu. Trong khi cậu mải mê xem tờ hướng dẫn cấp cứu trên máy bay, liến thoắng phân tích giá tiền các món ăn trong thực đơn, mặc người phụ nữ đi cùng cậu chỉ ừ hử. Dù vậy, bên trong vẻ thích thú đó vẫn có nét hờ hững lạ lùng.

Máy bay cất cánh. Đèn tắt. Tôi lặng lẽ ngắm nhìn núi mây sừng sững giăng trước mắt, như một ngọn núi khổng lồ gào thét ra ánh sáng, những ngôi nhà bỗng chốc trở thành những mô hình vô hồn và chỉ một cái chao nghiêng cánh, ta mất hết kết nối với thế giới này, trở thành Lơ Lửng.

Chân trời nghiêng cánh

Tôi bỏ quên cộng đồng ồn ã đằng sau mình, chúi mục ra ngoài cửa sổ, đắm chìm mình vào dòng chảy những đốm sáng lấp lánh của ánh đèn nơi mặt đất, chúng như những con bọ nhỏ, dồn tụ lại theo những đường dẫn, đi một cách đờ đẫn không biết mình trôi về đâu. Tôi tự nhủ: mình cũng là một con bọ như thế. Núi mây đang chiếm thành phố, nhốt những con bọ vào lớp mờ ảo, bỗng chốc những tia sáng lóe lên khoe hết những hình hài đẹp đẽ đầy đe dọa, và bí ẩn. Cứ như vậy, vừa gầm gào, vừa lãng đãng, chúng như một sự kết hợp lạ kì giữa vẻ thơ mộng và một con quái thú, đánh chiếm mọi thứ bằng sự dịu êm. Tưởng chừng như chẳng điều gì có thể hạ gục được chúng. Chúng bao phủ những đốm sáng bằng sự tăm tối bất tận. Cứ như vậy, và những con bọ nhỏ chẳng thể làm gì ngoài việc trông chờ vào những tia sáng đỏng đảnh lóe lên một cách vô nghĩa, vốn chỉ để thỏa mãn bản thân núi mây, chứ chẳng xua tan được chút mờ mịt nào. Và mọi thứ cứ vậy. Y như cách chúng ta chìm nghỉm. Bỗng mình ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, và nhận ra, trăng vẫn sáng. Tôi ngạc nhiên về điều đó. Mặt trăng nằm xa cách hẳn khỏi núi mây. Và mình nhận ra rằng, khi mình lên đủ cao, mình sẽ nhận ra, mờ mịt đã nằm dưới chân mình, và trên đầu, trăng vẫn sáng.

Bởi lẽ đã có những ngày tôi ngồi bên trong đám mây kia, và nhìn nó nuốt chửng mặt trăng, ngon lành như ta ăn một cái bánh táo. Rồi mình bi quan làm sao. Mình nói ánh trăng kia đâu có thể làm được gì, vô nghĩa và vô ích.

Thế rồi hôm nay khi đứng trên những đám mây, mình nhận ra là mặt trăng vẫn còn ở đó, luôn luôn tỏa sáng. Chỉ là, ta có thể thấy nó hay không.

Cũng như những con bọ nhỏ bé, vẫn lặng lẽ tỏa sáng. Cho dù ở đây mình không thể thấy được.

Chìm vào những dòng suy nghĩ miên man kiểu ấy, khiến tôi không nhận ra tiếng thút thít ngay cạnh. Chỉ khi ông cơ trưởng lào phào gì đó bằng tiếng Anh, ra vẻ tâm sự cười cợt cho một đám người Việt bằng ngôn ngữ khác với ngôn ngữ mẹ đẻ của họ, trên đất nước của họ, thì mình mới giật mình quay lại hiện tại. Và nhìn thấy cậu bé kia đang ngồi xem lại những bức ảnh, không chắc là của cậu hay ai khác, vì cậu vội vàng giấu nó đi ngay khi thoáng thấy tôi quay lại. Cậu gom lại và cho vào túi nylon, buộc lại theo cách luồn quai bên này vào quai bên kia, rồi hấp tấp để xuống chân. Rồi cậu phủ chiếc khăn lên mặt, che đi đôi mắt hoe hoe và khi mình giả vờ ngủ, thì cậu thỏa thê khóc đằng sau chiếc khăn kia.

Tôi bối rối quá. Điều gì làm một cậu nhỏ khóc lóc trên một chuyến bay như thế này, mà mình suy đoán cũng là một trải nghiệm mới mẻ với cậu. Vì đây là một cuộc chia xa? Một cuộc giã từ? Hay đó là một lời vĩnh biệt?

Chân trời nghiêng cánh

Ai mà biết được. Mình chỉ cảm thấy sự đau buồn đang nhảy múa trong tim cậu. Và cách cậu đối mặt với nó mới đáng quý làm sao! Thật tình khi đứng trước cậu, mình cảm thấy mong muốn được dịu dàng, như cách người ta vẫn đối xử với Remi, với Totochan, và cả Hoàng tử bé. Bởi lẽ cậu bé kiên cường đối mặt với nó, cách cậu mỉm cười với người đi cùng cậu, mà cậu gọi là cô, cả cách cậu vui vẻ gọi thức ăn, trò chuyện về chuyến bay, và chỉ lặng lẽ khóc khi đèn tắt và mọi người say ngủ. Cậu chọn khóc một mình. Cậu muốn một mình đối mặt.

Mình tự hỏi, nếu một ngày những nỗi đau ấy là quá lớn. Cậu có mong muốn được kể ra? Và khi kể ra, những gì người ta nhìn về cậu, không phải là một sự dịu dàng, mà lại là, ôi nhảm nhí, sự e dè, sự coi thường, người ta nghe những gì cậu nói, và nghĩ, cậu đang đóng kịch, hay đang yếu hèn? Dẫu sao thì cũng đều ko phải là điều gì tốt đẹp cả.

Bởi lẽ một ngày họ đang phải nhìn thấy quá nhiều sự giả dối. Quá nhiều câu chuyện bi thương được kể, quá nhiều dằn vặt được thổ lộ, ta là đối tượng của những mong mỏi, mong mỏi được quan tâm. Và sau quan tâm, là một vài sự ích kỉ. Và chính ta, cũng chỉ là một con người, ko phải thánh nhân, không đủ yêu thương để bao trùm tất thảy. Vì thế đôi khi, ta lựa chọn, không yêu thương nữa.

Ta quay lưng khi ai đó cần.

Và lại hối hận dằn vặt mình khi nhận ra, họ cần ta thật sự. Ta đã không nhìn thấu họ, như những đốm sáng nơi mặt đất không thấy mặt trăng bị che mờ sau lớp mây, hay mặt trăng đã quên mất, bên dưới mình còn có một những đốm sáng mong manh đang tồn tại. Ta dễ quên, dễ thờ ơ trước những gì mình không nhìn thấy.

Vì thế nên tôi trân trọng cậu nhỏ với nỗi buồn của cậu, và càng trân trọng giây phút tôi được chứng kiến nỗi buồn đó, vì cậu không kể gì cả, nên tôi chỉ cảm thấy, đơn thuần, là Dịu Dàng.

© Phai – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết CẦN LẮM MỘT CHỮ DUYÊN. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.

Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm

Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm

Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.

Khó buông

Khó buông

Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.

Đơn phương

Đơn phương

Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.

Xuân về nghe điệu hát Then

Xuân về nghe điệu hát Then

Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.

Mưa nghịch mùa

Mưa nghịch mùa

Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

back to top