Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm ơn vì đã đến bên em

2021-10-08 01:30

Tác giả: Mẫn Nhi


blogradio.vn - Anh biết không? Đây là lần đầu tiên em làm theo cảm nhận của trái tim mình, em không đặt ra bất cứ nguyên tắc hay giới hạn nào cũng chẳng quan tâm trong mối tình này em sẽ nhận được gì, sẽ mất đi thứ gì.

***

Cơn mưa rào chiều hạ dường như muốn cuốn đi những nỗi niềm bộn bề của cuộc sống tấp nập, xô bồ. Những hạt mưa nặng trĩu như gột rửa tâm hồn con người, đem đến cho người ta những hơi thở mới, sức sống mới và vô tình mở ra một bước ngoặt mới cho em và anh...

Thấm thoát thời gian trôi qua thật nhanh, mới đây chúng ta đã cùng nhau nắm tay bước qua tám mùa mưa rào, từ một người lạ không quen trở thành người thân nhất của đối phương, từ một người ngay cả việc nói chuyện cũng ngại ngùng nay lại nằm trong lòng đối phương chia sẻ mọi chuyện trong cuộc sống...

Tám năm thời gian không phải quá lâu cũng không phải quá ngắn nhưng anh lại có thể dùng hành động của mình giúp em tìm được đáp án cho một vấn đề khó nhằn không phải ai cũng có thể trả lời được, giúp em thay đổi chính bản thân mình...

Anh biết không?

Từ trước đến giờ em là một người lạnh nhạt với mọi thứ, ngay cả trong tình yêu cũng rất bị động, không thích làm theo cảm tính chỉ muốn dựa vào lý trí phân tích để bản thân không quá bi lụy trong bất cứ mối tình nào. Cũng vì thế anh hay nói em thật sự rất hợp với nghề tài chính, lúc nào cũng muốn dựa vào số liệu để quyết định mọi thứ. Còn anh thì khác, anh rất chủ động, ngay kể cả khi chưa quen nhau anh cũng vô cùng quan tâm em, chiều chuộng em, yêu thương em giống như một cô em gái nhỏ cần chăm sóc trong gia đình. Anh thầm lặng ở bên cạnh bảo vệ em, cùng anh trai của em nhìn em trưởng thành từ một cô nữ sinh cấp 3 đến một sinh viên tài chính, từ lúc không biết yêu là gì đến khi trải qua mối tình đầu bình lặng. Anh đã làm rất nhiều việc vì em nhưng em lại không hề hay biết, anh âm thầm ở bên chờ đợi em khi em vẫn còn trong mối quan hệ với người ấy, đến lúc em chia tay, đến lúc em bị người ấy nói không hiểu tình cảm là gì.

Lúc đó anh đã làm gì nhỉ?

Anh đã ở bên xoa đầu em, đã giảng giải cho em rất nhiều thứ, anh nói cho anh cơ hội, nhất định anh sẽ khiến em nhìn thấy người thích hợp với em nhất chỉ có mỗi mình anh.

Và em đồng ý, em chấp nhận lời tỏ tình của anh dù biết anh là người thế nào, dù biết trước khi quen em anh đã có rất nhiều mối tình, đã có rất nhiều bạn gái, và người nào cũng không thể vượt qua được nửa năm. Nhưng anh lại có thể vì em mà chờ đợi suốt hai năm liền, có thể vì em mà trong khoảng thời gian chờ đợi luôn giữ mình, từ chối tất cả những người xung quanh dù chính anh cũng không biết tương lai sau này em có thể quay đầu lại cho anh cơ hội hay không, có thể vì em cam tâm tình nguyện gạt bỏ mọi hết gai nhọn, hết sự tự cao của mình.

Những điều anh làm thật sự đã khiến trái tim em rung động. Đó là sự rung động vô cùng thuần túy, vô cùng kì lạ, là cảm giác trước đây em chưa từng có. Chính vì thế em càng đặt niềm hi vọng vào mối tình này, càng hi vọng người đang chờ em ở cuối con đường hạnh phúc kia sẽ là anh. Anh biết không? Đây là lần đầu tiên em làm theo cảm nhận của trái tim mình, em không đặt ra bất cứ nguyên tắc hay giới hạn nào cũng chẳng quan tâm trong mối tình này em sẽ nhận được gì, sẽ mất đi thứ gì. Em tình nguyện đặt cược cả trái tim vào phần tình cảm này chỉ hi vọng có thể nhận được đáp án mình mong muốn.

Trong suốt thời gian chúng ta quen nhau, cả em và anh đều hiểu đối phương, đều cho đối phương một sự tự do nhất định. Chúng ta cũng giống như những đôi tình nhân khác, cùng đi ăn, đi chơi, đi xem phim và đi trải nghiệm những thú vui của cuộc sống.

Sau đó vì một bước ngoặt lớn, tình trạng tâm lý vốn đã chữa khỏi của em lại tái phát, em bắt đầu giam mình vào trong thế giới riêng xám xịt, em quay trở về làm một con người vô cảm với mọi thứ, thậm chí có ác cảm với cuộc sống tẻ nhạt này, với tất cả với mọi người có ý tốt với chính mình. Anh cũng nằm trong số đó, em đã vô tình cũng đã cố ý đẩy anh ra xa, làm rất nhiều chuyện tổn thương anh, khiến anh đau lòng, khiến anh phải chịu đựng rất nhiều cảm xúc tiêu cực. Nhưng anh không nản lòng, anh cùng em bước qua quãng thời gian tăm tối ấy, cùng em tham gia các buổi trị liệu, ôn nhu cẩn thận từng chút một thâm nhập lại cuộc sống của em. Anh nắm tay em bước ra khỏi những ngày tháng u tối ấy, giúp em một lần nữa cảm nhận được hơi thở chân chính của cuộc sống. Cứ như thế, 1 năm... 2 năm... 3 năm... 5 năm. Anh vẫn luôn bên em chưa từng rời khỏi. Anh dạy em một lần nữa cảm nhận tình cảm, cho đi yêu thương, dạy em chia sẻ, cảm nhận những dư vị ngọt ngào cay đắng của cuộc sống, cũng khơi dậy lại tình cảm em dành cho anh đã bị khóa chặt trong lòng.

Anh từ một người yêu quay về làm người bạn, là người tri kỉ, rồi trở lại thành người yêu. Quãng thời gian đó, em biết anh rất mệt, rất rất mệt nhưng anh chưa từng có ý định từ bỏ, chưa từng có ý định để em lại chống chọi một mình.

Anh cứ như thế cùng em bước qua chặng đường khó khăn của cuộc sống. Anh hi sinh rất nhiều thứ vì em, dùng hành động để chứng minh cho em biết anh không chỉ là người phù hợp với em nhất mà còn khiến em cảm nhận được điều đúng đắn nhất em đã từng làm đó chính là ở chiều mưa hôm ấy đưa cây dù còn lại trong tay mình cho anh.

Một cây dù dư đổi lại một người bạn trai ấm áp!

Một lần vô tình đưa tay giúp đỡ đổi lấy người có thể vì em che mưa chắn gió, người có thể vì em bỏ ra những năm tháng thanh xuân tươi trẻ của cuộc đời!

Người ta hay nói thời gian dần trôi con người ta cũng sẽ vì vậy thay đổi, nhưng anh lại chưa từng đổi thay, anh vẫn luôn ở bên em yêu em như ngày đầu! Không cần những lời hứa hẹn viễn vông càng không cần những lời lẽ lãng mạn, chỉ với những gì anh đã làm, chỉ với ánh mắt kiên định của anh đã khiến em tin tưởng tuyệt đối.

Hiện tại, mọi thứ tuy đã trôi qua, anh đã là một chàng bác sĩ tâm lý tài giỏi với con đường sự nghiệp rộng mở, còn em là một nghiên cứu sinh đầy hứa hẹn nhưng anh vẫn vậy vẫn che chở, xem em là ngoại lệ, luôn mỉm cười với em, luôn coi em là một cô bé chưa trưởng thành.

Cảm ơn anh vì tất cả!

Cảm ơn vì đã đến bên em, đã yêu em!

Cảm ơn vì đã vì em làm nhiều đến vậy!

Quá khứ của em có thể không có anh nhưng hiện tại và tương lai sau này em nguyện cùng anh sánh bước!

© Mẫn Nhi - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Anh có đủ can đảm để yêu em? | Radio Tình Yêu

Mẫn Nhi

Tôi cứ như diễn viên, bước vào cảnh quay là nở nụ cười với mọi người nhưng chẳng bao giờ dám sống thật với chính mình.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

back to top