Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bạn đã biến mất khỏi cuộc đời tôi thật sao?

2015-12-14 01:00

Tác giả: Đại Lĩnh

blogradio.vn - “Bạn đã biến mất khỏi cuộc đời của tôi thật sao?”. Ngoài trời mưa càng ngày càng nặng hạt, những cánh tường vi bên ngoài cửa sổ rơi xuống nhẹ tênh, rồi bỗng có cơn gió đầu mùa lướt qua cuốn bay đi mất…

***

Huế, một ngày mưa tháng 11. Cái lạnh ngấm vào da thịt, tôi tỉnh dậy và cảm thấy lòng mình đang trống rỗng. Cảm giác trống rỗng ấy dường như còn khắc nghiệt hơn cả thời tiết ngoài kia.

Có phải tôi đã đánh mất đi một điều gì quan trọng trong cuộc đời…hay là giấc mơ ấm áp ngày hôm qua chưa hề có thật? Tôi chỉ biết rằng đã từng có một người con gái xuất hiện trong cuộc đời mình. Mùa đông năm nay và mùa đông trước tôi không còn được cảm nhận hơi ấm từ ánh mắt, từ đôi tay của người con gái ấy nữa…

Bao tháng ngày qua tôi suy nghĩ về bạn…rất nhiều. Ở một góc nào đó nơi trái tim, bạn đã trở thành người tôi chẳng thể nào quên, người luôn có mặt ở đó trong từng dòng hồi ức khi xưa mà tôi vẫn hằng ngày cất giữ.

Hai năm về trước, từng có một người con gái xinh đẹp không quan tâm đến vẻ bề ngoài xấu xí của tôi mà đã chủ động đến ngồi chung bàn với đứa con trai luôn mang bên mình sự tự ti về bản thân. Từng có người đã cho tôi sự ấm áp vào những ngày mưa lạnh lẽo trong một khoảng thời gian rất dài. Từng có người đã tạo cho tôi niềm tin về cuộc sống đúng vào lúc tôi cảm thấy tuổi trẻ của mình chẳng có gì để luyến lưu…

tình bạn

Những điều đó tôi chưa kịp nói với bạn bao giờ, và chắc là tôi chẳng đủ tự tin mà đứng trước mặt ban để nói ra hết tất cả…Bởi vì bây giờ khoảng cách của chúng ta đã trở nên quá xa xôi. Chính vì sự ích kỉ của tôi đã làm cho mối quan hệ giữa chúng ta bỗng trở nên mất đi ý nghĩa ban đầu rồi dần dần đi vào ngõ cụt…

Làm sao tôi quên được nhiều lúc chúng ta đã từng học bài chung với nhau, đi ăn cùng nhau, kể cho nhau nghe biết bao câu chuyện không đầu không cuối…thậm chí có lúc từng nghĩ về nỗi buồn, về cảm nhận của đối phương là như thế nào. Tất cả đều diễn ra rất tự nhiên và cũng thật bất ngờ, ta như đôi “tri kỉ” luôn tâm đầu ý hợp trong mọi vấn đề, mọi chuyện lớn nhỏ xảy ra trong cuộc sống…Đến nỗi nhiều lúc tưởng chừng nếu chúng mình phải rời xa nhau thì có chăng chỉ là khoảng cách địa lí, chứ tình cảm ấy chắc hẳn sẽ mãi lâu bền cho dù cho thời gian còn ngồi trên ghế giảng đường chẳng còn nhiều…

Nhưng cũng có thứ hạnh phúc lọt qua kẽ tay, cũng có niềm tin từng ngày dần vụt bay theo gió…

Đôi ta thân thiết là thế. Vậy mà chính vì điều đó đã khiến cho con người tôi bỗng trở nên ích kỉ hơn bao giờ hết. Mỗi lúc bạn đi chơi với người bạn khác mà chẳng để ý rằng tôi đang ốm mấy ngày liền, mỗi lúc bạn phớt lờ những câu nói của tôi hay ngay cả việc tôi muốn quan tâm bạn nhiều thêm một chút cũng bị bạn từ chối khiến cho tôi nghĩ rằng niềm tin về một tình bạn lâu dài đang bị lung lay…

Tôi rất sợ chuỗi ngày cô đơn trước đó lại ùa về. Tôi sợ niềm tin, sợ niềm hy vọng của mình đổ ập ngay trước mắt mà chẳng thể cứu vãn…

Trong lúc cần đến sự kiềm chế nhất thì là lúc tôi lại nói ra những lời khiến bạn bị tổn thương. Tôi ích kỉ đến nỗi chỉ muốn giữ lấy bạn cho riêng mình mà không biết ở ngoài kia thế giới của bạn thật rộng lớn…Bạn cũng có những người bạn thân khác, cũng có những niềm vui riêng, cũng có những nỗi buồn không muốn ai chạm tới ngay cả với chính tôi...

“Mày còn xem tao là bạn không?”

“Sao lại hỏi như thế? Mày không là bạn của tao thì là bạn của ai?”

“Nhưng tao muốn mày chỉ thuộc về mỗi mình tao thôi…tao không muốn phải chia sẻ những thứ tao có cho bất kì ai cả…”

“Thế thì mày lầm rồi…tao không phải là thứ gì của mày cả”

“Vậy thì…tao hiểu rồi…”

Tôi thật ngốc…

Phải chăng vì cô đơn quá lâu nên tôi tự biến mình thành kẻ đáng trách, đáng giận vào giây phút ấy. Đáng lẽ chỉ cần nói rằng tôi cần bạn quan tâm một chút, nghe tôi nói một chút, buồn vui cùng với tôi một chút…ích kỉ như vậy cũng chẳng có gì là quá đáng lắm phải không?




Thế mà tôi lại lựa chọn việc cắt đứt liên lạc với bạn kể từ lúc hai đứa chuẩn bị ra trường. Chúng tôi ít đụng mặt nhau hơn, cũng chẳng còn cơ hội ngồi cùng bàn mà chí chóe đủ thứ như trước nữa. Nỗi buồn cứ kéo dài ra khi bạn cũng không chủ động nhắn tin hay gọi điện cho tôi. Suốt những ngày tháng ấy tôi cứ chờ đợi, liệu rằng một lúc nào đó bạn sẽ biết mình từng có một đứa bạn trai vui tính lúc nào cũng bên cạnh kể chuyện và trêu đùa bạn hay không? Liệu bạn có khóc khi nhớ về những kỉ niệm giữa hai đứa hay không?

Có lẽ tôi đã lầm rồi, kẻ phải hối tiếc chính là tôi đây…Một kẻ yếu đuối nhưng lại cố chấp. Ước gì ngày đó tôi không nói những lời làm bạn đau lòng. Ước gì ngày đó tôi biết nhận lỗi, biết bỏ qua những điều nhỏ nhặt, biết hi sinh một chút thì bây giờ không phải tự dằn vặt mình như thế này…

Xa Huế đã lâu, tôi chẳng có tin tức gì về bạn, số điện thoại cũ bạn cũng đã đổi. Hôm qua lên trang facebook cá nhân của bạn, đọc lại dòng trạng thái của hai năm về trước kể từ khi cái nick đó không còn sử dụng, tôi thấy đường dẫn của một bài hát mà tôi và bạn đã từng nghe…Đó là bài “Ngày đẹp nhất để biến mất”

“Bạn đã biến mất khỏi cuộc đời của tôi thật sao?”

Ngoài trời mưa càng ngày càng nặng hạt, những cánh tường vi bên ngoài cửa sổ rơi xuống nhẹ tênh, rồi bỗng có cơn gió đầu mùa lướt qua cuốn bay đi mất…

© Đại Lĩnh – blogradio.vn

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Đại Lĩnh

Và nếu một ngày ta hết yêu.Đau thương rồi cũng sẽ vơi nhiều.Chỉ anh - em tiếc mình đã chẳng.Tha thứ cho nhau...để được yêu...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu cuộc sống khó khăn quá hãy cứ khóc thật to rồi bình tâm mà bước tiếp

Nếu cuộc sống khó khăn quá hãy cứ khóc thật to rồi bình tâm mà bước tiếp

Hãy khóc thật to nếu bạn quá mệt mỏi, đừng kìm nén nước mắt trong lòngSau khi đã khóc xong, hãy tiếp tục mạnh mẽ bước về phía trước với tất cả sự kiên cường và bền bỉ của mình, mọi thứ phía trước đang chờ bạn chinh phục đó!

Anh là món quà của duyên phận

Anh là món quà của duyên phận

Tình cảm là thứ không thể cưỡng cầu, dù cho có mong muốn đến mấy, có nỗ lực đến mấy thì những thứ không thuộc về mình mãi mãi sẽ không thể có được.

Bộ tranh: Ở nhà vài tuần, hạnh phúc cả đời

Bộ tranh: Ở nhà vài tuần, hạnh phúc cả đời

Có những hình ảnh đáng giá hơn vạn lời nói. Như bộ ảnh dưới đây sẽ giúp bạn hình dung phần nào lý do cần thực hiện social distancing.

Không thể chạm tới tim anh

Không thể chạm tới tim anh

Em thường hay thì thầm với ngọn gió Về những nỗi nhớ mang tên vu vơ

Mùa hạ năm ấy ta đã từng thương

Mùa hạ năm ấy ta đã từng thương

Có một mùa hạ trong hồi ức, ngập nắng đổ dài như mật, cuồng nhiệt đốt cháy một khoảng trời tuổi trẻ. Khi kí ức giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ rời rạc, mùa hè ấy vẫn đủ sức níu lại những sôi sục như ánh mặt trời thiêu đốt từng tế bào, len lỏi chiếu sáng trong từng huyết mạch. Mùa hè ấy, gọi tên "Tình hạ".

5 đặc điểm trên khuôn mặt báo hiệu tương lai giàu sang, càng già càng phất

5 đặc điểm trên khuôn mặt báo hiệu tương lai giàu sang, càng già càng phất

Theo nhân tướng học, người sở hữu những đặc điểm khuôn mặt dưới đây cuộc đời không mấy khi phải lo nghĩ về tiền, cuộc sống rủng rỉnh tiền tiêu, càng về hậu vận càng phát.

Body shaming không phải chuyện để đùa

Body shaming không phải chuyện để đùa

Nếu bạn gặp ai đó không được hoàn hảo thì làm ơn đừng trêu chọc họ. Có thể họ không có vẻ ngoài nhưng họ có trái tim đẹp hơn bất kỳ người có ngoại hình xinh đẹp nào. Tôi thật lòng mong các bạn hãy nhớ rằng: Địa ngục của trần gian cũng chính là địa ngục trong tư tưởng.

5 bí quyết nuôi dưỡng tình yêu giữa mùa đại địch

5 bí quyết nuôi dưỡng tình yêu giữa mùa đại địch

Làm thế nào để bạn và người thương vẫn “cơm lành canh ngọt” trước thử thách đại dịch COVID-19? 5 gợi ý dưới đây sẽ giúp bạn giữ lửa tình yêu trong bối cảnh hiện tại.

Quyết tâm chống dịch Covid

Quyết tâm chống dịch Covid

Cuộc sống mùa dịch xáo trộn bao nhiêu Ngành giáo dục nghỉ Tết dài chưa hết

Mùa hạ ghé ngang

Mùa hạ ghé ngang

Em ơi mùa hạ vào năm ấy Gió mát trời xanh cánh ruộng vàng

back to top