Tuổi 18 trong tấm ảnh cũ
2016-03-10 01:00
Tác giả:
Tôi gom lại những trăn trở, để chúng nằm im ở một góc thành phố và trở về nhà trên chuyến xe chạy từ Sài Gòn. Người ta bảo Sài Gòn bận rộn lắm, người người đều bận, nhà nhà cũng bận. Mà cũng đúng, người ta bận rộn đến nỗi có thể quên đi những nhớ nhung phiền muộn, để đêm về mọi thứ lại khiến lòng mình nặng nề hơn hết.
Sài Gòn là chốn phồn hoa nhưng chẳng có chỗ cho những người thích mơ mộng. Bởi lẽ cuộc sống này là thực, đắng cay là thực, ngọt ngào cũng là thực, hai chữ “mưu sinh” không chào đón những kẻ chỉ biết chờ đợi. Tôi nhớ rất rõ ngày đặt chân lên mảnh đất Sài Gòn, dòng người ngược xuôi nơi thành phố ấy như một dự báo cho cuộc đời tôi sau này.
Tôi 18 tuổi, lần đầu rời quê, mang trong mình niềm kiêu hãnh với số phận, tôi có niềm tin để đủ sức đạp lên những mảnh vỡ của cuộc sống, mang trong lòng những nỗi lo vô hình mà vờ như chẳng thèm bận tâm. Ngày ấy, tôi hoang hoải nhớ thương trong mối tình đầu, nhẹ nhàng đến lại không hề vội vã.
Đêm...
Người người đã ngủ say, con đường trở nên vắng vẻ, mọi lo toan bận bịu tôi đã gói gém “cất” lại Sài Gòn. Để đêm nay, tôi hoài niệm...

Tấm ảnh cũ, hồi ức xưa với bao kỉ niệm đi qua làm con người cảm thấy trống trải khi nhớ lại. Đó là những kỉ niệm không bao giờ quên, chúng theo tôi đi hết con đường dài năm tháng. Ở đó, trước những ngả rẽ của cuộc đời, tôi chọn chúng làm hành trang theo mỗi bước chân. Khi nhắm mắt nhớ lại, lòng khắc khoải không yên. Tấm ảnh này cất giấu đoạn hồi ức đẹp của một cô gái 18 tuổi. Ngày tôi đứng lên từ thất bại để trở thành một sinh viên đại học, ngày tôi và gia đình hạnh phúc chào đón tiếng khóc của một sinh linh bé nhỏ, ngày tôi nhận ra trái tim mình đã có chỗ cho hình bóng một người.
18 tuổi, tôi biết bản thân đã có được những hạnh phúc, những niềm khát khao mà con người luôn ao ước.
18 tuổi tôi biết mình có tất cả, tình yêu, gia đình và con đường sự nghiệp.
Tôi cất giữ tấm ảnh như một báu vật của đời mình, bởi vì đó là nơi lưu giữ nụ cười hồn nhiên nhất của một cô gái. Đó là nơi tôi thấy mình sống đúng nghĩa nhất trong cuộc đời.
Đặt chân lên mảnh đất đông người, ai sẽ cùng tôi bước tiếp những ngày tháng sắp tới, hay ai cũng tất bật với cuộc sống mưu sinh để rồi bỏ quên thứ mà ta gọi là “tình người”. Nếu nói cuộc sống là bản nhạc với những nốt thăng trầm thì chính chúng ta là người tạo nên những nốt nhạc ấy. Đời người, chuyện buồn đau đã chiếm tới nửa đời, có điều, người ta có nghĩ đến chúng nhiều lần hay không. Bởi thế, nên những lúc tưởng chừng như buông xuôi, tôi nhớ lại kỉ niệm mà bao năm đã từng có, dù rằng trái tim có một khoảng trống không thể lấp đầy, dù lòng trống trải biết bao, nhưng hạnh phúc ngắn ngủi ùa về làm sao đôi chân này có thể dừng, nước mắt vẫn cứ rơi tiếp, mà phải đứng lên, mỉm cười để sống như những gì xứng đáng.
Thế đó, tuổi 18 của tôi quá khứ ấy cất giữ trong một tấm ảnh cũ. Quá khứ ấy là những kỉ niệm đẹp tạo nên đoạn hồi ức không thể quên. Chúng tồn tại như một lý do để bản thân bước tiếp, vì chúng là hành trang theo chân tôi suốt đời.
“Có những kỉ niệm đẹp không quá lớn lao, hay đại khái là cả một câu chuyện dài như tiểu thuyết nhiều biến cố, chỉ cần đã từng hiện hữu trong đời thì đó chính là dấu ấn không bao giờ quên đối với mỗi người, dấu ấn như lý do để sống!”
© Băng Khổng – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Chậm lại để yêu thương
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”



