Cái kết của một lần say nắng (Phần 2)
2019-06-14 08:20
Tác giả:
Nguyệt Linh Tuyết
Đọc phần 1 tại đây
blogradio.vn - Thì ra ngày đó, người bạn thân của bố lại chính là người có “tình một đêm” với mẹ Phương, cũng chính là “bố đẻ” của Phương. Trong cơn say 'bố ruột' Phương vô tình lộ ra bí mật với bố Phương, khiến ông tức giận tự lái xe về nhà trong cơn say và… Sau đó, bố ruột Phương hối hận kể lại chuyện đó cho mẹ Phương. Cô ngồi thẫn thờ, nghe rõ từng lời của mẹ.
***
Nói rồi nước mắt Phương trào ra, cô không phải khóc vì buồn cho chuyện đám cưới, chuyện tình yêu với Đạt, mà là những giọt nước mắt uất ức và kìm nén suốt mấy ngày qua. Về phần mẹ Phương và Đạt, cả hai triệt để há hốc mồm ngây ngốc, họ vừa nghe cái gì, Phương có thai 1 tháng với Tuấn, Phương lại ngoại tình với Tuấn và có con. Chưa đợi cho hai người ngậm miệng, Phương lại nắm cái que thử thai trong túi ném lên bàn. '2 vạch', cái 'chứng cứ' sờ sờ trên bàn làm mẹ Phương và Đạt trợn mắt nhìn Tuấn làm tên kia giựt nảy mình.
Sau một hồi im lặng, Đạt bỗng quát hỏi Tuấn:
"Tuấn. Nói anh nghe có phải thật không?"
"Dạ, không…a…dạ phải ạ". Tuấn lắp bắp trả lời.
Đạt vẻ mặt nghi ngờ nhìn về phía mẹ Phương, trong nháy mắt họ có chung suy nghĩ: Phương nói dối. Dù sao nhìn biểu tình của Tuấn và lấy sự hiểu biết của hai người với Phương và Tuấn, chuyện Phương có thai với Tuấn cũng quá hoang đường đi. Đạt mặt lạnh lùng nói với Phương:
"Em có thai phải không? Vậy cùng với anh và mẹ đi siêu âm ngay bây giờ. Nếu đúng là vậy, chúng ta sẽ từ từ giải quyết. Anh không trách em gì cả". Đạt chưa bao giờ mắng Phương một lần nào, dù cho Phương có làm ra chuyện gì, hắn cũng sẽ luôn ở bên cạnh cô, từ nhỏ đã là vậy rồi và kể cả lúc này.
Phương tái mặt, nếu lộ ra chuyện cô mang thai giả quả là không xong.
"Không đi", Phương kiên quyết nói.
Đạt và mẹ Phương càng nghi ngờ. Mẹ Phương bỗng lên tiếng:
"Mẹ biết con nói dối, nuôi con nhiều năm như vậy chẳng lẽ mẹ còn không hiểu con sao? Lần trước tại đám hỏi đến giờ, mẹ đã thấy biểu tình của con rất lạ, hôm nay lại lòi ra chuyện này. Nói mau là chuyện gì?".
"Là con nói thật…"
"Con tưởng một cái que thử thai nhảm nhí có thể lừa mẹ sao?", mẹ Phương trợn mắt quát, rồi nhìn về phía Tuấn. Khí thế của một người đứng đầu tập đoàn lớn bộc phát, Tuấn có chút ngộp thở. Mẹ Phương lớn tiếng uy hiếp:
"Tuấn. Đây là chuyện gì con nói đi. Đừng có lặp lại lời cái Phương. Rõ chưa".
Tuấn nội tâm sợ hãi nhưng ngoài miệng vẫn kiên trì:
"Dạ. Lúc đó…lúc đó bọn con vô tình…ngủ với nhau, nhưng không ngờ lại…"
Chưa để Tuấn hết lời mẹ Phương quát hỏi dồn:
"Hai đứa ngủ với nhau ở đâu? Nói".
Tuấn hết hồn:
"Tại khách sạn T ạ".

Phương thầm kêu hỏng bét, về vụ hai người 'ngủ' với nhau ở đâu cô chưa có chuẩn bị. Ai ngờ mẹ cô lại hỏi cái này chứ. Mẹ Phương cười nhạt, khách sạn T là khách sạn lớn trong thành phố mà tập đoàn của bà và công ty gia đình Tuấn hợp tác kinh doanh, nếu hai người Tuấn và Phương thật vào đó với nhau thì sẽ dễ dàng điều tra được. Mẹ Phương nhìn Phương nói:
"Con có gì để nói không? Hay phải để mẹ gọi điện thoại xác minh".
"Lại một chút. Tại sao con muốn dừng đám cưới. Lý do?".
Phương nhìn Đạt và mẹ bằng ánh mắt phức tạp, lòng Phương đắng chát, kế hoạch đổ bể, cô cuối gằm mặt không nói. Tuấn nhìn về Phương với ánh mắt xin lỗi. Nhìn biểu hiện của Phương mấy ngày này và thái độ phẫn hận, buồn bã lẫn thương cảm, như đang uất giận người nào đó, không giống như đang phạm lỗi. Mẹ Phương như nhớ ra cái gì, bà nhớ trước đây bà cũng từng như Phương bây giờ, bà bỗng nói:
"Con thấy cái hộp sách trong phòng ba con".
"Mẹ biết...".
Phương giật mình, kinh ngạc nhìn mẹ mình. Bây giờ trong đầu Phương chạy qua hàng loạt suy nghĩ: mẹ biết xuất thân của Đạt, mẹ đã thấy cái hộp sách đó, vì cái gì vẫn để mình và Đạt kết hôn? Như thế nào…Phương ngơ ngác nhìn mẹ mình, hy vọng bà cho cô một câu trả lời.
Đạt và Tuấn nhìn nhau, hai người không hiểu hai mẹ con đang nói cái gì. Đạt lên tiếng:
"Mẹ nói cho con là chuyện gì?".
Mẹ Phương thở dài một hơi, khuôn mặt đứng tuổi buồn bã như già thêm mấy tuổi.
"Được rồi, hôm nay mẹ sẽ nói rõ với hai đứa.".
Bà liếc sang Tuấn tiếp lời:
"Tuấn cũng ở lại đi", biểu hiện 'xả thân' vì bạn hôm nay của Tuấn rất được bà coi trọng nên không gạt hắn ra ngoài...
Mẹ Phương bắt đầu kể chuyện, đó là lúc bà vẫn còn trẻ. Khi ấy, cha bà và cũng là ông ngoại của Phương sở hữu công ty kinh doanh chuỗi khách sạn khá lớn. Vì chỉ có mẹ Phương là con gái một, nên ông ngoại Phương đào tạo bà trở thành một người kế nghiệp. Đương nhiên không phụ lòng mong đợi của ông ngoại, mẹ Phương tốt nghiệp một trường đại học có tiếng, nhưng bà lại không muốn đi theo con đường kinh doanh của bố mình, bà muốn tự lập một vài năm, điều này làm ông ngoại Phương ngán ngẩm trong một thời gian dài. Sau đó, mẹ Phương đầu nhập vào một công ty bất động sản nhỏ, công ty này do bố Phương thành lập. Một cô gái thông minh, năng động và tự tin cùng với một chàng trai trẻ có chí hướng, có tham vọng làm giàu gặp gỡ, thế là bố mẹ Phương nhanh chóng “bén lửa tình”. Sau 3 năm yêu nhau họ tiến tới hôn nhân, rồi tiếp sau nhiều năm cả hai vợ chồng cùng lập nên cơ ngơi to lớn như hiện nay.
Nhưng mọi chuyện phía sau không có êm đẹp như vậy. Lúc bố mẹ Phương vừa lấy nhau khoảng một năm, trong một lần công tác tại thành phố Y, bố Phương tiệc tùng sau thắng lợi dự án lớn của công ty tại đây. Trong men say ông đã lên giường với một người phụ nữ tên Lan là khách tham gia bữa tiệc, đương nhiên là có sự dụ dỗ từ phía người đàn bà tên Lan kia. Bởi vì ba mẹ Phương muốn chú tâm vào sự nghiệp, nên chuyện giường chiếu và con cái đối với họ chưa quá chú trọng vào lúc này, bởi họ lúc đó còn trẻ. Sau lần đó, bố Phương giấu mẹ Phương chuyện này và cũng không gặp lại cô Lan kia lần nào nữa.
Tiếp sau hai năm rưỡi, đó là lúc bố Phương nhận được thư của người phụ nữ tên Lan kia. Ông trở lại thành phố Y, biết về đứa con riêng của mình-Đạt và tình trạng bệnh của Lan. Bức ảnh trong hộp sách là ông chụp theo nguyện vọng của Lan, hy vọng sau này Đạt trưởng thành ông có thể cho hắn biết về mẹ đẻ mình. Nhưng hiển nhiên, bố Phương giấu kín việc thân thế của Đạt, sau khi Lan mất, bố Phương sắp xếp mọi việc từ việc chuyển Đạt vào cô nhi viện đến lúc 'tình cờ' nhận con nuôi, mọi việc tiến hành trong bí mật.

Bố Phương tất nhiên giữ bí mật rất cẩn thận, nhưng ông đã coi thường trực giác của một người phụ nữ, mà người đó lại là người vợ đầu ấp tay gối với ông, một người phụ nữ thông minh. Tiếp sau một năm rưỡi kể từ khi bố Phương biết sự tồn tại của Đạt, mẹ Phương cũng lần ra những khoản trợ cấp bí mật của ông cho cô nhi viện, nhưng bà vẫn chưa hiểu mục đích của chồng mình. Mọi sự rõ ràng khi bà phát hiện ra cái hộp sách. Mẹ Phương khi phát hiện ra sự tồn tại của Lan và Đạt bà vô cùng tức giận. Nhưng sau đó, bà vẫn không lập tức “vạch tội” bố Phương mà âm thầm điều tra Lan và cả Đạt. Dù Lan đã mất nhưng sự thù hận của mẹ Phương với Lan không mất đi chút nào. Mất đi 'địch thủ', uất giận trong lòng mẹ Phương cứ tích tụ dần không có nơi phát tiết, vì còn yêu chồng mình, vì mặt mũi của bố mẹ và gia đình, mẹ Phương vẫn tiếp tục chung sống với bố Phương như bình thường. Nhưng trong một lần bố Phương đi công tác xa, trong một bữa tiệc sinh nhật bạn, mẹ Phương đã “qua đêm” với một người đồng nghiệp trong công ty, lúc đó bà coi đó như một sự trả thù và giải tỏa.
Nếu mọi chuyện dừng lại ở đây thì không còn gì để nói, nhưng hậu quả của “cuộc tình một đêm” của mẹ Phương lại cho ra kết quả. Đó là Phương.
Giờ Phương mới hiểu được vì cái gì mẹ cô không ngăn cản chuyện kết hôn của cô và Đạt. Về phần Đạt và Tuấn, hầu như đã chết lặng qua từng khoảnh khắc trong câu chuyện của mẹ Phương. Về phần tai nạn của bố Phương, mẹ Phương cũng giải thích: Thì ra ngày đó, người bạn thân của bố lại chính là người có “tình một đêm” với mẹ Phương, cũng chính là “bố đẻ” của Phương. Trong cơn say 'bố ruột' Phương vô tình lộ ra bí mật với bố Phương, khiến ông tức giận tự lái xe về nhà trong cơn say và… Sau đó, bố ruột Phương hối hận kể lại chuyện đó cho mẹ Phương.
Phương ngồi thẫn thờ, nghe rõ từng lời của mẹ.
Phương tự hỏi: Ngày mai sẽ đến với cô như thế nào đây?
(Hết)
© Đại Hành Giả - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Rồi một ngày ta sẽ yêu như những người trưởng thành
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.







