Bức tranh không hoàn hảo
2017-05-14 01:30
Tác giả:
Tuổi thơ, tôi chẳng thể nào hình dung về hai tiếng đầy trừu tượng ấy nữa. Những gì còn sót lại trong trí nhớ của tôi là hình ảnh người mẹ lam lũ đang oằn lưng xuống dưới cái nặng nề của đôi quang gánh. Và một đứa trẻ, trên lưng bé xíu ấy cõng đứa em đang thiêm thiếp ngủ, tay kia dắt một đứa bé khác chạy trốn khỏi cơn mưa vội vã của mùa hè.
Giờ đây, mỗi lần bất chợt nhắc lại tuổi thơ, trong tôi chỉ là những mảng màu u ám xếp lại với nhau hỗn độn, chẳng thể tạo thành một bức tranh như mọi người vẫn nghĩ.
Tôi đã từng nghĩ rằng, một gia đình hoàn hảo sẽ là nơi có đầy đủ những người thân trong gia đình. Nhưng tự bao giờ, điều đó chỉ là trong suy nghĩ, trong ao ước của một đứa trẻ lên ba vẫn lẽo đẽo theo chị ra trường mẫu giáo. Nhà tôi hình như vẫn luôn thiếu gì đó mà tôi chẳng thể nào nhớ tên.
Hàng xóm vẫn thường nhìn tôi và chép miệng ra chiều nghĩ ngợi lắm. Họ xì xầm bàn tán về nhà tôi, về mẹ tôi, và cả ba chị em tôi nữa. Những buổi trưa mẹ tôi về muộn, ba chị em tôi vẫn hay lê la chơi ngoài đường, trông vào những mâm thức ăn thơm phức trong kia, nhưng tuyệt nhiên chẳng ai để ý đến chúng tôi. Có lần, tôi khóc lả đi, vì đói, vì mệt. Chị hai tôi chạy ra đồng gọi mẹ, còn chị cả kiếm đâu được củ khoai còn sót lại, nhường em. Nhưng một đứa trẻ cần được ăn no ăn đủ, củ khoai bé tí chẳng khiến tôi no hơn, và rồi chị em tôi cùng khóc. Mẹ tôi về, người cũng khóc. Những giọt nước mắt tủi cực tuôn dài trên má mẹ. Rồi mẹ lặng lẽ ôm chị em tôi vào lòng, mặc cho nước mắt vẫn giàn giụa.

Tôi làm quen với một gia đình không hoàn hảo, chỉ có những người phụ nữ trong gia đình. Nhưng cũng chẳng sao, thế giới của tôi ngày ấy chỉ cần có mẹ, có chị thôi. Hoàn hảo hay không hoàn hảo dường như chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Lớn hơn một chút, khi các chị bắt đầu đi học, tôi được mẹ gửi ở trường làng. Buổi sáng, chúng tôi vẫn thường dậy khi mẹ đã ra đồng. Ăn vội vàng củ khoai mẹ tôi để dành trên chạn bát, chị tôi sẽ đưa tôi đến trường làng trước, rồi mới đến lớp học sau. Và trưa, chị sẽ đón tôi về nhà. Hơn một lần, tôi vẫn tự hỏi tại sao mẹ chẳng bao giờ đưa tôi đến trường? Tại sao các bạn lại có những người vẫn gọi là “cha” đến đón sau mỗi giờ học? Tôi tò mò, day dứt lắm. Có hàng ngàn câu hỏi trong suy nghĩ chưa đủ lớn của tôi. Và lần đầu tiên tôi hỏi mẹ, cũng là lần tôi thấy mẹ lặng đi, mặt mẹ tái đi ngăn cho dòng nước mắt chưa kịp rơi xuống.
Tôi sợ. Nhưng nỗi lo lắng bao trùm lấy suy nghĩ tôi hơn là nỗi sợ ấy. Mẹ tôi không muốn tôi hỏi, không muốn tôi nhắc đến những gia đình hoàn hảo kia. Bởi vốn dĩ nhà tôi là một gia đình không hề hoàn hảo.
Một mảnh ghép thôi, nhưng khiến gia đình tôi thiếu nhiều hơn tôi tưởng. Đó chẳng phải là thiếu một người vẫn đưa đón tôi mỗi ngày. Cũng chẳng phải là thiếu đi người thay chị cõng tôi mỗi lúc tôi mệt. Một mảnh ghép, nhưng khoảng trống để lại quá nhiều.

Mảnh ghép ấy chính là người vẫn đỡ đần mẹ tôi công việc nặng nhọc ngoài đồng.
Mảnh ghép ấy chính là người thay mẹ tôi dạy dỗ ba chị em tôi.
Mảnh ghép ấy chính là người sẽ sửa sang mái nhà sau những cơn bão nổi.
Mảnh ghép ấy chính là người sẽ bảo vệ mẹ con tôi trước những lời bàn tán xung quanh.
Nhưng rồi thời gian trôi qua, tôi vẫn tự nghĩ không có gì là không thể. Thiếu một mảnh ghép chỉ khiến bức tranh không được hoàn hảo nhưng nó vẫn là một bức tranh. Và với mỗi một cách nhìn thì bức tranh ấy vẫn hoàn thiện theo cách riêng của nó, hoặc là thật rực rỡ để che khuất mảnh ghép thiếu ấy đi, hoặc là vẫn để nó thiếu ở một góc nhỏ nào đó của bức tranh. Nhưng tôi, khi trưởng thành rồi tôi đã chọn cho mình cách thật rực rỡ để bức tranh ấy là đẹp nhất, tươi vui và tràn đầy sức sống. Tuổi thơ ấy đã qua đi và tôi không còn sự lựa chọn cho mình, nhưng hiện tại và tương lai nhất định đó sẽ là lựa chọn tốt nhất – dù đó là một bức tranh không hoàn hảo.
© Jun – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.
Phía sau rực rỡ
Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.
Mùa hoa nở rực rỡ
Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.







