Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dậy theo bố, tôi học cách tử tế

2021-10-22 01:10

Tác giả: Lộc Gia


blogradio.vn - Vậy mà có cái suốt bao năm qua tôi chưa bao giờ biết được, đó là Bố dậy sớm để làm gì. Lần này về quê tôi quyết định ngủ thật sớm để sớm mai tôi xem người đàn ông sắp chạm ngưỡng 60 đã làm gì từ rất sớm trong suốt ngần ấy năm.

***

Tự đặt những câu hỏi và tự đi tìm lời giải, nó sẽ mở ra nhiều điều hay khiến bạn hạnh phúc đến bất ngờ.

Sống với bố mẹ mười tám năm, xa nhà bốn năm đi học, ba năm ra trường lăn lộn với đời. Gắn liền với cái nghề hướng dẫn viên du lịch, thức khuya dậy sớm, trải nghiệm đủ điều, chứng kiến biết bao nhiêu người đàn ông dậy sớm tập thể dục, ngoáy ly cà phê từ bắc chí nam. Vậy mà có cái suốt bao năm qua tôi chưa bao giờ biết được, đó là Bố dậy sớm để làm gì. Lần này về quê tôi quyết định ngủ thật sớm để sớm mai tôi xem người đàn ông sắp chạm ngưỡng 60 đã làm gì từ rất sớm trong suốt ngần ấy năm.

Bốn giờ ba mươi sáng, trời còn chèm nhem dụi mắt, con gà ngại cất tiếng gáy lớn vì sớm quá chừng, vậy mà ông đã dậy mà không cần bất kì âm thanh báo thức nào. Ông trở mình nhẹ nhàng hai ba cái rồi bước xuống giường, chiếc giường tre cũ rít mà lạ thay không phát ra bất kì âm thanh nào, bước nhẹ về phía giếng nước, trong cái màn đêm tối như mực, ông nhẹ hất từng ngụm nước vào miệng, mặt rồi vuốt mạnh. Tôi hỏi ông, sao Bố không mở đèn lên cho dễ nhìn, ông nói để cho mọi người ngủ... Tôi chợt nhận ra quá nhiều điều, mỗi lần về quê là tôi mở hết đèn lên mà chẳng thèm quan tâm ai ngủ ai thức, rồi thời sinh viên tôi từng chứng kiến hai người bạn thân chung phòng đánh nhau vì một người làm thêm buổi sáng, một người làm thêm buổi tối, cũng vì cái vấn đề mở tắt đèn. Ôi, trưởng thành là biết nghĩ cho nhau hả Bố…

Công việc tiếp theo của ông Bố già là tập thể dục, ông không chạy, chỉ đi bộ và kèm theo những cải vẩy tay như báo hiệu với cơ thể bắt đầu cho một ngày mới. Ông đã gắn bó với thói quen tập thể dục vào sáng sớm từ năm hai lăm tuổi, suốt ba mươi lăm năm nay ông vẫn làm nó mà hiếm khi bỏ sót một bữa sáng nào. Ông kể, ngày xưa ông làm nghề đi ghe lúa, tức là chạy ghe trên sông để đi mua lúa, ghe cập bến vào một xóm nhỏ, ông dậy sớm đi tập thể dục như một thói quen, khi về lại chiếc ghe thì các vật dụng trên ghe cũng như túi tiền đã mất tích. Ông không trách người dân ở đó, mà ông trách mình sao bất cẩn quá. Sau lần đó ông vẫn không bỏ thói quen tập thể dục, chỉ là mỗi lần tập bụng dạ vẫn có chút lo lắng, bồi hồi, ai mất một lần mà không sợ chứ…

Tập thể dục lấy của ông lần đó một số tiền, nhưng nó cũng trả cho ông lại một sinh mạng. Đầu năm 2000, Bố tôi làm ăn thất bại, mất cả chì lẫn chài, năm đó tôi lên năm, ông kể, lúc đó ông chìm trong rượu chè, thuốc lá ngày đốt mấy gói, rồi một hôm ông lên tăng xông, đột quỵ trong đêm, mẹ cùng các cô chú hàng xóm đưa ông đi bệnh viện, người ông cứng đơ, không một cử động, lúc đó mọi người đã nghĩ là không qua khỏi, nhưng sau đó bác sĩ đã cứu sống ông. Bác sĩ nói với mẹ, ông sống được có lẽ một phần nhờ thói quen tập thể dục lâu nay giúp ông có nền tảng vượt qua ngưỡng cửa chết lần này. Tôi nhìn lại bản thân mình, thời sinh viên ngày đi học, đêm chơi game, có những ngày nhậu nhẹt sớm chiều, đến lúc biết nếm mùi tình yêu là gì thì lại bật khóc rồi tìm đến khói thuốc lá, sau này đi làm thì ngủ cho sát giờ rồi bật mình đứng dậy, chạy đua với công việc... Bố ơi, trưởng thành là biết yêu thương bản thân, cơ thể mình đúng không Bố…

Ngước nhìn lên, chân trời đã hé mở cửa. Trời đã có chút ánh sáng soi rọi bước chân của hai Bố con, ông vẫn bước đều, cái vẩy tay lên xuống theo từng nhịp, đi nãy giờ mà được cả cây số hơn. Phía xa có bóng người đi ngược lại, tuy có chút ánh sáng những tôi vẫn không nhận ra đó là ai. Bố cất tiếng nói lớn, vợ chồng thằng Danh đi tập thể dục hả, phía xa kia đáp lại, dạ chú bẩy. Tám bước chân dần tiến lại gần nhau, nụ cười, ánh mắt, tiếng nói, mọi thứ rôm rã như đã lâu rồi không gặp. Bố kể, anh Danh là con ông Dự xóm trên, đang công tác tại địa chính huyện, mới lấy vợ được hai tháng nay, lâu nay có thấy tập thể dục đâu, ấy vậy mà từ lúc lấy vợ, hai vợ chồng nó siêng năng ghê, chắc được con vợ cảm hóa, rồi Bố cười hì. Trong đầu tôi lúc đó là hàng trăm dữ kiện ùa về, rồi tiếp đó là những thắc mắc liên tục trong đầu. Tôi hỏi, ủa Bố ông Dự ngày xưa hại bố làm ăn thua lỗ đúng không. Ông ậm ừ rồi cười, không cần tôi phải hỏi thêm, ông đệm vào vài câu, ba nó hại Bố chứ nó có biết cái gì đâu, chuyện cũng qua lâu rồi, Bố vẫn cười với người nhà ổng, vẫn nói chuyện với con ổng, chỉ có ổng là không còn dám ngước nhìn Bố nữa. Ai làm sai thì người đó chịu thôi con, những người xung quanh đâu có tội tình gì đâu, vốn dĩ Bố đâu có hận gì ông Dự nữa, nhưng có lẽ tội lỗi ổng gây ra lớn quá, nên mãi chẳng dám ngước nhìn Bố. Bố ơi, vậy trưởng thành là biết tha thứ hả Bố…

Trời bừng sáng từ khi nào không ai hay, chỉ nghe đâu những âm thanh miệt vườn mà có lẽ suốt hơn vài trăm năm qua từ cái thời khai sơn lập địa thứ âm thanh đó vẫn không hề thay đổi. Gà gáy vang một vùng, chim cò mặc áo trắng phau kéo nhau từng đàn như cắp sách đến trường, mấy con chó sủa vào hư không như đánh thức chủ nó dậy. Dưới sông thuyền ghe thay nhau chạy, người bán đồ ăn sáng, người bán rau củ, ghe chở vịt đi chạy đồng ồn ào náo nhiệt, ông chồng ngồi trên mui đốt thuốc đỏ trời, bà vợ tay bưng tô cơm lùa vào miệng từng ngụm lớn, ngày mới lại bắt đầu Bố ơi. Nhìn đồng hồ đã chạm mốc 6:30 tròn, ông ra đứng giữa giếng xối lên mình những gàu nước đầy ắp, tươi mát như tắm cho chính tâm hồn ông. Rồi ông vào nhà loay hoay chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả nhà, khi mẹ, chị hai, thằng cháu ngoại bước ra thì cũng là lúc mọi thứ đã sẵn sàng. Món ăn sáng là mì gói trụng nước sôi, nhưng được thay đổi theo từng ngày, có ngày thì cơm nguội, cơm chiên, mì thì có hảo hảo, ba miền… ôi đủ thứ. Suốt hai mươi sáu năm qua vẫn ít khi thay đổi những món ăn sáng, vì cái dân xứ này có tiền thì để dành cho đám tiệc, giỗ quải, hay những bữa có khách đến thăm, ấy vậy mà chẳng một ai biết chê, biết ngán, bởi nhờ nó mà nuôi lớn hai chị em tôi thành người như ngày hôm nay. Khói bốc lên nghi ngút, cả nhà quây quần nói cười mặc cho chưa một ai xúc miệng, rửa mặt ngoài Bố. Bố ơi, trưởng thành là biết chăm sóc cho những người thân yêu mình đúng không Bố.

Bóng dáng già nua theo từng ngày đã dong bộ ra đồng, khuất xa sau lũy tre, dáng hình nhỏ nhắn lắm, mà sao trái tim lại ấm ấp đến thế… Bố ơi, trưởng thành là sống tử tế từng giây phút trôi qua đúng không Bố…

© Lộc Gia - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 447: Những giọt nước mắt của cha

Lộc Gia

Có lẽ điều lớn lao nhất trong cuộc đời của mỗi người là lòng trắc ẩn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top