Biết yêu từ khi nào?
2018-01-27 01:25
Tác giả:

Từ khi còn nằm nôi, tôi đã yêu tiếng hát ru ầu ơ của mẹ, của chị. Lên 2, lên 3, tôi yêu những món quà đợi mẹ chợ về mỗi sớm trưa. Tôi yêu những chiếc áo, chiếc quần mẹ ngồi hằng đêm may vá. Tôi yêu những suất cơm trắng (ba lạng) thời bao cấp mà ba đã dành cho sau một ngày làm việc vất vả mà ba được nhận về. Tôi yêu tiếng nói, tiếng cười của từng người trong gia đình tôi. Tôi yêu từng con ngõ, từng lũy tre, bụi chuối quanh nhà, tôi yêu những con đường làng quanh co mỗi ngày rảo bước đến trường.
Rồi tôi yêu những người đã dành cho tôi những tình cảm đặc biệt. Tôi cũng yêu những nụ hôn, tiếng cười, tiếng nói bi bô; những cái gác chân bất chợt mỗi đêm làm giật mình tỉnh giấc; những cái ôm hôn nụng nịu vào má mỗi khi được nhận quà; những câu chuyện kể không đầu, không cuối sau giờ tan học... của con trẻ.

Nhiều năm qua, tôi đã phát hiện mình không có quá nhiều nhu cầu hay ràng buộc trong cuộc sống. Những thú vui tiêu khiển hay tiền tài vật chất không phải là ưu tiên trong cuộc sống của tôi nữa. Thay vào đó, tôi thấy mình yêu thương những khoảnh khắc và những xúc cảm bé nhỏ mà có lúc mình chẳng kịp nhận ra ngay.
Đối với tôi, cuộc sống không chỉ là sự tồn tại mỗi ngày. Nó còn là một điều gì đó thiêng liêng hơn thế – điều mà đôi khi chúng ta đã lãng quên đâu mất. Mỗi ngày trôi qua với bao nhiêu bộn bề trong công việc, mắc kẹt giữa hàng tá những lo toan, rồi phải chu toàn với những mối quan hệ, làm cho mình hiếm khi có thời gian để dừng lại và tự hỏi “rốt cuộc niềm vui trong cuộc sống của mình là gì?”
Nhưng rồi tôi nhận ra rằng cuộc sống này có những niềm vui bình dị rất khó tả. Đó là những món quà nho nhỏ dành cho ba mẹ mỗi khi về thăm nhà; đó là những buổi sáng cuối tuần cùng cả nhà đi ăn sáng, uống cà phê tán gẫu, rồi cả nhà lăng xăng cùng nhau nấu nướng, hay cùng các con ra vườn bắt sâu, nhổ cỏ...
Tất cả chỉ có thế thôi nhưng cũng đủ để cảm thấy cuộc sống này thật đáng yêu các bạn nhỉ!
© Lê Quý Hoàng – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Trả em về nơi bắt đầu
“ Em ngủ chưa? Mình quay lại đi em “ Điện thoại nó rung lên trong đêm vắng. Từ một số lạ, à không là số quen nhưng nó đã không còn lưu nữa. Số điện thoại mà hơn nửa năm qua đã không còn gọi và nhắn tin cho nó mỗi ngày, dù nó đã xoá nhưng từng con số vẫn lưu lại trong trái tim nó....
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Lời hẹn gặp lại
Những ký ức cũ rồi một ngày nào đó sẽ ùa về trong bạn. Vào một ngày bình thường, giữa những câu chuyện bình thường, nhưng khi nhớ lại, chúng lại mang theo biết bao nỗi niềm bồi hồi và ao ước. Ao ước được gặp lại những người đã từng ở đó trong cuộc đời mình.







