Cậu cũng vội vã xa tớ như cơn mưa trong ký ức
2018-03-25 01:30
Tác giả:

Mưa vội về trong lòng Hà Nội rồi lại ra đi trong tiếc nuối, thoáng qua thôi nhưng quyến luyến đến lạ! Mọi thứ nhạt dần, chỉ còn lại màu mưa le lói ánh điện đường. Cơn mưa ngang qua xôn xao bóng chiều muộn, để lại hương mưa trong từng nhịp thở. Chiều Hà Nội mưa nên đường không còn tấp nập. Mưa cứ thế len lỏi từng góc nhỏ, chảy trôi tạo dòng mang theo những chiếc lá, cuốn đi lớp bụi mờ trên ô cửa kính.
Và cậu hỏi vì sao tớ thích mưa?
Tớ cũng không biết nữa… Bởi hỗn độn và gấp gáp chăng? Bởi câu chuyện của tớ luôn bắt đầu vào những ngày mưa. Có phải không khi mùa mưa về nó lại mang đến những tình cảm thật lạ? Bởi vì tớ đã từng nghịch ngợm trong mưa thời vụng dại, cảm giác mát mẻ và trong veo đến kì lạ. Đó là tinh khiết của bong bóng mưa và cũng là trong veo màu mắt của một đứa trẻ. Tớ thích cảm giác chạy mưa giông cùng lũ bạn nhỏ vì cảm giác đón đợi một cơn mưa giông thú vị lắm!
Và tớ cứ ngây ngô nghĩ rằng, sau cơn mưa ắt sẽ có cầu vồng… Ngày nhỏ, ai cũng thích cầu vồng mà nhỉ! Đơn giản, vì cầu vồng đẹp và nó đã luôn xuất hiện trong giấc mơ nhỏ bé của tớ ngày còn thơ. Nhưng lớn thêm chút nữa, tớ mới biết rằng, không phải lúc nào cầu vồng cũng đến sau cơn mưa, cảm giác háo hức, chờ đợi của một trái tim non nớt không còn nữa. Thay vào đó, là nỗi buồn và sự cô đơn. Trong những ngày đông lạnh Hà Nội, đôi khi phảng phất mưa phùn, người ta thu mình sau lớp mũ áo, đắm chìm trong tâm sự triền miên. Rồi đêm xuống, khi ánh mắt xa xăm nhìn về khoảng lặng nơi không trung, người ta nghĩ về chuyện mình, chuyện người và đôi khi, cả những vết xước đã cũ. Có một điều rằng, nếu có mưa, những câu chuyện ấy bỗng dưng đượm thêm một thứ cảm xúc trầm lắng. Nếu trong một ngày mưa, tâm trạng tớ cứ hỗn độn chuyện học hành, làm thêm, xe cộ, tắc đường,… thì lúc ấy, cậu có thể ở bên tớ không? Những chuyện nhỏ nhặt, là cái cớ để tớ được nghĩ đến cậu, bởi trong những ngày có mưa, tớ có thể mượn mưa làm nước mắt!

Cậu có bao giờ đắm chìm trong những lo toan bộn bề của cuộc sống và muốn trốn chạy hay không? Người ta thường hay chạy trốn cơn mưa vì sợ sự ướt át nhưng tớ lại nhờ mưa cuốn đi những lo toan ấy, gửi lại trong màu mưa tinh khiết, tớ trở về là đúng con người mình. Cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Bởi đôi khi, mưa đến và đi chỉ trong khoảnh khắc thôi, nên tớ học cách chấp nhận và chào đón nó, chứ không chạy trốn như ai khác. Bởi mưa là một phần của cuộc sống!
Và cậu… cũng như mưa vậy, nên tớ chấp nhận cậu như một phần tuổi trẻ của tớ, dù cậu có vội vã rời xa!
© Lê Minh Hằng – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm

Những mảnh ký ức (Phần 6)
Tiếng bù lu bù loa láo loạn cả giấc trưa. Bà Bình sang từng nhà gọi, kết quả là băng đảng tan rã, tình cảm sứt mẻ, cả hôm sau đó chúng tôi phải ở trong nhà cấm không được đi đâu chơi. Tôi và con Nguyệt đáng nhẽ thoát, nhưng Thọ đen lại khai ra có cả tôi trong vụ đó nữa. Thật đáng buồn!

Những mảnh ký ức (Phần 5)
Chính vì bọn nhỏ trong xóm đông đúc thế, cùng với đám đàn anh vô cùng láu cá, nghịch ngợm, mà mùa hè nào đối với chúng tôi cũng đều là một khoảng thời gian tuyệt vời, đầy ắp những chuyến phiêu lưu đáng nhớ.

Em còn rất nhiều ngày hạnh phúc
Em gật đầu, vậy là từ đó em thân với lũ trẻ đó nhiều hơn, và không hiểu sao em càng tin lời của dì em nói, em còn nhỏ lắm em sẽ còn có rất nhiều ngày hạnh phúc ở phía trước, rất nhiều ngày hạnh phúc đang chờ em.

Mừng Đảng quang vinh - mừng xuân đất nước
Từ những nỗi đau mất mát, chúng ta đã đứng dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chính những khó khăn, thử thách đó lại càng làm cho mỗi người dân chúng ta thêm phần gắn kết, yêu thương và sẻ chia.

Những mảnh ký ức (Phần 4)
Một cách duy nhất để được ăn phở đó là “bị ốm”, phải được ốm, không ăn được gì thì sẽ được ăn phở. Thế là trưa nắng thay vì trông thóc, bọn tôi lăn ra phơi người để được ốm và cũng được ốm thật!

Bữa cơm gia đình
Câu hỏi ấy đặt ra với tất cả chúng ta chứ không phải riêng một bất kỳ ai. Xa nhà để phát triển bản thân, ở gần người thân gia đình nhưng vì mối quan hệ xã hội mà ta níu kéo giữ gìn rồi quên đi bữa cơm gia đình, có đáng hay không?

Tết xa quê
Nhớ cha nhớ mẹ mấy lần Mái tranh cũ rích lắm phần xác xơ Giao thừa pháo nổ hững hờ Bếp hồng nơi đó bơ vơ một mình

Những ngày giáp tết
Người quê tôi, vốn hiền hòa, chấc phác trong cuộc sống đời thường, khi xuân về lại càng trở nên dịu dàng và thân thương đến lạ. Từ trẻ tới già lúc này với vẻ mặt thật hân hoan, nụ cười trên môi thì luôn tươi như hoa nở. Tay bắt, mặt mừng đón chào thăm hỏi khi thấy người đi xa mới về.

Lặng lẽ chiều xuân
Chiều nay lặng lẽ bên thềm Ngàn hoa hé nở êm đềm tỏa hương Bếp chiều quyện khói hay sương Chút gì như vấn như vương lòng người.

Những mảnh ký ức (Phần 3)
Mà trời ơi sao cái cơm ý nó ngon không cưỡng lại được, tôi ăn nhiều đến nỗi mà bố tôi còn phải hãm lại không cho ăn nữa. Xong thêm cái món thịt lợn rang cháy cạnh bỏ hành lá, lấy miếng cháy chấm với cái nước mỡ đấy thì đúng miếng ngon nhớ nhất trên đời này.