Bốn mùa đã trôi qua, sao cậu vẫn chưa trở về?
2015-12-24 01:00
Tác giả:
Cậu đã từng nói dù không biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, cậu cũng không biết cậu có phải là người bạn đồng hành cuối cùng của tôi, là người cuối cùng mà cậu yêu hay không, thì cậu sẽ vẫn ở bên cạnh tôi, dù với tư cách là người yêu, người bạn hay người lạ, cậu sẽ là bức tường bảo vệ che chở cho tôi. Nhưng giờ đây cậu ở đâu trên hành tinh rộng lớn này, liệu cậu có còn nhớ lời hứa đó hay không, tôi thì vẫn là cô bé ngốc nghếch ngày nào, vẫn ở đây một mình gặm nhấm nỗi buồn, thời gian của tôi đã hoàn toàn ngưng đọng vào cái thời điểm mà cậu biến mất khỏi tầm mắt của tôi, kí ức đó chính là điều duy nhất mà cậu để lại, nó là lý do để tôi sống qua ngày cũng là lý do đang dần giết chết tôi.
Tôi đã từng thử rất nhiều lần, quên đi cậu và chấp nhận tình yêu của một ai khác, nhưng vào những phút giây quan trọng nhất hình ảnh của cậu lại hiện ra, rất rõ ràng và rất đau, tôi sợ hãi chạy trốn. Rất nhiều lần như thế làm tôi thức tỉnh rằng, tôi chỉ xem họ giống như những người thay thế, thay thế khoảng trống mà cậu để lại, và cũng từ đó tôi tự làm trái tim mình trở nên vô cảm. Tôi không muốn bất cứ ai tổn thương vì mình, nghe có vẻ cao cả nhưng có lẽ đó là lời ngụy biện, ngụy biện tạo ra một cái cớ để không ai có thể cướp đi hình ảnh của cậu trong tâm trí tôi, cướp đi tình yêu của tôi dành cho cậu, vì vậy tôi không được phép và cũng không có tư cách để yêu khi mà tôi chỉ yêu hình bóng của cậu tồn tại trong con người của người khác và trái tim tôi cũng quá bận để yêu một ai khác không phải cậu.

Có một câu nói mà cả tôi và cậu đều rất thích: “Tình là thứ độc dược mạnh nhất thế gian”, đúng vậy nếu dùng đúng liều đúng thuốc thì “tình” sẽ là liều thuốc bổ, là vitamin và ngược lại sẽ là thuốc độc, giày vò và giết chết trái tim một cách từ từ. Cậu là thuốc bổ, là vitamin nhưng cũng đồng thời là thuốc độc đối với tôi.
Theo thời gian tôi đã trở thành con người sống giả tạo, giả tạo đến đáng sợ, tôi chưa từng rơi một giọt nước mắt nào vì cậu, nó chỉ ngưng đọng lại nơi khóe mắt, dù vui hay buồn, hoặc thậm chí chẳng có cảm xúc gì tôi cũng vẫn cười, mọi người vẫn hay nói tôi là mặt trời và nụ cười của tôi thì tỏa nắng rực rỡ, đúng vậy tôi là mặt trời nhưng đã xế chiều, và nắng là chút ánh sáng le lói của buổi hoàng hôn, cô đơn và lạnh lẽo.
Cậu và tôi chưa bao giờ nói chia tay, chỉ là cậu bỗng nhiên tạo khoảng cách với tôi, phớt lờ sự rung động của chính mình, rời xa tôi từng chút từng chút một và cuối cùng là biến mất không dấu vết. Vậy chúng ta có còn là người yêu của nhau hay chỉ là người dưng? Chúng ta chưa bao giờ kết thúc nhưng cũng không còn tiếp tục, tôi và cậu đang ở trong một mối quan hệ không thể gọi tên. Nguời ta nói, trái đất này rất tròn vậy nên đến một lúc nào đó hai người yêu nhau rồi cũng sẽ trở về bên nhau, nhưng liệu cả hai có đủ kiên nhẫn để đi hết cái vòng tròn đó hay không, nếu có gặp tại điểm giao nhau liệu họ có dừng lại cùng nắm tay bước đi hay chỉ đi qua nhau một cách lặng lẽ?
Cậu là người bắt đầu vậy nên cũng hãy là người kết thúc tất cả, hãy trở về nơi mà chúng ta bắt đầu lấy đi tất cả những kí ức, hình ảnh mà cậu đã tạo ra, lấy đi tình yêu trong trái tim tôi và hãy đi và mang theo tất cả, đừng vấn vương, đừng quay đầu lại, hãy đi một cách lặng lẽ giống như cách mà cậu biến mất bốn năm trước, để cả cậu và tôi đều được bắt đầu lại vói nhau hoặc với một ai khác và cả hai đều được hạnh phúc.
© SunMoon – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Viết cho những ngày nghĩ về ngày mai
Thật ra, con người ta không gục ngã vì khổ đau, mà vì đánh mất ý nghĩa của nó, ngày mai chẳng thể khác đi, nếu hôm nay vẫn mờ nhạt. Ta cứ muốn bước đi thật nhanh, muốn đi qua mọi điều thật mau – mà quên rằng, ngày mai chính là kết quả của từng giây phút ta đang sống bây giờ.
Do dự trời sẽ tối mất
Một câu nói hiện lên trong tâm thức Lan, giọng mẹ vang vọng như một làn gió xưa cũ thổi qua ký ức: "Nếu một ngày con gặp được người khiến trái tim con yên khi ở bên và con không cần cố gắng, không cần giấu giếm, chỉ đơn giản là thấy nhẹ lòng... thì đó chính là nơi con có thể dừng chân."
Nhật ký những ngày hạ xanh
Suốt những tháng năm rực rỡ này, liệu có một bóng hình nào in đậm đến mức cả đời tớ chẳng thể quên? Có một ai đó từng mang đến những ngọt ngào trong sáng để tô màu cho cuộc sống bình dị này hay không? Và trong tất cả ký ức, chỉ duy nhất hình ảnh cậu hiện lên, rõ rệt đến mức làm lòng tớ nhói lên.
5 mẹo tâm lý không hề chiêu trò giúp bạn nắm quyền chủ động nơi công sở
Những thủ thuật tâm lý đơn giản này sẽ giúp bạn tạo lợi thế cho bản thân, điều hướng dòng chảy công việc một cách khéo léo hơn.
Ly cocktail của ký ức
Khi đặt ly xuống, tớ nhận ra rằng nỗi buồn, giống như hương vị trong ly cocktail, sẽ luôn ở đó, nhưng tớ có thể thưởng thức nó một cách dịu dàng, chậm rãi, và bước ra khỏi nó với ánh mắt sáng hơn một chút.
Sao phải cưới người không yêu
Ở một nơi xa, tôi cầu mong cho anh và gia đình anh được hạnh phúc và toại nguyện với mọi mong muốn ích kỉ nhỏ nhen khi đã đẩy tôi ra anh… anh đã trọn chữ hiếu mà phụ chữ tình bởi vậy tôi quyết định chọn cách quên anh…
Rồi một ngày, bố mẹ sẽ già đi
Bố mẹ luôn lo lắng và chờ đợi ta trở về. Dù ta có đi bốn biển năm châu, dù ta có là ai trên cuộc đời này, trong mắt bố mẹ, ta vẫn mãi là những đứa trẻ. Vì thế, hãy biết nghĩ và sống cho bố mẹ bên cạnh nghĩ và sống cho riêng mình.
Cha vẫn ở đây
Minh đứng đó một lát, nhìn bóng dáng gầy guộc của cha trong ánh đèn mờ, trong lòng bỗng nhói lên một cảm giác khó gọi tên. Nhưng anh lập tức dựng bức tường lạnh lùng quanh tim: Mình không thể yếu lòng…
Hộp thư mùa thu
Chỉ là những dòng tin cũ đơn điệu, nhưng với tôi lại là những kỷ niệm vô cùng sâu sắc. Tôi của lúc ấy đã thư giãn như thế nào, cảm giác lúc ấy đã vui sướng bao nhiêu khi được một người ở xa lắng nghe và chia sẻ. Giờ thì chạm vào dòng tin nào tôi cũng sợ mất. Có lẽ ở hiện tại chẳng còn mấy người cổ hủ như tôi.
Không được bỏ cuộc
Những người mà ít nhiều kém may mắn kém khả năng hơn nhiều người. Nhưng rồi sao, nhưng rồi họ đã mạnh mẽ đứng lên họ đã quyết tâm đến cùng, với họ thì dường như những khó khăn phải dừng bước những khó khăn phải buông xuôi trước họ, bởi vì tất cả họ đều có quyết tâm rất lớn ấy, là không được bỏ cuộc.



