Bạn đã trải qua ngày sinh nhật như thế nào?
2021-07-22 01:22
Tác giả:
blogradio.vn - Không bánh kem, không nến, không quà nhưng thứ tôi muốn làm từ lâu cuối cùng cũng đã làm được, một niềm vui nho nhỏ đáng nhớ. Để hết ngày, tôi làm cố nốt deadline còn dang dở để ngày hôm đó cũng kết thúc như những ngày bình thường. Trong “Hạ Đỏ”, tác giả Nguyễn Nhật Ánh có viết rằng “Khi lần đầu tiên đón nhận nỗi buồn, tôi hiểu rằng tuổi thơ của mình đã hết”. Và có lẽ tôi cũng thế để trở thành người lớn rồi.
***
Bạn đã trải qua lần sinh nhật đáng nhớ nào? Bạn bao nhiêu tuổi rồi? Lần sinh nhật nào làm bạn nhớ nhất? Một chiếc bánh sinh nhật thắp nến lung linh xuất hiện bất ngờ sau cánh cửa khi bạn mở ra cùng bài hát “Happy Birthday to you, Happy Birthday Happy Birthday Happy Birthday to you…”. Khuôn mặt tươi cười của bạn bè hét lên “Chúc mừng sinh nhật mày”, hay một hộp quà cố tình bỏ quên trong ngăn kéo tủ bất chợt nhìn thấy khi định lấy quyển sổ. Khỏi phải nói, khuôn mặt sẽ trở nên tươi cười rạng rỡ.
Tôi thích những điều bất ngờ như thế và tôi cá là bạn cũng vậy. Đó là những điều tôi đã từng tưởng tượng ra mỗi dịp sinh nhật mình. Bằng cách này hay cách khác, tôi luôn mong muốn xuất hiện sự bất ngờ mà mọi người làm cho tôi trong ngày đặc biệt này, nghĩ thôi đã thấy thích rồi.
Mới năm ngoái, tôi được đón sinh nhật cùng các bạn của mình, thật vui. Tính tôi khá trẻ con, thích đi chơi, tụ tập cùng bạn bè. Thế nhưng đến năm nay, sinh nhật tôi trải qua khác hẳn, không còn ồn ào, náo nhiệt,mà chỉ ở nhà cùng bố mẹ, có không gian riêng viết vài lời cho chính mình, đối với tôi, nó không hề nhạt nhẽo, buồn tẻ mà lại là một kỉ niệm đáng nhớ. Chắc đây là cột mốc đánh dấu sự lớn lên của tôi mà sau này nhìn lại tôi sẽ có chút suy tư chăng?
Nghĩ về ngày sinh nhật năm nay, tôi chỉ muốn nó trôi qua một cách âm thầm, bình thường, lặng lẽ, nhảy cóc qua ngày hôm đó cũng được. Nghe có vẻ buồn và không thấy yêu thương bản thân mình lắm nhỉ? Cả năm mới có một ngày mà trước đó tôi cũng từng nghĩ nó sẽ diễn ra vui vẻ như thế nào, bạn bè, bố mẹ sẽ làm gì.
Có lẽ sắp sang 21 tuổi, tâm trạng tôi hơi chênh vênh một chút, nhiều suy nghĩ một chút, không còn thiết tha nghĩ đến sinh nhật và cũng không mong nó đến chút nào. Vì dịch bệnh, tôi ở nhà dài ngày, kì thi cuối cùng cũng kết thúc, còn thực tập và khóa luận là ra trường rồi.
Thời gian này, chưa bao giờ tôi thấy chông chênh, mông lung đến thế. So với năm 18 tuổi băn khoăn không biết sẽ xoay xở cuộc sống không có bố mẹ ở bên như thế nào thì ngưỡng 20, 21 này còn băn khoăn gấp vạn lần câu hỏi vì sao “Làm gì,theo đuổi đam mê hay tìm đường ổn định cuộc sống ,ở lại Hà Nội hay về quê, áp lực bạn bè xung quanh”... mọi thứ cứ quay lộn tùng phèo trong đầu, là cảm giác “tiến không được mà lùi không xong” khó chịu thật sự. Đã thế, các bạn cùng trọ tôi có khi phải chia tay nhau vì hết hợp đồng thuê nhà và vì mỗi đứa cũng đang làm công việc khác nhau, đó mới là thứ làm tôi buồn hơn.
Thời sinh viên tôi đã gặp được những người bạn tuyệt vời, tuy là mỗi đứa mỗi tính nhưng ăn ở sinh hoạt lại rất hợp nhau, lúc nào cũng giòn giã. Chúng nó là cái cớ duy nhất tôi muốn ở trên Hà Nội. Vẫn biết chia tay nhau là điều khó tránh khỏi những không ngờ nó đến sớm thế, vẫn còn những dự định cùng nhau đang bỏ ngỏ.
Chắc ai ở cái tuổi này cũng chông chênh vậy không, cái lúc mà kết thúc việc đến trường như một thông lệ, chập chững bước ra đời, bằng cấp cũng sẵn sàng, chỉ có người là chưa muốn trưởng thành thôi. Không còn quá trẻ con nhưng lại chưa đủ trưởng thành để hiểu rõ mọi chuyện, lúc thì “Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại”, lúc thì lại muốn tua nhanh để đến “Giờ là lúc nhìn lại, xem một năm vừa trải qua…”.
Tôi cũng không còn mặn mà gì với những lời chúc ồ ạt mà người ta vẫn nói với nhau như là “Snvv nha”, “Chúc mừng sinh nhật”... của những người bạn xã giao trên mạng nữa, nó không làm tôi vui mà cũng không quá quan trọng. Vì thế tôi đã tắt thông báo sinh nhật trên facebook, khóa tường và đi ngủ sớm hơn thường lệ (dù bình thường tôi vẫn thích đợi khoảnh khắc sang ngày mới rồi mới đi ngủ) nhưng có lẽ hôm nay tôi muốn trốn tránh.
Hôm sau, đi thực tập với tâm trạng thường ngày, không có vẻ gì đặc biệt. Ước gì bây giờ là sáng hôm sau rồi nhỉ, sao mãi không hết ngày. Tôi vẫn cảm thấy may mắn vì những người thân xung quanh tôi, nào là bố mẹ, bạn bè vẫn còn nhớ ngày sinh nhật mình, nhắn tin cho tôi từ đêm qua. Và đương nhiên, những lời chúc đó làm tôi ấm lòng. Dù sao cũng là sinh nhật mình mà nhỉ, tôi lại muốn nói lời cảm ơn đến mọi người từ lâu rồi, nhân dịp này tôi lấy cớ cảm ơn đến họ như một sự biết ơn vì đã giúp đỡ tôi, bên cạnh tôi, bao dung cho tính trẻ con của tôi thường ngày.
Mọi người vẫn tin tưởng tôi là nơi tâm sự, yêu quý và thường xuyên nhắc đến tôi. Nhắn có mấy dòng tin cảm ơn mà tôi cũng đắn đo nữa, làm sao để mọi người không nghĩ đó là lời nói suông? Đó là điều duy nhất tôi muốn làm trong ngày sinh nhật mình năm 21 tuổi này.
Không bánh kem, không nến, không quà nhưng thứ tôi muốn làm từ lâu cuối cùng cũng đã làm được, một niềm vui nho nhỏ đáng nhớ. Để hết ngày, tôi làm cố nốt deadline còn dang dở để ngày hôm đó cũng kết thúc như những ngày bình thường. Trong “Hạ Đỏ”, tác giả Nguyễn Nhật Ánh có viết rằng “Khi lần đầu tiên đón nhận nỗi buồn, tôi hiểu rằng tuổi thơ của mình đã hết”. Và có lẽ tôi cũng thế để trở thành người lớn rồi.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Xem thêm: Anh sẽ cùng em đi qua những mùa thu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.





