Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh có còn nhớ những ngày ta 18

2017-05-04 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Tuổi mười tám trôi qua kẽ tay ta vô tình không kịp níu giữ. Những mùa hạ đi qua trong em như áng mây bồng bềnh với những cơn mưa ướt mềm cả nỗi nhớ. Những mùa hạ xanh ngát trong vạt áo hồng của phượng đỏ, hoàng hôn màu tím đổ xuống những cánh bằng lăng và đôi mắt ai đó đốt cháy rực nỗi nhớ trắng cả một miền kí ức. Em vẫn nhớ hoài cái tuổi mười tám ấy và một mùa hạ đến muộn bởi những cơn mưa bụi chưa kịp tìm nơi ẩn nấp. Phải chăng tuổi mười tám đi qua mang theo cả khoảnh khắc dữ dội của mùa sang để cho con nắng thao thức cứ một đời khao khát?

***

Những cơn mưa đầu mùa vội vã đi cho cây cối trút sạch những chiếc lá già cỗi cuối cùng. Những tia nắng mới đuổi theo nhau khoe màu áo vàng rực rỡ ấm áp để cho những chồi non làm duyên trong gió. Tháng tư đi qua, những bó hoa loa kèn cuối vụ rực rỡ khoe sắc dưới nắng vàng trên khắp các con phố cho một mùa hạ lại bắt đầu.

Mùa hè đến gắn liền với những kỉ niệm ngọt ngào của một thời áo trắng. Những con nắng gọi về trong ta những khoảnh khắc trong ngần. Một chút nhớ, một chút luyến tiếc cho một thủa dại khờ ai đã lỡ đánh rơi. Tháng năm cứ thế vội vã bước qua ta có lúc bình yên, có lúc lại cuộn trào cứ mỗi khi mùa hè đến.

Em từng nói với anh về những con đường bằng lăng tím ngắt, mỗi chiều mưa nhạt nhòa như nhuộm tím cả giấc mơ. Em kể về góc sân trường hoa phượng cháy rực như nỗi lòng tuổi trẻ thiêu đốt cả một thời áo trắng mê mải. Cung đàn với những tiếng ve da diết, rạo rực như băn khoăn điều gì đó chưa dám tỏ cùng nhau. Ta đi qua nhau với một thời áo trắng, với đôi mắt buồn long lanh nhuộm ướt trên những dòng lưu bút nguệch ngoạc gợi lại trong nhau những bâng khuâng hoài niệm về một thời đã xa.

Em vẫn sợ khi mùa hè đến, sợ những mùa xa vắng sắp sửa tới gần. Em sợ một mai mùa hạ sẽ chìm vào kí ức, cánh cổng trường khép lại những đôi chân lại tiếp tục lên đường bỏ lại sau lưng những mùa hạ đầy nắng. Em sợ rồi lỡ ta đánh rơi mất nhau giữa dòng đời vội vã thì biết phải làm sao? Anh vô tâm hay hồn nhiên quá đỗi nhoẻn miệng cười đáp lại lời em mà không hề biết ánh mắt em thoảng một nỗi buồn xa vời vợi. Anh thích những con đường cháy nắng và cả những cơn mưa đầu mùa ào ạt, những cơn mưa gội sạch bụi cho những con đường và chìm mình vào trong bản tình ca mùa hạ trong lành vui nhộn.



Chàng trai 18 chưa đủ tinh tế để cảm nhận những rung động khẽ khàng trong tâm hồn xao động. Anh vẫn bảo em chỉ hay vu vơ với những nỗi buồn mắt ướt và những chuyện không đâu. Ai cũng có một thời thanh xuân sôi nổi, một thời tuổi trẻ bồng bột dễ vô tâm. Ta đã đánh rơi mất nhau trong những kí ức nhạt nhòa để mỗi độ hè về, khi tiếng ve inh ỏi trên những cành phượng rực cháy lòng em lại nôn nao nỗi nhớ.

...Cơn mưa đầu hạ đi qua, để cây lá hiền hòa dưới nắng mới. Tôi đan xen những hồi ức xưa cũ, lạc lõng bước đi trên những con phố còn sót lại những tia nắng cuối ngày đang chầm chậm tắt dần mà lòng vô định. Cái tuổi mười tám trôi nhanh qua cũng như những cơn mưa đầu mùa. Dừng chân ghé quán ven đường gọi một ly cafe, mở máy tính và giữa tiếng nhạc nhè nhẹ du dương tôi bắt đầu viết. Viết cho tuổi mười tám đã đi qua.

Những kí ức cứ ùa về, những đêm mùa hạ êm dịu và những tiếng chim khuya thỉnh thoảng gừ gừ trên gác mái. Đâu đó một khúc dương cầm nhè nhẹ, một bản tình ca không lời như kéo dài thêm nỗi nhớ. Bất giác một ánh mắt nào xưa cũ khiến mình khẽ mỉm cười rồi lại thoáng một chút buồn không gọi nổi thành tên. Kỉ niệm của cái tuổi mười tám sao mà ngây ngô, hiền hậu giờ trở nên xa xôi quá. Bạn bè giờ mỗi người ở một khung trời khác. Có người đã tìm được bến đỗ bình yên để neo đậu cuộc đời. Kí ức dần ngủ quên trên những phím đàn thời gian quên lãng để khi con nắng vén bức rèm lên mới chợt tỉnh giấc để ào ạt trở về trong nhau.

Con nắng mải miết đuổi theo nàng gió vô tình, chẳng mấy chốc rồi mùa hạ cũng đi qua nhanh. Khi những chùm phượng vĩ không còn rực lửa, héo úa dưới góc sân trường, khi những cơn giông kéo đến gầm rú trên những mái hiên, mưa trút xuống những nỗi ưu phiền giận giữ khiến những cánh hoa lìa xa cành lá tả tơi chạm mặt đất. Và cả tiếng ve đứt quãng khô khốc đến khản giọng đã khóc cho cả một mùa hạ đi qua. Ở một khung trời nào đó liệu anh có còn yêu những mùa hạ hay không?



Tuổi mười tám trôi qua kẽ tay ta vô tình không kịp níu giữ. Những mùa hạ đi qua trong em như áng mây bồng bềnh với những cơn mưa ướt mềm cả nỗi nhớ. Những mùa hạ xanh ngát trong vạt áo hồng của phượng đỏ, hoàng hôn màu tím đổ xuống những cánh bằng lăng và đôi mắt ai đó đốt cháy rực nỗi nhớ trắng cả một miền kí ức. Em vẫn nhớ hoài cái tuổi mười tám ấy và một mùa hạ đến muộn bởi những cơn mưa bụi chưa kịp tìm nơi ẩn nấp. Phải chăng tuổi mười tám đi qua mang theo cả khoảnh khắc dữ dội của mùa sang để cho con nắng thao thức cứ một đời khao khát?

Đêm xuống, bản nhạc cũ khiến lòng mình như chùng xuống để lắng nghe một chút tâm tình mùa hạ cũ giữa những ngày đã xa. Những câu chuyện cũ mình từng kể, những lời hứa giản đơn mà ta không giữ trọn cứ vọng về mang theo luyến tiếc trong em. Bước chân đi trên con đường cũ em như lạc vào những vương vấn của tuổi còn xanh. Những tiếng ve thỉnh thoảng lại đốt lên trong đêm sự khao khát đến cháy bỏng rồi lại bỏ vào bóng tối sự tĩnh lặng đến nao lòng. Tuổi mười tám gọi ta lạc vào những miền kí ức xa xôi. Tuổi mười tám ta ru nhau trong tà áo trắng ngần ngại những lời yêu không dám nói. Ánh mắt buồn trong màu phượng đỏ, bằng lăng tím khắc khoải theo những dòng lưu bút bâng khuâng và tiếng ve đi hoang để cơn gió lang thang tìm kiếm. Tuổi mười tám nông nổi đi qua và ta lạc mất nhau trong những mùa hạ nắng khát. Liệu ở nơi đó anh có còn nhớ tuổi mười tám hay không?

© Nắng Tháng Tư – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

back to top