Cảm xúc ngày trở lạnh
2014-10-31 00:52
Tác giả:
Mấy ngày mưa, người cũng lắng lại đôi chút, chỉ duy mỗi cái điên điên là không chịu lắng. Nghĩ, thôi thì điên cũng được, điên cho đỡ rầu mấy cái không đâu, điên đôi lúc còn đỡ hơn những kẻ luôn gồng mình ra vẻ tỉnh táo.
Mưa riết...thấm đôi chút cái gọi là bình yên bất chợt, thấm cái buồn thiu rả rích của đất trời lúc chuyển giông, và rồi chợt thấy lòng hoang hoải.
Thấy vẫn đứng ngu ngơ tại chỗ trong khi năm tháng cứ nối đuôi chạy dài không nghỉ, cảm xúc đã vỡ, không cách nào vá lại. Bất lực đứng nhìn những thứ đã từng cho là quý giá trôi đi mà không thể vớt vát. Thôi thì những cái đã trôi, dù có thu hồi cũng chẳng còn nguyên vẹn ....
Sống, không sợ quên, chỉ sợ không đủ kí ức để làm kẻ ăn mày dĩ vãng. Vậy nên, tự viết hồi kí cho mình, để đến lúc già nhìn lại, thấy một thời trẻ đã trôi qua như thế. Thấy nhiều thứ dần trở nên hư vô.

Lại bắt đầu lạc giữa những lối rẽ. Đi, đi mãi, vô định, có chút trống trải, hụt hẫng không lí do. Là trong lòng mất đi một thứ gì đó mà không biết là thứ gì, là cảm nhận được thiếu hụt đang tồn tại. Sống, dần quên mất định nghĩa về thời gian. Sống, dần bỏ lỡ những giá trị khác. Sống, mà quên mất là mình đang sống.
Miên man trong mớ suy nghĩ vụn vặt, mải miết chạy, đuổi theo, đuổi mãi mà không biết đuổi theo để làm gì. Lẽ sống một thời không cánh mà bay, đuổi theo cái này nhưng lại vô tình đánh rơi những thứ khác. Dần dà, ta quên mất lí tưởng ban đầu. Xô bồ, bận rộn. Suy cho cùng cũng chỉ là cái cớ tự biện minh cho chính mình. Đời người như con sóng nhỏ, cứ đuổi mãi để đến cho bằng được nơi gọi là bờ, có va vào đá vẫn cứ cứng đầu cứng cổ chạy tiếp. Chạy, chạy mãi, chạy không ngừng nghỉ, mà không biết rằng lúc chạm tới bờ sẽ tan thành trăm ngàn bọt sóng. Lấy cớ là gió thổi - sóng lên, nhưng ngày không gió sóng vẫn xô bờ, vẫn cắm đầu chạy mãi. Đời vốn dĩ không có gió, có chăng chỉ là tự tạo cho mình một cơn gió lòng, tự tạo cho mình một cái cớ để trốn chạy.
Ngày trở lạnh, cái âm u ngấm vào da thịt, gió heo may từng cơn từng cơn sượt qua kẽ tóc, thoáng rùng mình, chợt ngoảnh lại nhìn những thứ đã qua. Thoáng chốc những chuyện xưa cũ lũ lượt kéo nhau về.
- Trang Nguyễn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.



