Âm thanh đẹp nhất
2019-03-07 01:20
Tác giả:
Một ngày may mắn, tôi đã bắt gặp những ngôn từ xinh đẹp này: "Không có gì đẹp bằng cái tên của mình. Một cái tên là một tình thương lớn. Bạn tên gì vậy? Có khi nào bạn hỏi bố mẹ tại sao bạn lại có cái tên đó không? Tôi tin rằng bạn sẽ được nghe một câu chuyện thật dài về nó. Ðó là một bí mật về bạn. Một bí mật mà chỉ bố và mẹ bạn biết. Và chỉ khi đó bạn mới biết tại sao một cái tên lại là một tiếng nói đẹp đẽ nhất." (Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ - Nguyễn Ngọc Thuần).
Tôi tên là Ngà. Hồi trung học, tôi rất ghét cái tên của mình. Vì khi ai đó hỏi tôi tên là gì? Họ thường nghe nhầm tên tôi là "Hà". Hồi ấy, cả trường trung học cũng chỉ có hai bạn trùng tên với tôi. Cũng từng có người sau khi nghe tên của tôi thì cười một cách hoài nghi: "Có những người có cái tên thật lạ!".

Nhưng có lẽ bởi những lí do ấy, tôi cảm thấy cái tên của mình thật đặc biệt. Tôi ghét giống một ai khác. Và tên tôi thì không hề "phổ thông". Tôi từng hỏi bố mẹ, tại sao tôi lại có cái tên như vậy? Mẹ bảo: “Chị đặt cho con”. Khi bố mẹ hỏi đặt tên em là gì con? Chị nói nhanh như một câu trả lời được chuẩn bị sẵn: "Nga Ngà". Vậy là cái tên của tôi gắn với chị gái mình - người mà khi xa nhà tôi vẫn thầm gọi là: "Tổ ấm di động" . Chẳng ai nói với tôi, tên tôi có ý nghĩa gì cả. Những mỗi khi bạn bè trêu chọc, tôi đều tự nghĩ ra một lời giải thích: "Là ngọc ngà! Không thấy tao trắng à? Ừm, "Ngà voi" cũng được! vừa quý vừa hiếm luôn đấy!".
Lần đầu tiên, đọc cuốn sách "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" của Nguyễn Ngọc Thuần. Tôi thích thú mãi lời người bố đã nói với con: "Không có gì đẹp bằng cái tên của mình. Một cái tên là một tình thương lớn".
Lớn lên một chút, tôi hiểu hơn ý nghĩa về cái tên. Hồi bé, sẽ có rất nhiều người có biệt danh. Những cái tên gắn với một kỉ niệm, một tính cách vui thời thơ bé của họ. Như cậu bé con nhà chú Tư Thống cạnh nhà tôi. Mọi người ở nhà vẫn gọi nó là "thằng Bột" vì khi còn bé, mẹ tôi thấy nó ăn rất rất nhiều bột nên đã gọi như thế. Và giờ nó thành một cái tên.
Cũng có những câu chuyện vui về một cái tên. Như anh chàng cánh sát bảnh bao cạnh nhà, tán gái đổ ràm rạp . Nhưng giờ những người thân vẫn quen gọi là "Mốc". Tôi nhớ mãi câu chuyện vui mẹ từng kể: "Gọi là Thành, Thùy không thưa. Nhưng gọi là "Mốc! Meo! là dạ liền".

Có những người lớn lên không thích được người ta gọi bằng cái tên hồi bé nữa. Vì cho rằng những cái tên ấy thật quê mùa , thật xấu hổ! Nhưng với tôi, những cái tên ấy rất đẹp. Đôi khi chỉ là một cái tên thôi nhưng có cả một câu chuyện rất dài để kể. Mỗi khi ai đó gọi mình, cảm giác rất thân thiết, ấm áp và gần gũi.
Cũng có những cái tên, chỉ hai người mới biết. Một cái tên giống như một mật mã vậy. Khi điện thoại chẳng may hết tiền, nhắn nhờ tin nhắn từ một điện thoại lạ, cũng chẳng cần chú thích mình là ai. Mà đôi khi trong những người họ quen lại có vài ba cái tên trùng nhau. Khi ấy chỉ cần xưng một cái tên mà hai người cùng biết. Vậy là người kia sẽ hiểu ai gửi tin nhắn cho mình.
"Âm thanh đẹp nhất" - Đơn giản là cái tên của bạn. Cái tên bạn nghe hằng ngày, nhưng nó là của riêng bạn. Có rất nhiều người có những cái tên giống nhau. Nhưng chắc chắn, chẳng có một cái tên nào cùng chung ý nghĩa ra đời và kỉ niệm gắn bó cả. Hãy luôn tự hào về "âm thanh đẹp nhất" của riêng mình nhé! Ai coi bạn là một người đặc biệt trong tim họ thì họ cũng sẽ thấy cái tên của bạn thật đặc biệt.
© Hà Thúy Ngà – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!







