Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yêu hết mình thì có gì phải hối hận?

2018-12-06 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Anh lại hỏi tôi có hối hận khi quen anh không. Tôi trả lời rằng có thể sau này tôi sẽ hối hận. Nhưng nó cũng chỉ là thoáng qua, là nhất thời. Tại sao phải hối hận khi mình đã yêu hết mình? Thanh xuân có rất nhiều điều mình còn chưa trải nghiệm hết, tình yêu chỉ là một trong số đó. Thời thanh xuân của tôi có dấu ấn của anh, đó đã là một điều hạnh phúc của tôi rồi. 

Tôi gặp anh là lúc tôi vừa chia tay mối tình đầu. Có thể nhiều người sẽ có suy nghĩ rằng: "Vì sao vừa chia tay người cũ không lâu đã có người mới?". Nhưng với tôi, anh mới thật sự là tình đầu đúng nghĩa, bởi “tình đầu” của tôi chỉ như cơn gió ghé ngang đời, còn anh là cơn mưa rào lắng đọng mãi trong tâm hồn tôi.

Bắt đầu một mối quan hệ…

Chúng tôi quen nhau nhờ một ứng dụng hẹn hò mà tôi đã tải về trong lúc cô đơn buồn chán. Tôi từng thừa nhận với anh tôi đã tính bỏ qua anh nhưng cuối cùng tôi vẫn "thích" lại anh. Trong suy nghĩ của tôi lúc đó đơn giản chỉ là cần một người bạn nói chuyện, để tôi không phải cảm thấy cô đơn. Người ta sẽ lại hỏi "Bạn bè đâu? Vì sao không nói chuyện với họ mà phải lên mạng kiếm bạn ảo?". Đó cũng là một nỗi buồn của tôi. Tôi ít bạn! Thật sự rất ít bạn! Anh cũng từng hỏi tôi "Sao anh không thấy bạn bè em đâu hết vậy?" thì tôi cũng chỉ có thể cười buồn mà trả lời qua loa. Cho dù tôi có kể chuyện gì với bạn thân của mình thì tôi cũng sẽ giấu đi một phần sự thật trong đó. Và chuyện tình cảm tôi lại càng không muốn nói với ai dù nhiều lúc rất mệt mỏi, buồn bã. 

Những ngày đầu quen nhau, anh kêu tôi bằng "chị đại", tôi gọi anh là "em trai". Đến cả lúc gặp nhau lần đầu, tôi cũng không biết phải xưng hô với anh thế nào. Tôi bảo “Hay mình xưng hô như trên mạng nhé!”, anh cười bảo "Hay lắm!". Cứ thế dần trôi qua, chúng tôi chẳng một lời tỏ tình, tôi cũng chẳng biết tôi thích anh từ lúc nào. Hầu hết khi nói chuyện chúng ta đều gọi nhau bằng "ông - tui","bà - tui". Dù rằng người ngoài nhìn vào có vẻ thật kì quái, chẳng giống người yêu gì cả, cứ như bạn bè. Nhưng với tôi, nó lại ngọt ngào thân mật lạ thường. Anh bảo anh có chuyện muốn nói với tôi. Nhưng từ đó tới giờ anh vẫn chưa nói. Thật ra tôi biết chuyện anh muốn nói là gì. Ngày quốc tế tỏ tình, hôm đó tôi vô tình lướt facebook thì biết được tên gọi của nó, thế là tôi gửi qua cho anh xem. Tôi bảo anh vẫn chưa tỏ tình với tôi thì anh lại tỉnh bơ bảo rằng: "Có ai cưới rồi mới cầu hôn không?". Tôi bật cười.

Yêu hết mình thì có gì phải hối hận?

Những bế tắc, mâu thuẫn…

Chúng tôi cứ êm đềm trôi qua, chẳng cãi nhau, chẳng giận hờn. Dù có thì cũng đều là một phía từ tôi. Vì những suy nghĩ mông lung, trẻ con, những cảm giác không an toàn, lo sợ mà tôi trách mắng anh dù tôi biết anh chẳng làm gì sai cả. Tôi biết anh có rất nhiều thứ phải lo ở độ tuổi của anh. Tôi không thể như con nít suốt ngày bám lấy anh. Tôi nhịn lại, giấu đi những nỗi lòng, nỗi nhớ anh. Chỉ là những lúc không kiềm được nữa, tôi lại bật khóc, lại âu lo, lại nghĩ nhiều. Câu hỏi luôn xoay quanh trong đầu tôi "Liệu rằng anh ấy có thương mình thật không?" cứ luôn hiện diện đó, khiến lòng tôi mỗi lúc mỗi nặng nề. Có lẽ vì tôi quá cô đơn, vì tôi không có bạn, bố mẹ lại ở xa không bên cạnh nên tôi bám víu, phụ thuộc vào anh quá nhiều. Tôi luôn giữ cho lí trí mình tỉnh táo để không phải sa ngã vào tình yêu, để không phải quy lụy. Nhưng về đêm, khi xung quanh lặng yên, những suy nghĩ tiêu cực lại dồn đến làm tôi buồn bực nhưng lại không thể nói với anh.

Chúng tôi sống cuộc sống của mình, chẳng ai biết mối quan hệ của tôi với anh. Bạn bè, người thân ,... không ai biết cả. Anh sống cuộc sống của anh, tôi sống cuộc đời của tôi. Anh làm việc của anh, tôi làm chuyện của tôi. Sau một ngày làm việc lại nhắn vài ba tin hỏi han. Không đòi hỏi, không quản thúc, hoàn toàn riêng tư tách biệt. Tình yêu của chúng tôi cứ như hai đường ray xe lửa song song lâu lâu lại xen kẽ vào nhau ở một điểm nào đó mà thôi. Chính thế mà mỗi lần gặp nhau, tôi đều không kiềm được cảm xúc của mình mà biến thành một đứa con nít, liên tục nhõng nhẽo với anh. Anh thì không biết nỗi lòng của tôi, cho rằng tôi trẻ con. Tôi cũng không biết những vấn đề của anh, cho rằng anh vô tâm. Cả hai vô tình tự tạo nên áp lực, gánh nặng cho nhau mặc dù chúng tôi luôn tâm sự, chia sẻ với nhau khi có dịp. Có lẽ tình yêu nó cũng chỉ thế thôi. Là những hiểu lầm, mâu thuẫn, những riêng tư cá nhân trong mỗi người. Chỉ là chúng ta không nói ra, không thể hiện, âm thầm lặng lẽ chịu đựng, nhẫn nhịn. Nhưng tôi tự hỏi, chúng tôi nhịn được đến bao giờ? Quả bom nổ chậm này sẽ phát nổ lúc nào?

Anh có hẹn với bạn, bảo tôi đừng chờ vì anh khốn nạn lắm. Câu nói ấy làm lòng tôi đau nhói. Cảm giác như anh đang đẩy tôi ra, chỉ là tôi cứng đầu níu anh lại. Anh luôn cho rằng anh sẽ khiến tôi đau khổ, anh sợ anh không tốt với tôi. Nhưng với tôi anh chưa từng làm gì khiến tôi đau khổ ngoài chính những suy nghĩ của bản thân. Chỉ vì sự khác biệt trong suy nghĩ của nam và nữ mà thôi. Với anh là nhỏ nhặt, còn tôi thì to tát và ngược lại. Tạo hóa tạo ra con người thật kì diệu...và cũng thật kì cục! 

Yêu hết mình thì có gì phải hối hận?

Sự lựa chọn chưa được chọn lựa…

Anh hỏi tôi: "Nếu ta chẳng đi đến cuối cùng với nhau thì em sẽ ra sao? Anh là con trai thì không sao, nhưng em là con gái, cả thanh xuân dành cho anh rồi. Anh lo em sau này...". Tôi mỉm cười, ngoài miệng cười đáp trả cứng rắn, rằng tôi không sao đâu, để anh biết rằng tôi mạnh mẽ, để anh không phải lo lắng hay áy náy về sau. Nhưng thật ra tôi rất sợ cái ngày đó xảy ra. Tôi cũng tự hỏi liệu đến lúc đó tôi sẽ thế nào. Tôi và anh lúc này... Trước mặt chúng tôi như có hai ngã rẽ. Một ngã rẽ là "Cùng nhau bước đi", ngã kia là "Chia lìa". Chúng tôi đang phân vân giữa hai lựa chọn và trong lòng mỗi người đều biết rõ điều đó, chỉ là không ai nói ra, vẫn vui cười khi gặp nhau. Điều này vừa gượng ép lại vừa tự nhiên đến kì lạ. Phải chăng đây được gọi là “thuận theo tự nhiên”? Có thể chúng tôi sẽ chia tay khi trong lòng còn thương nhau, vì anh lựa chọn con đường của anh, còn tôi lựa chọn không để mình sa ngã hơn nữa. Dù cả hai mỉm cười ra đi, không lời oán trách nhưng chắc chắn trong lòng đều mang vết thương khó quên. Anh thừa nhận với tôi rằng có lúc anh muốn dừng lại, nhưng chẳng hiểu sao lại tiếp tục mối quan hệ này. Tôi biết...và tôi sợ. Tôi không muốn anh miễn cưỡng bản thân phải thương tôi. Nhưng tôi im lặng, để anh tự mình lựa chọn điều anh muốn, còn tôi chỉ là người giúp anh lựa chọn nó mà thôi.

Anh lại hỏi tôi có hối hận khi quen anh không. Tôi trả lời rằng có thể sau này tôi sẽ hối hận. Nhưng nó cũng chỉ là thoáng qua, là nhất thời. Tại sao phải hối hận khi mình đã yêu hết mình? Thanh xuân có rất nhiều điều mình còn chưa trải nghiệm hết, tình yêu chỉ là một trong số đó. Thời thanh xuân của tôi có dấu ấn của anh, đó đã là một điều hạnh phúc của tôi rồi. Tôi tự hỏi..."Khi nào mình xa nhau?". Nếu ngày đó xảy ra, tôi chỉ muốn xin lỗi anh vì tất cả và mong anh được hạnh phúc, vui vẻ hơn khi ở bên tôi.

Yêu hết mình thì có gì phải hối hận?

Thanh xuân là những sự lựa chọn…

Thanh xuân cho ta cơ hội để lựa chọn và chúng ta phải tự chịu trách nhiệm với những lựa chọn của bản thân. Tôi lựa chọn yêu anh thì tôi cũng đã chấp nhận tương lai có thể phải chia xa, phải đau khổ. Nhưng nếu không trải qua những điều đó làm sao con người có thể trưởng thành? Mất mát, vấp ngã, thất bại cũng chỉ có thể tự mình đứng lên. Thanh xuân ở đó, chỉ có ta tiến lên phía trước mà thôi. Cuộc sống là nối tiếp những sai lầm khác nhau để dẫn chúng ta đến thành công sau cùng. Ví như tình yêu, trải qua vài mối tình, chắc hẳn bạn cũng sẽ tự rút ra được kinh nghiệm hay cách nhìn người tốt hơn để có một mối tình tốt đẹp hơn trong tương lai. Thanh xuân chỉ là điểm xuất phát đầu tiên khi chúng ta tự mình bước chân vào cuộc đời này mà thôi.

Thanh xuân ơi, xin cảm ơn vì đã cho tôi cơ hội được gặp anh và trải qua những vui buồn hạnh phúc của tình yêu cũng như những trải nghiệm khác trong cuộc sống; và cũng xin lỗi vì đã bỏ lỡ thật nhiều những cơ hội, những điều thú vị khác của cuộc đời này!

© Yammy – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top