Ai rồi cũng nên chạy nhanh qua nỗi đau
2016-08-25 01:29
Tác giả:
Với tôi, một mình ngồi trâm ngâm đọc sách hàng nhiều giờ liền, một mình hát những bài nhạc xưa, một mình dạo phố nghe nhạc hay một mình xem phim,… tôi đều không thấy cô đơn, thậm chí ngồi một góc quán quen nhâm nhi chút trà đắng ngắm nhìn phố xá đông người cũng chẳng có vấn đề gì. Tóm lại, chỉ cần một mình làm, tôi vẫn có thể tìm ra hàng tá công việc. Nhưng hãy khoan nghĩ rằng tôi là kẻ tự kỉ, chỉ đơn thuần không cảm thấy khổ sở khi phải ở một mình mà thôi, đơn giản vì tôi ổn.
Bạn biết khi nào chúng ta hụt hẫng và trống trải nhất không? Đó là khi ta dành cho ai đó sự ưu tiên và gửi hết cảm xúc của mình vào họ. Với tôi, người đó không ai khác là mẹ. Mỗi lần chạy cùng mẹ, tôi thấy được sự lạc quan để vượt qua căn bệnh quái ác trong từng bước chạy, tôi cũng cảm nhận trong đó là những nỗi niềm riêng mà người không muốn ai biết để đến cuối đường chạy là những giọt nước mắt hòa lẫn giọt mồ hôi mà chẳng bao giờ tôi muốn thấy. Nhờ có người tôi học được rất nhiều điều, có lạc quan, có kiên cường và có phần nào đó là cam chịu. Cho đến lúc người ra đi, không chọn cho mình góc phòng tối mà ngồi khóc, tôi chọn cách chạy để vượt qua nỗi đau. Hi vọng những bước chạy của mình sẽ đủ lướt qua sự mất mát dó. Dù khóc đến mấy tôi cũng không ngừng chạy. Chỉ khi được thỏa thích trên đường chạy, tôi mới có thể bỏ lại những nỗi buồn ở phía sau, để lấy lại bình tĩnh mà chấp nhận thực tại. Đó là lần duy nhất tôi chạy với ý nghĩ chạy trốn, chối bỏ sự cô độc này.

Lớn thêm chút nữa tôi vẫn giữ thói quen chạy bộ. Người ta nói, thời gian sẽ trả lời tất cả, nhưng thật ra nó không trả lời gì cả, nó chỉ làm ta quên mất câu hỏi mà thôi. Thời gian giúp tôi tạo dựng cho mình một vỏ bọc cứng cáp, là một người biết lắng nghe và hay một mình. Nhiều khi tôi cần được ở một mình, nhất là khi chạy bộ, tôi có thể vừa chạy vừa trải nghiệm cảm xúc của riêng mình, vui có, buồn cũng chẳng thiếu. Đó đa phần là những mất mát, những bế tắc trong cuộc sống mà tôi phải trải qua, những khó khăn và áp lực trong học tập, cảm giác cô đơn giữa gia đình,… hay đơn thuần là những cảm xúc bất chợt trong cuộc sống thường nhật của mình.
Ngày bé, tôi cứ ngô nghê mà tin rằng cứ khi nào khóc chỉ cần ngước mặt lên trời để nước mắt này có thể chảy ngược vào trong. Rồi dần dần, tôi học cách tự chủ với cảm xúc của mình nhiều hơn, bởi cuộc đời mỗi con người là một chuỗi khó khăn. Nếu cuộc sống đẩy bạn vào sóng gió, sao không chọn cách chạy để lướt qua nó một cách nhanh nhất, dù tôi biết bắt đầu khởi động là cả một quá trình.
Như ai đó buông những lời nói xấu bạn, hãy học cách chấp nhận và coi đó như một bài học, bởi cuộc đời này ngắn lắm, thời gian đâu bạn dành cho những sân si, và cho những yêu thương khác nữa. Ai cũng có duy nhất một cuộc đời, sinh ra đã là một đặc ân rồi, vậy sao cứ phải là bản sao cuộc đời của người khác chứ.
Sau mỗi lần nước mắt lã chã rơi trên đường chạy, tôi thường về nhà, không phải để trốn chạy, mà vì gia đình là nơi tôi cảm thấy an tâm nhất, giúp tôi trân trọng từng phút giây được sống, được yêu thương và cả được tổn thương.
Là con gái, tôi hiểu rằng phải học cách làm bạn với nỗi cô đơn, sẽ chẳng có một người nào đó suốt ngày ở bên cạnh mình, hãy sống đủ mạnh mẽ để tự đứng trên đôi chân của mình, đủ khôn ngoan để biết chai lì với nỗi đau, đủ dũng cảm để đi qua nó dù đau đớn nhưng hãy bước qua nó một cách đầy kiêu hãnh, hãy sống đúng nghĩa với thứ ô-xi mà mình tiếp nhận mỗi ngày, là đón nhận niềm vui và thải ra nỗi buồn ngột ngạt.

Những lúc chạy, tuy biết mình yếu đuối, nhưng tôi học được trên từng nẻo đường là sự cứng rắn và kiên cường hơn. Thực ra trong cuộc sống này, liệu có ai không dăm ba đôi lần yếu đuối và muốn buông bỏ nhưng hãy nhìn bất kì một vận động viên marathon đường dài nào mà không đổ mồ hôi và trào nước mắt để chạm đến đích..
Nỗi đau tựa như cây đại thụ cành lá xum xuê, thân nó chính là cuộc đời, sẽ có những cành sự nghiệp, học hành, tình yêu, gia đình, … Rồi cũng đến một lúc nào đó, những cành lá nhỏ xíu tựa như mất mát sẽ rơi xuống, nhưng cũng không vì thế mà làm cây mất đi ý chí sống được, chỉ là đau một chút thôi mà.
Ai cũng có những nỗi lòng riêng. Nếu tuổi thơ không có mẹ thương yêu, không trải qua những tháng ngày sống trong sự cô độc không bạn bè, hay đối mặt với cảm xúc lần đầu học xa nhà, chắc hẳn tôi sẽ không có những suy nghĩ nhẹ nhàng và rèn luyện cho mình một cách sống không phụ thuộc, hơn ai hết là phải thật mạnh mẽ.
Một người bạn đã từng nói với tôi rằng: “Người ta không để ý đến quá trình của bạn, họ chỉ quan trọng kết quả”. Để có một tôi kiên cường bây giờ, tôi đã phải chạy rất nhiều, khóc đủ cạn nước mắt, nhưng tôi không từ chối nỗi đau. Và bạn cũng vậy nhé, đừng từ chối chạy một mình.
© Chu Thị Mỹ Hiền – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Chiều sâu của sự sẻ chia
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.






