Bóng tối rong chơi
2023-07-31 04:20
Tác giả:
blogradio.vn - Duy ngừng lại, tôi nhìn cậu bé có đôi mắt rất sáng và vầng trán cao thông minh, rồi đây tương lai em sẽ rộng mở lắm, cậu bé hồn nhiên ạ.
***
Tôi và Duy cùng ngồi bệt trước sân nhà, cậu bé vừa ôm cây đàn vừa lúi húi thay dây đàn bị đứt vừa nhìn tôi cười. Tôi nhìn thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Duy, tôi hỏi:
- Em biết đàn từ lúc nào vậy, cậu bé?
- Dạ em đàn từ hồi em còn học lớp bốn. Ai cũng thắc mắc là ai dạy em và chính em cũng ngạc nhiên luôn, vì không có ai dạy, em cứ thích rồi tự cầm đàn lên tự mày mò rồi dần dần đàn được.
- Nhưng nhà mình cũng phải có ai đàn thì mới có cây đàn chứ?
- Dạ đúng, cây đàn của ba em, nhưng ba em mất rồi, em nhớ ba nên hay cầm lên ngắm nghía rồi tự nhiên đàn được, chị thấy ngộ hông? Nhiều người còn khen em có khiếu, chứ nhà em ăn còn chưa đủ lấy gì đi học đàn hả chị.
Tôi cười, thấy thương cậu bé quá đỗi.
- Mà chị đừng gọi em là cậu bé nữa, nghe kỳ quá, em lớn rồi, sắp là sinh viên rồi.
- Đồng ý, chắc chị quen miệng thôi.
- Chị biết không, lúc em mới tập đàn thì cây đàn còn to hơn em. Má em nói cây đàn che hết người em, mỗi lần em ôm đàn thì chỉ thấy cây đàn to đùng chứ không thấy em đâu.
.jpg)
Tôi và Duy là hai chị em, cứ xem vậy cho nhanh dù không ruột thịt. Tôi biết Duy qua một người bạn của tôi, tôi mến em vì tính chân thật và hồn nhiên, con trai gì mà cứ hay bẽn lẽn như con gái. Và tôi mến em ở cái tính cái gì cũng thích tự làm, cho dù là khó đến mấy, Duy nói em rất ngại làm phiền người khác nên luôn tự dặn mình phải cố làm không nhờ vả dựa dẫm vào ai.
Nhưng có lẽ Duy là người hiểu rõ nhất vì sao tôi thích nói chuyện với em, vì em hay kể tôi nghe những kỷ niệm thời thơ ấu. Vì tôi là người thành phố nên tuổi thơ của tôi đâu có được những điều em kể, vậy là tôi cứ nghe say mê.
Duy nói thưở nhỏ em thích nhất là trò chơi đá bóng và đi soi cá. Mà những ngày đó nhà duy rất nghèo, ba em mất sớm nên hai mẹ con cứ tần tảo nương vào nhau. Nhà em sống nhờ vào mấy sào ruộng và đàn heo má em chăn nuôi trong nhà. Ngoài giờ học, duy phụ giúp mẹ ra đồng chăm lúa, mà công việc chính là bơm nước lên tưới lúa, rồi mới chạy về nhà ăn cơm. Có những hôm trời mát quá, cứ tưới lúa xong là em nằm dài sau một cái mả, duy kể mà tôi cũng rùng mình. Em nói không biết đó là mả của ai, nhưng lúc nào cũng thấy có bánh trái nhang đèn và rất sạch sẽ nên có hôm em ngủ quên luôn, rồi má em chờ hoài không thấy nên ra đồng kiếm và gọi em về.
Có điều này duy không nói ra nhưng tôi biết sức học của em thuộc loại giỏi, vì em nói em tranh thủ học và làm bài ngay tại lớp luôn và năm nào cũng nhận được phần thưởng giấy khen, vì về nhà còn giúp má việc nhà. Chủ yếu em dành thời gian cho hai niềm đam mê của em, có thể gọi như vậy, là đá bóng và đi soi cá.
Nơi đá bóng của em thì không thể gọi là sân, đó chỉ là một khoảng đất trống sát bên trường học, mà cỏ dại và cây cối mọc um tùm. Em và các bạn cùng chơi phải mượn mấy cái cào để cào cho đỡ đi để thấy đường mà đá, rồi làm sân gôn nữa, em nói em mê đá bóng đến nỗi em ước ao sau này là một cầu thủ bóng đá.
Nhưng duy lại đậu vào một trường đại học tốp đầu với ngành luật kinh tế, má duy nói bao năm dành dụm cũng đủ lo cho em bốn năm đại học. Nhưng duy nói nhỏ với tôi là em đã nhờ một bạn quen cũng cùng vào trong đó học là hai đứa sẽ đi làm thêm, em không ngại bất cứ việc gì và cũng sẽ không quên nhiệm vụ học là chính.
Em nói chuyện với tôi bao giờ cũng bằng một chất giọng rất hồ hởi và vui vẻ, có vẻ như ở cậu bé ấy tôi chưa lúc nào nhìn thấy sự buồn bã, gương mặt em luôn toát lên một niềm lạc quan. Em nói nay mai đi học xa nhà thì điều em lo nhất là sức khỏe của má em vì má em cũng có tuổi rồi, một mình má cô quạnh trong nhà sẽ buồn lắm, nếu chị có rảnh thì nhớ ghé chơi với má em.
Tôi gật đầu, ngôi nhà nhỏ này đã trở nên quen thuộc và thân thương với tôi từ lúc nào vậy không biết.
Tôi thích nhất về những lần duy kể đi soi cá.
- Chị biết không, em thích nhất là những buổi tối được đi soi cá cùng anh rừng. Anh ấy chỉ hơn em mấy tuổi nhưng không đi học, vì hoàn cảnh gia đình anh ấy chị không hiểu đâ. Mà em cũng không hiểu chuyện người lớn cho lắm, em chỉ nhớ đã nhiều lần rủ anh ấy đi học, em nói phải có chữ trong đầu thì mai này mới làm nên chuyện. Anh ấy lắc đầu nói có những chuyện trong gia đình khó nói lắm chứ anh ấy cũng thích đi học.

- Rồi tối nào hai anh em cũng đi soi cá hết hả?
- Dạ không chị, má em đánh chết, có những hôm em phải trốn má để đi. Mà dụng cụ là của anh rừng, anh ấy chỉ cần đứng trước nhà hú một tiếng là em chạy ra, đường làng rất tối nhưng tụi em quen đường quá rồi. Mà anh ấy soi rất giỏi còn em chỉ tập tò làm theo, kết quả của mỗi tối là một cái rọ đầy cá. Em thích nhất là những chú cá chỉ to bằng ba ngón tay chụm lại, có vảy nhiều lắm nhưng má em cứ chiên lên là rất ngon, em nhai hết xương ăn luôn vì giòn rụm à chị. Sau này em sẽ nhớ mãi món cá chiên với nước mắm ngò ăn với tô cơm nóng, đi đâu em cũng sẽ nhớ.
Chị biết không, lúc đi thì em phấn khởi lắm, cứ nghĩ đến cảm giác được nhìn thấy mấy chú cá mắc bẫy và quẫy ngo ngoe là em lại thích. Mà đoạn sông đó sao lúc nào cũng có cá, có hôm nhiều có hôm ít, anh rừng chia cho em tùy theo hôm. Những tối có trăng thì sông rất đẹp nhưng lại chẳng có chú cá nào, phải soi mãi mới được vài chú, rồi hai anh em ngồi hóng trăng hóng gió và nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, nhưng lúc về thì em rất sợ. Khoảng một tháng đầu thì em giấu không nói cho anh Rừng biết, em sợ anh ấy cười đàn ông con trai gì mà nhát quá, nhưng sau đó em phải nói thật và nhờ ảnh đi cùng em về nhà, vì từ sông về nhà em phải đi qua một nghĩa trang. Nhà anh Rừng gần đó nên ảnh về luôn còn em tự về, đường làng rất tối chị ơi, và những cái cây hai bên đường cứ như chụm lại chuyện trò to nhỏ, em cứ nghe tiếng cây lào xào. Có một lần em đang đi thì nhìn thấy một bóng đen to đùng hiện ra trước mặt, em chẳng kịp định thần nhìn cho rõ cứ hét lên một tiếng quăng luôn rọ cá anh ấy cho rồi ù té chạy một mạch về nhà, về đến nhà thì may quá má em đang ngồi ngay trước sân, em ôm chặt má rồi hét lên:
Má ơi, có ma có con ma.
Má em cũng ôm chặt em lại, má nói lúc đó người em ướt đẫm mồ hôi, em sợ đến nỗi muốn tè ra quần luôn chị, má em cười quá chừng.
Rồi em có biết bóng đen đó là ai không, hay do em tưởng tượng ra vì quá sợ.
Má em nói chắc là người làng mình đi công việc thôi chứ làm gì có ma, mà tính em rất sợ ma như vậy mà cứ thích đi soi cá làm chi. Sau đó em kể cho anh Rừng nghe rồi từ đó về sau anh ấy đi cùng em về tới nhà.
Chị biết anh ấy nói sao hông?
Em nói đúng, anh cũng vô tâm không để ý chuyện đó, em sợ thì cứ nói với anh rồi anh sẽ dẫn về, chứ đường tối quá nhiều khi em đi lỡ có chuyện gì. Mà anh nghĩ toàn là người trong làng thôi, do em nhát quá mà, từ giờ về sau anh sẽ đi cùng em.
Duy ngừng lại, tôi nhìn cậu bé có đôi mắt rất sáng và vầng trán cao thông minh, rồi đây tương lai em sẽ rộng mở lắm, cậu bé hồn nhiên ạ.
- Em cũng không biết từ lúc nào em lại không sợ bóng tối nữa, chắc từ lúc có anh Rừng luôn bên cạnh em. Chị có tưởng tượng được không? Xung quanh hai anh em là một bóng tối to lớn vây trùm, chỉ có rất ít những luồng sáng rất nhỏ từ những ngôi nhà hắt ra, vậy mà hai anh em cứ thong dong nắm tay nhau vững bước, có hôm còn hát nữa, nên đó là kỷ niệm em nhớ nhất của tuổi thơ em. Có anh Rừng em không thấy sợ nữa. Rồi một ngày em thấy thân quen và yêu bóng tối quê em, đến lúc anh ấy lên thành phố học nghề rồi ở luôn trên đó là em buồn hẳn, nhưng em lại thấy mừng cho ảnh, cuối cùng ảnh cũng phải có một nghề để sinh sống.
.jpg)
- Nhưng lúc đó em lớn rồi mà?
- Dạ đúng, nhưng em cứ thấy luyến tiếc cứ thấy nhớ mãi những tối như vậy chị ơi. Nhiều khi cũng gặp có người qua lại, họ còn chọc hai anh em là thích đi chơi buổi tối. Mà giờ nghĩ lại em thấy làng quê em rất hiền và bình yên, chứ làm gì có ma, chỉ do em thần hồn nát thần tính thôi. Em nghe nói đó là một thành phố rất lớn rất đẹp, có số dân đông nhất nhì nước mình, vì từ nhỏ đên giờ em đâu bước chân ra khỏi ngôi làng nên má em rất lo, em lại thấy bình thường. Đã đến lúc em phải bay đi, mà em còn có các bạn nữa mà, mà có đi đâu cũng là trong quê hương đất nước mình. Em muốn báo cho anh Rừng biết mà không có địa chỉ của ảnh, thế nào anh ấy cũng rất vui cho mà xem. Vói em thì anh ấy là người bạn thân nhất quý nhất chứ không phải các bạn trong lớp hay trong đội đá banh, em thương anh ấy như anh ruột vậy.
Tôi không nhìn Duy nữa mà nhìn ra cánh đồng trước nhà. Em nói đúng rồi Duy, chị đã biết vì sao em rất thích được đi trong bóng đêm đi soi cá trên con đường làng thân thương, dù em rất sợ ma, vì tâm hồn em quá trong sáng. Chị ngỡ như chẳng có vệt đen nào có thể làm bẩn lên đó, em hãy cứ giữ những kỷ niệm rất nhớ tuyệt đẹp đó của em, vì mai sau em còn phải bước đi trên rất nhiều những con đường khác. chị cũng không biết trước chuyện gì sẽ đến, chỉ mong em giữ mãi trong tâm hồn những tháng ngày nơi làng quê bình yên này, giữ mãi những bóng đêm đã soi sáng tuổi thơ em.
Duy đã tạm biệt tôi đã vào trong kia với một ước mơ mới, tôi tiễn em lên xe với cái nắm chặt tay cùng chiếc áo sơ mi mới toanh tôi mua tặng em. cố lên Duy nhé, chị mong sẽ nhìn thấy em vẫn luôn với gương mặt đó, đầy lạc quan và ngời sáng.
Xe chạy rồi, tôi còn đứng đó nhìn theo. chuyến xe hôm đó toàn là các em sinh viên lên đường nhập học, một chuyến xe chở trên đó bao nhiêu ước mơ bao nhiêu những tài năng mai sau sẽ tỏa sáng.
Tôi đứng đó nhìn theo, nghe yêu thương dâng đầy một lối nhỏ.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.
Những dấu chân không bao giờ mất
Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.






