Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cậu là thanh xuân, là điều bí mật không thể bật mí

2019-08-26 01:24

Tác giả: Ngọc Anh


blogradio.vn - Thật ra, tình yêu đâu cứ nhất thiết phải khai tên chỉ họ, bởi có những mối quan hệ rất khó để đặt cho nó một cái tên. Nhưng đôi khi việc đặt tên cho mối quan hệ lại không phải là điều quá quan trọng.

***

Một buổi sớm mùa thu tinh khôi và trong vắt. Những hạt mưa long lanh bao phủ khắp phố phường Hà Nội. Đất trời thủ đô sau một đêm dài ướt át giờ như bừng tỉnh giấc, vươn đôi tay đón nàng mưa e ấp ngọt ngào vào lòng. Người ta hối hả bon chen nhau, tự động đi vào những khoảng không trên đường y như trò chơi điền vào chỗ trống. Giữa những cái nhộn nhịp náo nhiệt ấy, đâu ai biết ở một góc nhỏ nào đó lại có một nơi yên ắng đến lạ thường. Hôm nay tôi dậy sớm hơn dự định, nằm quấn chăn, đắm mình vào cái cảm giác se lạnh dễ chịu của cơn mưa phùn cuối thu mang lại mà nghe lòng nhẹ bẫng.

“Tinh tinh”… Tiếng chuông điện thoại vang lên báo hiệu tin nhắn từ một dãy số không lưu cũng thuộc lòng: “Cún ơi dậy đi nào trời sáng lắm rồi!” Là cậu. Tôi mỉm cười. Người ta nói tuổi thanh xuân là trang lưu bút ghi lại quãng thời gian đẹp nhất mà ta từng trải qua. Và cuốn lưu bút ấy của tôi mang đầy hình ảnh cậu.

thanh xuân

Tôi và cậu quen nhau cũng đã ngót 3 năm. Còn nhớ buổi chiều hè ấy, khi mà sợi dây định mệnh buộc một nút thắt chúng tôi lại với nhau. Đó là chiều hè năm tôi học lớp 11. Gió thổi man mát, nắng vàng ngọt ngào và óng ả như mật ong được ông trời rót xuống mặt đường, đập vào tán cây rồi văng tung toé mỗi nơi một giọt. Tôi như thói quen thường ngày nằm ườn mình trên cái võng móc giữa hai thân cây xoan mộc ngoài vườn, một tay phủi nhẹ cọng lá vàng rơi trên tóc, tay còn lại lười biếng định cầm điện thoại lướt facebook thì cũng là lúc màn hình sáng lên: “Cậu học A6 à?”

Tôi là một đứa con gái không xinh, da không trắng, chỉ cao mét rưỡi, học hành tàm tạm, mọi thứ đều được xếp ở mức bình thường. Có điều mọi người thường bảo trông khá dễ thương nên cũng được nhiều lời tán tỉnh của các bạn nam. Với bản tính cố chấp của mình, tôi mặc nhiên bỏ qua những lời đường mật đó. Thế mà chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào, cậu vừa nhắn tin tôi đã vội vã hồi âm. Nhiều khi nhắc lại, tôi thường nhăn răng cười: “Rõ là ý trời, ấy nhỉ?” “Vậy thì cậu đừng cố tình làm trái ý trời nữa!”- Cậu hóm hỉnh nháy mắt làm tôi được một trận cười vang. 

Thời gian chậm rãi trôi, mọi thứ cũng lớn dần theo năm tháng, thế là từ những tin nhắn đầu tiên đó, tôi và cậu trò chuyện nhiều hơn, quan tâm nhau nhiều hơn, những cuộc trò chuyện xuyên đêm trở nên dày đặc. Chúng tôi kể cho nhau nghe bao câu chuyện không đầu không cuối, bí mật khó có thể nói với ai cũng đều được lôi ra tâm sự. 

thanh xuân

Những tháng ngày cuối lớp 12, việc học trở nên thật nặng nề: học chính, học thêm, học tăng cường làm tôi vô cùng áp lực, mệt mỏi. Suy sụp hơn nữa là khi chỉ trong và tháng mà ông bà hai người gần gũi thấu hiểu nhất lần lượt bỏ tôi mà đi. Tôi chẳng còn tâm trí nào mà lo nghĩ đến học hành nữa. Cậu đã luôn bên tôi những lúc như vậy, không nhiều lời an ủi, cũng không đưa ra lời khuyên, chỉ im lặng kề bên, chấp nhận nghe tôi tâm sự, và than vãn. 

Bên cậu, tôi như quên đi mọi khó khăn cuộc đời. Những đêm đông dài và buồn, được trùm chăn kín mít và tâm sự cùng cậu là một thói quen tôi không bao giờ muốn buông bỏ. Nhưng thời gian không còn nhiều, tôi biết cả tôi, cậu và hàng nghìn học sinh cuối cấp ngoài kia đều đang cố gắng miệt mài đèn sách cho những năm tháng cuối cùng của tuổi học trò. Nên hơn hết, tôi vẫn luôn trân trọng những khoảng thời gian ngắn ngủi mà vui vẻ nhất khi chúng tôi được trò chuyện cùng nhau. 

“Tớ đậu không quân rồi. Nhưng phải vào Nha Trang để học cơ.” Ngày cậu báo tin, tôi đã cười rất tươi. Tôi mừng cho cậu vì tương lai ổn định mà cậu gửi gắm khi vào quân đội, cố giấu tận sâu dưới đáy lòng cảm giác hụt hẫng nuối tiếc khi không được gần nhau. Về phần mình, tôi cũng may mắn đạt được một số điểm khá cao, đậu vào ngôi trường đại học mơ ước có tiếng ở đất Hà thành. Chiều hè trước khi lên phố nhập học, tôi ngồi lặng im đưa mắt ngắm nhìn làng quê yên bình mà thân thương của chúng tôi, lòng ngổn ngang suy nghĩ. Ông mặt trời buông lơi nắng nhẹ, ngồi tỉ mẩn tô vẽ cho những chị mây phía chân trời kia những sắc tím, hồng, cam thật đẹp. Từng đàn chim ríu rít rủ nhau bay về tổ, chao nghiêng đôi cánh nhỏ rồi cứ thế xa dần, xa dần khuất tầm mắt.

Và thế, là xa thật.

Ngày cậu đi. Nắng vàng và trời xanh đến lạ. Nhưng bầu trời của riêng tôi chẳng còn quang mây và xanh trong như trước đây nữa. Đó là bầu trời chứa đầy nỗi nhớ, cái nỗi nhớ hàng đêm chuyện trò, nỗi nhớ cái dáng cao gầy ngốc nghếch, nỗi nhớ nụ cười thật hiền của cậu. Giữa chúng tôi, mặc nhiên không phải là người yêu nhưng sao tôi lại có cảm giác giống kẻ yêu xa đến vậy! Cậu đã đến bên tôi như thế, tôi cũng sẵn sàng bên cậu như thế. Tôi biết cả tôi và cậu đều đã đi qua cái giới hạn mà chúng tôi đặt ra cho nhau rất lâu rồi. Và cũng thật kì lạ, thời gian và khoảng cách không những không chia rẽ chúng tôi mà còn như tiếp thêm nguồn động lực nuôi dưỡng thứ tình cảm ấy càng trở nên khăng khít.

thanh xuân

Những lúc nhìn người ta tay trong tay cùng người yêu bước đi trên con đường mùa thu rụng đầy lá vàng, ngồi kề vai tựa đầu ngắm hoàng hôn chiều hạ nơi hồ Tây lộng gió, cùng cho tay vào một túi sưởi ấm nhau những ngày đông giá rét, tôi lại chạnh lòng nghĩ về cậu. những điều nhỏ nhoi ấy đôi khi lại trở thành mơ ước. Và điều mong mỏi nhất là gì cậu có biết? Đó chính là sau bao tháng ngày xa cách, chúng ta lại được gặp nhau.

Ngày cậu nói: “Tớ về rồi!”, cái nắng gay gắt của ngày hè tháng 7 ở Hà Nội cũng trở nên đáng yêu lạ thường. Thời gian sau đó là những khoảng thời gian chúng tôi được gặp nhau như những cặp tình nhân đúng nghĩa: chia đôi cặp tai nghe, ngủ gục trên vai nhau, cùng ngồi ngắm pháo hoa, trở nhau vi vu lượn quanh vòng hồ Tây, trao nhau những cái ôm ngập tràn tình cảm. Tôi vẫn thích nhất cảm giác lúc ấy. Được ngồi sau xe cậu rong ruổi khắp các triền đê quê hương, tay vòng qua ôm bụng để bàn tay cậu nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi, đầu dựa vào vai cậu như tìm một chỗ dựa cho tâm hồn, một chốn bình yên và hạnh phúc. 

Có lúc mắt nhìn xa xăm dõi theo những ánh đèn thuyền chài rực rỡ mà cứ ngỡ như đang chơi trò đuổi bắt với chúng tôi, lúc lại nhắm mắt cảm nhận những cơn gió tự do nô đùa trên mái tóc rối. Hạnh phúc thật ra chỉ đơn giản thế thôi sao, hả cậu? Kết thúc buổi hẹn hò bằng một cái ôm thật ấm áp và nụ hôn ngọt ngào đến giờ vẫn còn mang dư vị. Nụ hôn mà dù hạnh phúc đến thế nào tôi cũng không bao giờ muốn đón nhận - nụ hôn của lời tạm biệt.

Hết kì nghỉ, mỗi người chúng tôi lại trở về thành phố của riêng mình. Những ngày sau xa cậu là những ngày với mọi thứ như gợi nhớ về những điều xưa cũ. Một bài hát cũ vô tình nghe thấy khi đi ngang qua quán cà phê nhỏ ven đường, một hình ảnh ven hồ Tây trang facebook nào đó đăng nơi mà ta từng ngồi, một nhành hoa giấy đỏ tươi, một kiểu nắng đến cháy da, một kiểu mưa giông bất chợt giống ngày nào đó và một kiểu người đang không thôi thơ thẩn hoài niệm dĩ vãng, như tôi. Tôi tự hỏi không biết chúng tôi sẽ còn phải trải qua bao nhiêu lần đoàn tụ rồi lại biệt li thì mới được ở cạnh bên nhau mãi. 

Tình yêu là vậy. Thật lớn lao nhưng nó lại chính là những điều nhỏ nhặt nhất của yêu thương, đơn giản chỉ là thấy nụ cười của ai đó, là những ngày gặp gỡ vô số lần nhưng vẫn không bao giờ là đủ, hay tình yêu đơn giản chỉ là tìm niềm vui nho nhỏ qua mỗi tin nhắn, mỗi cuộc gọi ngắn ngủi, là chỉ biết nhắn gió gửi yêu thương về phương xa. Tôi thực sự ghét lắm những lúc cậu nói hôm nay cậu mệt hay gặp chuyện gì đó, vì ngay lúc ấy tôi không thể đến bên cậu, nhẹ nhàng xoa dịu cậu, mà chỉ có thể gửi đi những dòng tin nhắn sáo rỗng. Những chàng trai quân nhân như cậu trông có vẻ khô khan nhưng đôi khi lại lãng mạn đến kì lạ có vẻ cứng nhắc, giáo điều nhưng lại luôn quan tâm, yêu thương theo cái cách âm thầm mà bền bỉ. Đó phải chăng là do công việc, sự huấn luyện, kỉ cương khắt khe của quân đội đã tạo nên một vỏ bọc cứng rắn như thế?

thanh xuân

Chúng tôi không chính thức yêu nhau nhưng lại đi bên đời nhau, thấu hiểu và sẻ chia như những người tri kỉ. Tri kỉ là thứ tình cảm vô định hình. Cái mà ta gọi là trên tình bạn nhưng lại thi vị hơn cả tình yêu. Người ta thường nói yêu đơn giản là yêu thôi nhưng liệu chúng ta có thể cứ vô tư mà yêu khi tình yêu có thể dẫn đến bao nhiêu điều to lớn ở tương lai dài rộng phía trước khi mà tôi vẫn chưa thực sự sẵn sàng, khi mà chị tôi đã từng bồng bột yêu và mắc phải sai lầm không nhỏ hồi cũng ở độ tuổi này của tôi, khi mà hình ảnh mẹ tôi ôm đứa cháu còn đỏ hỏn trong lòng, khóc đến nỗi không thở được mà vẫn không ngừng nghẹn ngào nấc lên còn in hằn trong trí óc, khi mỗi lần đi qua tôi lại nghe hàng xóm chỉ trỏ: “Con nhỏ này, sau lớn cũng sẽ giống chị nó thôi. Chưa chồng lại chửa” Với một đứa hay nghĩ xa như tôi thì điều đó hẳn đã ám ảnh tôi rất nhiều lần. Nhưng may sao, cậu là một người rất hiểu chuyện. Cậu không ép tôi phải lựa chọn. Cậu sợ tôi thiệt thòi vì ngày ngày không thể kề bên. Mỗi khi bản tính cụ non của tôi xuất hiện, cậu luôn có cách làm cho tôi phải bật cười: “Thôi nào, đừng có nghĩ dài quá. Nghĩ mai ăn gì đi đã kìa!” Dù biết hơi ích kỉ nhưng cậu là một người mà tôi không bao giờ muốn đánh mất.

Thật ra, tình yêu đâu cứ nhất thiết phải khai tên chỉ họ, bởi có những mối quan hệ rất khó để đặt cho nó một cái tên. Nhưng đôi khi việc đặt tên cho mối quan hệ lại không phải là điều quá quan trọng. Điều quan trọng là chúng ta đã bước cùng nhau, đã chia sẻ cùng nhau những năm tháng ấy cho đến ngày mỗi chúng ta nhận ra con đường phù hợp nhất với mình. Hạnh phúc đơn giản chỉ là việc tận hưởng những khoảnh khắc lòng mình bình yên nhất ở bên nhau. Đâu ai biết được sau này sẽ ra sao, vậy nên việc cần làm là hãy trân trọng người đang ở bên cạnh, thế thôi! 

Hay là mình cứ an yên

Mặc kệ thế gian, chẳng muộn phiền

Ngoài kia dù trời giông bão thế,

Hãy chỉ nghĩ về chuyện chúng mình thôi

Hãy trao nhau lời nói thương yêu

Hãy nắm tay trải qua nhiều kỉ niệm

Bởi có cậu, tớ vẫn luôn tâm niệm: 

Hạnh phúc giản đơn, không định nghĩa mới bền.

Tiếng chuông điện thoại lại một lần nữa vang lên kéo tôi về thực tại: “Chưa dậy cơ à! Đã sáng lắm rồi đấy. Chúc cậu một ngày mới tốt lành nhé!” Tôi mỉm cười. Vậy là ngày mới đã đến. Những giọt nắng tinh nghịch đầu tiên len mình qua khe cửa, trượt dài trên chiếc rèm ren khép hờ rồi đổ xuống nền nhà một màu vàng tươi rực rỡ. Tôi khẽ đánh mắt nhìn lên tấm lịch treo tường: Chúc mừng sinh nhật cậu - người tình bí mật của tôi!

© Ngọc Anh – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh đứng ở đây

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

back to top