Phát thanh xúc cảm của bạn !

Biến ước mơ thành sự thật

2024-03-14 18:00

Tác giả: Nhắn với Mây


blogradio.vn - Lúc nhớ lúc quên, lúc cười vui với quyết tâm của mình, tôi thấy mình trẻ con quá đỗi. Rồi tôi cũng thả trôi ước mơ của mình, nước đến đâu mình đi đến đó vậy.

***

Giấc mơ dù có bay bổng, xa vời, kết cục vẫn là nó.

Ngày mùa đông năm ấy, khi bước chân đến Sài Gòn, tôi mong muốn được lập nghiệp nơi đây.

Rời xa Hà Nội vào ngày đông lạnh giá, đến Sài Gòn vào ngày nắng đẹp nhiều gió, tôi bắt đầu chuyến công tác đầu tiên của mình. Công ty tôi có trụ sở chính ở Sài Gòn, chi nhánh ở Hà Nội. Tôi làm cho một công ty có vốn đầu tư nước ngoài, ứng dụng đặt xe thứ 2 tại Việt Nam, đang cạnh tranh với ngôi đầu bảng. Chân ướt chân ráo vào trụ sở chính, lại là nơi đầu tiên làm việc to đến thế, thành phố lạ lẫm đến thế, tôi như con nai vàng ngơ ngáo, tìm kiếm xung quanh.

Và lần đầu tiên tôi mới biết đến mô hình working space trong một tòa nhà là thế nào. Ráo riết tìm xunh quanh một hồi, tôi mới thấy công ty mình, phòng mình và chỗ làm việc của mình ở đâu. Vì là working space nên các phòng ban ở chỗ khác nhau trong cùng một tầng, phòng tôi đặc biệt nên một mình một khu, không chung đụng với các phòng ban khác hay khu vực chung của công ty, thành ra tôi ít được tiếp xúc với các đồng nghiệp trong Sài Gòn. Thi thoảng lắm, có thời gian rảnh, tôi mới chạy qua khu vực chung chơi, quen biết được một vài đồng nghiệp ở phòng ban khác. Nói chuyện với nhau qua mạng thì nhiều, nhưng gặp nhau thì hơi lạ lẫm.

Công ty tôi thì hơi nhiều đãi ngộ cho nhân viên. Chắc là công ty có xu hướng nước ngoài nên nó bay bổng hơn. Sếp tôi là người Việt nhưng sống và làm việc ở nước ngoài đã lâu, đậm văn hóa nước ngoài. Có hôm sếp tôi mặc quần đùi áo may ô ngủ luôn giữa phòng, vì đêm hôm qua họp khuya với bên nước ngoài, mệt quá lăn ra ngủ luôn, chả chịu chú ý hình tượng. Sếp bảo, “Ui giồi ôi, công việc chính xong mới quan trọng kìa. Còn tao, chúng bây kệ đi. Thiếu ngủ tao cáu, chúng mày ráng chịu”. Sếp dọa nạt thế, nhưng rất dễ tính và thương nhân viên. Chúng tôi làm OT là cho OT, không phải kiểu mày không xong việc ở lại làm kệ mày đâu, mà OT là ra OT, không xong việc ở lại làm là chuyện khác. Cái gì ra cái đó, rất hào sảng luôn. Ổng còn bảo là, “Không để bọn nước ngoài bóc lột người Việt Nam được. Công bằng và sòng phẳng.” Châm ngôn của ổng là vậy đó. Điều tuyệt vời nhất công ty tôi là cái tủ lạnh to chà bá, có đủ đồ từ mì, thịt bò, sữa chua, sữa, kem, bánh,café… hoàn toàn miễn phí cho nhân viên. Hết là phòng hành chính tự đi mua bỏ vào. Bọn tôi có tiền ăn trưa nhé, đầy đủ đãi ngộ luôn, đóng thuế full lương, thưởng chưa khi nào thiếu. Mà đồ ăn thì bạt ngàn, nghĩ giữa giờ có luôn. Nói chung rất thoải mái

Tôi công tác hẳn hai tháng mới về lại Hà Nội. Sếp bảo tôi muốn ở lại thêm thì ở, học kĩ càng rồi về. Vì ở Hà Nội là chi nhánh, ngày mới thành lập có tôi với 3-4 người nữa, làm việc từ xa. Sếp thương nên cũng muốn ở lại trong đó cho đông đủ. Tôi thích con người Sài Gòn từ đó. Lúc về, tôi quyết tâm vào hẳn đó lập nghiệp. Hơi tham vọng tí nhỉ, đồ ăn dụ dỗ con người quả không sai. Tôi rất thích mấy món free, free.

Nói thế chứ rời xa Hà Nội tôi chẳng nỡ đâu, tôi yêu mùa thu Hà Nội, yêu cái gió cái tiết Trời se se lạnh, đi trên con đường vắng cảm nhận lá vàng rơi, thật thơ mộng lắm. Hơn nữa, còn gia đình, còn bố mẹ, nói rời đi làm sao được. Quyết tâm là thế, cũng chỉ là nói suông lúc đó thôi.

Lúc nhớ lúc quên, lúc cười vui với quyết tâm của mình, tôi thấy mình trẻ con quá đỗi. Rồi tôi cũng thả trôi ước mơ của mình, nước đến đâu mình đi đến đó vậy. Tôi lại mải miết làm việc ở Hà Nội, đổi qua vài ba công ty, cứ cắm cúi làm không nghĩ gì nữa. Một ngày bất chợt, chị đồng nghiệp nhắn cho tôi, “Này, làm quen đi, đồng nghiệp mới. Giúp nhau đi nhé.” Giới thiệu hai người chúng tôi với nhau xong, chị lặn mất tâm. Thì là vì chị lười hướng dẫn lại, bỏ tôi cho người mới đó, mà tôi cũng mới được vài ba tháng, giúp kiểu gì đây. Tôi tặc lưỡi, ừ thì giúp trong khả năng. Dần dần chúng tôi quen nhau, nói chuyện với nhau nhiều hơn, tâm sự đến cả những chuyện ngoài công việc.

Cuối cùng thì, tôi chuyển vào Sài Gòn sống thật. Có lẽ các bạn chắc thắc mắc tôi vào đó vì tiếng gọi tình yêu hả? Người đồng nghiệp kia trong Sài Gòn? Tôi vào vì yêu ổng? Nửa đúng nửa không, tôi vào vì công ty cần nhân sự làm trong đó, phần sau mới là vì tình yêu. Cái người đồng nghiệp kia của tôi, mãi sau tôi mới biết, nhà cửa ở Sài Gòn, ổng ra Hà Nội công tác. Ổng cũng có giấc mơ ra Hà Nội lập nghiệp như tôi. Chúng tôi thân thì ở một nơi, tâm hồn sống lại ở một nơi khác.

Và rồi, tôi đi theo giấc mơ của tôi, kệ ổng. Ổng cũng phải chịu.

Đời mà, sống theo ý mình, làm được điều mình thích. Có người đồng hành cùng mình, hiểu mình, thật hiếm có và thật đáng quý.

Đừng bao giờ vội từ bỏ ước mơ của mình. Chậm lại thôi, nhưng đích đến vẫn là nó nhé.

© Nhắn với Mây - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Cuộc Gặp Gỡ Đẹp Nhất Là Gặp Được Phiên Bản Tốt Hơn Của Chính Mình | Radio Chữa Lành

Nhắn với Mây

Một người yêu tâm lí tìm kiếm những tâm hồn đẹp

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

Tháng năm hướng về một người

Tháng năm hướng về một người

Tôi biết! Tôi không xinh, không vui tính, không giỏi giang. Tôi là người bình thường nhưng tôi cũng xứng đáng yêu một ai đó mà.

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Tính ra thì thời gian bạn thực sự dành cho bản thân ít ỏi đến đáng thương, đến nỗi đếm được trên đầu ngón tay. Vậy tại sao lại phải vội vàng đi tìm một người để yêu mà quên mất một người đang cần được bạn yêu thương ở ngay trước mắt - Đó là chính bản thân bạn cơ chứ!

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Anh không đáp ngay mà nhìn cô, vừa khít ánh nắng bên ngoài lọt qua khe cửa làm cho những hạt bụi trong không khí như phát sáng lấp lánh, chiếu lên khuôn mặt cùng mái tóc Thùy Anh. Cảnh tượng vừa êm dịu vừa ấm áp.

20 điều

20 điều "thô nhưng thật" cần hiểu sớm để đường đời bớt chông gai, thành bại và phúc họa cũng từ đây mà ra

Trưởng thành thật sự là khi hiểu được 20 điều dưới đây. Bạn thấm nhuần được bao nhiêu?

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Hỏi cả bản thân em, sau này không có anh thì em phải chống đỡ thế nào đây. Em đã quen ngày nào cũng nhắn tin với anh, có chuyện gì cũng kể với anh, nhìn thấy gì cũng nghĩ tới anh, thấy quán ăn nào cũng ghi lại để sau này đi với anh… Nhưng làm gì có sau này nữa.

Nếu ngày đó em ơi ta có thật

Nếu ngày đó em ơi ta có thật

Nếu ngày đó ta bên nhau xa lạ Không đi chung chuyến ga nhỏ cuối ngày Không nhìn em đôi mắt biết lung lay Đâu cay đắng mảnh hồn anh tuyệt vọng

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 2)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 2)

Anh đang chăm chú nghe thì bất chợt lại nhìn trúng đôi mắt cô, lại vô tình bị nó thu hút. Không biết cô có phát hiện ra bản thân mình có đôi mắt rất đẹp hay không, long lanh như chứa đựng ánh sáng của thế giới xung quanh.

back to top