Bố và biển đảo Tổ quốc
2021-11-03 01:05
Tác giả:
Tư Hạ Như
blogradio.vn - Giờ thì tôi ngày càng hiểu ra sự hy sinh to lớn của người chiến sĩ hải quân nơi miền biển xa xôi. Nhờ Hiền, nhờ câu chuyện và tình cảm của cô ấy với bố mà tôi cảm nhận được sự vĩ đại của người lính biển là như thế nào. Trong tâm trí tôi chợt lóe lên hình ảnh những mặt trời lớn phía ngoài biển xa mạnh mẽ, can đảm nhưng cũng thật sự ấm áp.
***
Tôi không phải người sinh ra và lớn lên ở vùng biển hay đảo xa. Tôi không có người thân làm việc hay sinh sống nơi biển đảo xa xôi. Bởi vậy, tôi khó thể cảm nhận được nỗi khó khăn và vất vả của người lính hải quân.
Tôi có một cô bạn quen sau một chuyến du lịch ở Bãi Cháy. Cô ấy tên là Hiền. Hiền quê ở Quảng Ninh nhưng học tập ở Hưng Yên. Tôi rất ấn tượng bởi vẻ ngoài khỏe mạnh của cô ấy. Vì chúng tôi nói chuyện khá hợp nên vẫn giữ liên lạc cho tới bây giờ. Hiền là bạn của tôi.
Hôm nay 29 Tết rồi, học sinh cấp 3 như chúng tôi sẽ được nghỉ học sớm để chuẩn bị đón Tết cùng gia đình. Bỗng dưng tôi nhận được điện thoại của Hiền.
“Alo”
“Ơi” - Tôi đáp lại.
Hiền nói, giọng nhẹ nhàng.
“Ừ thì Tết này tớ không có về quê được, mà thực ra tớ không muốn về. Cậu có thể đón giao thừa cùng tớ ở Hưng Yên được không?”.
Tôi thực sự rất bất ngờ vì thường thì Tết đến ai cũng muốn về nhà để sum họp, quây quần bên gia đình. Nhưng chắc Hiền có lý do khó xử nào đấy nên không về được. Nghĩ vậy tôi cũng thấy tủi cho nó.
“Ừ được. Đêm 30 tớ đón cậu rồi cùng xuống dưới huyện đón giao thừa nhé”.
Tôi đồng ý với lời đề nghị của Hiền.
Đêm 30 cuối cùng đã đến, tôi ngồi cạnh Hiền đón chờ khoảnh khắc năm mới tới. Hiền nhìn xa xăm vào bầu trời tối đen.
“Tớ đã kể cho cậu nghe bố tớ là lính hải quân bao giờ chưa nhỉ?” - Hiền đột nhiên cất lời.
“Năm nay tớ không muốn về quê vì thực ra về thì cũng không đông đủ. Bố tớ năm nay ở ngoài đảo xa công tác cơ, chả về được”.
Tôi chăm chú lắng nghe câu chuyện mà người bạn cạnh tôi đang kể.
“Suốt cả cuộc đời này, người tớ kính trọng nhất và ngưỡng mộ nhất là bố tớ. Mặc dù không được ở gần bố nhiều, nhưng tớ vẫn cảm nhận được bố rất yêu tớ và trân trọng gia đình. Công việc của bố tớ là bảo vệ, giữ gìn chủ quyền biển đảo Tổ quốc nên tớ luôn luôn tự hào. Tớ cũng thấy việc bố tớ làm là vĩ đại và bố tớ làm ở xa là vì đất nước. Mà sao Tết đến tớ vẫn thấy nhớ bố, chả biết giao thừa năm nay hay Tết năm nay bố đã chuẩn bị những gì, ở ngoài đấy cùng các chú có vui không”.
Tôi nhìn Hiền. Tôi biết là giọng Hiền đang nghẹn lại. Hiền nhớ bố, một nỗi nhớ thường trực của một người con gái với người bố là lính hải quân.
Tôi bất giác hỏi Hiền ngay sau khoảnh khắc ấy.
“Sao cậu không về Quảng Ninh, ít ra ở ngoài đấy còn có biển, cậu vẫn có thể cảm nhận được một chút gì đấy là bố đang gần mình?”
Hiền nhìn tôi rồi cười. “Ngày trước bố tớ bảo: “Khi nào tớ nhớ bố, dù ở bất cứ nơi đâu cũng sẽ cảm nhận được rằng bố ở ngay bên cạnh, rằng bố đang bảo vệ gia đình nhỏ và vùng biển của đất nước.” Nhưng dù có như thế, tớ vẫn thấy buồn khi không có bố bên cạnh”.
Ngay sau đó, chúng tôi im lặng. Khoảnh khắc năm mới đã tới, một năm mới tràn đầy niềm tin và hy vọng. Dưới bầu trời tràn ngập sắc màu của pháo hoa, Hiền với đôi mắt man mác buồn, nhỏ giọng “Chúc bố năm mới vui vẻ”.
Giờ thì tôi ngày càng hiểu ra sự hy sinh to lớn của người chiến sĩ hải quân nơi miền biển xa xôi. Nhờ Hiền, nhờ câu chuyện và tình cảm của cô ấy với bố mà tôi cảm nhận được sự vĩ đại của người lính biển là như thế nào. Trong tâm trí tôi chợt lóe lên hình ảnh những mặt trời lớn phía ngoài biển xa mạnh mẽ, can đảm nhưng cũng thật sự ấm áp.
© Tư Hạ Như - blogradio.vn
Xem thêm: Cuộc đời này mẹ dành hết cho con
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.







