Phát thanh xúc cảm của bạn !

Với tôi được trở về nhà luôn là hạnh phúc

2021-10-17 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Và rồi thời gian ở nhà cũng đã hết, mỗi lần như vậy trong tôi bỗng dưng có một nỗi buồn man mác lạ kỳ, tôi chỉ muốn ở nhà lâu hơn nữa, không muốn rời đi. Nhưng cuộc chơi nào cũng có lúc phải tàn, người ta nói thời gian hạnh phúc của con người thường trôi qua rất nhanh và quả thật là vậy. Tôi lại bắt đầu thu xếp quần áo, đồ đạc vào balo rồi chào bố mẹ, ông bà và lại ngồi trên chiếc xe mà mới vừa đây thôi mẹ tôi trở tôi về nhà nhưng giờ đây mẹ tôi và nó lại trở tôi ra bến.  Những chuyến đi về quê của tôi luôn xen lẫn những niềm vui, nỗi buồn và sự hy vọng, mong đợi như vậy.

***

Sống xa gia đình là điều mà hầu hết ai cũng trải qua trong cuộc sống và tôi cũng vậy. Lúc còn bé tôi chỉ muốn đi thật xa khỏi nhà, sống tự do tự tại làm điều mình thích để đến lúc lớn lại chỉ muốn ở nhà mãi, chẳng muốn đi đâu hết, có chăng cũng là do cuộc sống ngoài kia quá khó khăn đối với tôi. 

Cuộc sống xa nhà đã dạy cho tôi cách trân trọng gia đình của mình hơn. Từng giây từng phút bên họ đáng quý biết nhường nào, hôm nay ta có thể nhìn thấy họ nhưng ngày mai, ngày kia hay thậm chí là một khoảng thời gian khá lâu sau ta mới có thể gặp họ. 

Nhớ bố mẹ, ông bà, các em, nhớ những bữa cơm nóng hổi quây quần bên gia đình, nhớ từng góc nhỏ của ngôi nhà thân thương ấy. Bởi lẽ vậy, mỗi khi nhắc đến hai chữ về quê là trong tôi lại dâng lên cảm xúc vui sướng lạ kỳ.

Chỗ tôi trọ cách nhà tôi tầm 40 đến 50 cây số nên cũng không phải quá xa, đi lại cũng tầm 2 chuyến xe bus là gần đến nơi. Cứ khoảng 3, 4 tuần vào sáng thứ 7 thì tôi về quê một lần, nếu như có công việc gấp thì gác lại đợi tuần sau về. 

Mỗi lần sắp về quê là tôi thấy vui lạ kỳ, trong người tràn đầy năng lượng, công việc học tập dù có mệt mỏi đến đâu tôi cũng thấy vui. Gặp mấy đứa bạn lúc nào cũng hỏi “Này, cuối tuần này mày có về quê không thế?” đến nỗi làm chúng nó cáu. Có đứa hỏi “Về quê có gì vui mà mày cứ hỏi nhiều thế?”. Nghe vậy tôi liền trả lời chúng “Vui chứ, sao lại không vui, mày được gặp bố mẹ, chị em thì không vui à? Nghe tôi nói vậy nó cũng gật đầu chẳng nói gì nữa. 

me_-_con_4

Tôi có cảm giác rằng mỗi lần về quê mình như đang đi “du lịch” để nghỉ ngơi vậy và sau mỗi “chuyến du lịch” đó con người tôi khác hẳn, cảm thấy thư thái thoải mái và ngẫm ra được nhiều điều mới lạ. 

Công cuộc thu xếp đồ về quê của tôi cũng không nhiều, chỉ nhét hai ba bộ quần áo vào balo và mấy đồ vệ sinh cá nhân là xong. Tiếp đến ra mấy hàng tạp hóa cạnh nhà mua vài gói bim bim cho mấy đứa em vì lần nào về nó cũng hỏi có mua gì cho nó không. Đến ngày về là chuông điện thoại réo inh ỏi, mẹ gọi rồi đến em gọi hỏi sắp về chưa, gần đến nơi thì bảo mẹ ra đón không lại ngồi đấy đợi cho mất công. 

Tôi ngồi trên xe bus tầm 2 tiếng rưỡi rồi xuống xe là đã thấy mẹ tôi đang ngồi đợi ở xe máy chờ mình. Tôi leo lên xe mẹ và về thẳng đến nhà. Dường như mỗi lần về nhà là tôi cảm thấy có vài thứ thay đổi, chỗ này khác một chút chỗ kia khác một chút như trong phòng bếp tôi thấy có vài ba món đồ lạ mà trước kia chưa từng thấy hay nhà tôi đã đổi màu sơn phòng bếp từ màu vàng sang màu xanh.

Sau khi sắp xếp một vài thứ trong balo, chia đồ cho hai đứa em và thay quần áo là như thường lệ tôi lao ngay vào phòng bếp lục lọi đủ thứ để ăn. Mà quả thực trước khi về nhà, ở chỗ trọ tôi cũng ăn uống có phần đạm bạc, hạn chế để khi về nhà “ăn bù” và không lo cân nặng sẽ tăng nhiều. Có thể nói mỗi lần về quê tôi như được vỗ béo vậy. 

Mẹ biết tôi về nên mua rất nhiều món ngon mà tôi thích ăn nên đây một trong những điều tôi thích nhất khi về quê. Thời gian tôi ở nhà không nhiều, nhiều nhất cũng khoảng 3 ngày là cùng nên cũng chẳng đi đâu nhiều chỉ ở xung quanh nhà, đi lên chào ông bà, nói chuyện một hồi rồi về nhà làm mấy công việc vặt như nấu cơm, quét dọn nhà cửa cho bố mẹ, xong thì ngồi chơi làm mấy việc mình thích. 

ba_0

Cứ đến bữa ăn, bố mẹ tôi hỏi tôi đủ thứ nào là sống trên đấy thế nào, ăn uống có đầy đủ không, việc học và làm ra sao rồi, đứa bạn cùng phòng có về quê không…, thế là tôi vừa ăn vừa trả lời từng câu hỏi của họ. Ăn xong là cả nhà ngồi quây quần trong phòng khách lại tiếp tục chuyện trò, xem phim cùng nhau.

Và rồi thời gian ở nhà cũng đã hết, mỗi lần như vậy trong tôi bỗng dưng có một nỗi buồn man mác lạ kỳ, tôi chỉ muốn ở nhà lâu hơn nữa, không muốn rời đi. Nhưng cuộc chơi nào cũng có lúc phải tàn, người ta nói thời gian hạnh phúc của con người thường trôi qua rất nhanh và quả thật là vậy. Tôi lại bắt đầu thu xếp quần áo, đồ đạc vào balo rồi chào bố mẹ, ông bà và lại ngồi trên chiếc xe mà mới vừa đây thôi mẹ tôi trở tôi về nhà nhưng giờ đây mẹ tôi và nó lại trở tôi ra bến.  Những chuyến đi về quê của tôi luôn xen lẫn những niềm vui, nỗi buồn và sự hy vọng, mong đợi như vậy.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Xem thêm: Những giọt nước mắt của cha

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Gửi người em đã từng yêu

Gửi người em đã từng yêu

Em đã khóc rất nhiều, đã giải thích hết lời, cũng đã nghe anh nói xin lỗi đủ nhiều rồi.

Rời khỏi một cuộc tình lâu năm: Tại sao lại ám ảnh bởi chuyện đáng hay không?

Rời khỏi một cuộc tình lâu năm: Tại sao lại ám ảnh bởi chuyện đáng hay không?

Sau một cuộc tình nhiều năm bất thành, người ta thường lại nhìn vào nữ giới mà thở dài rằng cô ấy đã lãng phí thời gian khi “dành trọn thanh xuân” cho một người. Đến cả bản thân mình, phụ nữ cũng thầm cảm thán và không khỏi cảm thấy cay đắng. Đây là một nỗi buồn đẹp hay đang nói thời gian của phụ nữ là có giới hạn, quá lứa lỡ thì không thể tìm thấy tình yêu nữa?

Cuộc sống không dễ dàng gì, nhưng vẫn đáng để sống

Cuộc sống không dễ dàng gì, nhưng vẫn đáng để sống

Suy ngẫm lại những gì mình đã trải qua, những sai lầm, những chuyện vui, chuyện buồn, để rút ra khinh nghiệm, để sửa chữa, và thậm chí chuyện tôi sắp thực thi để có trạng thái không bỡ ngỡ lắm…

Mùa đông xứ Huế của tuổi thơ tôi

Mùa đông xứ Huế của tuổi thơ tôi

Yêu tuổi thơ, tôi càng thêm biết yêu cái khó khăn mùa đông xứ Huế. Càng làm tôi nhớ đến cái Tết của nồng ấm gia đình, mơ một bầu không khí quây quần buổi tối quanh bếp than hồng mùa đông bên ba bên mẹ dấu yêu, bên các em tôi khờ dại và cùng chờ ngày rét buốt, mưa rả rích, qua đi là ngày xuân ấm.

Con đường đi tìm ngày bình yên của riêng bạn

Con đường đi tìm ngày bình yên của riêng bạn

Ngẩng đầu lên nhìn cảnh vật bên ngoài, giống như muốn nói với cuộc sống: “Xin chào, thật vui vì thấy bạn!”

Đã bao lâu rồi bạn không bên cạnh mẹ?

Đã bao lâu rồi bạn không bên cạnh mẹ?

“Đã bao lâu rồi bạn chưa ở cạnh mẹ?”. Có thế sẽ có bạn bảo rằng 1 giờ, 2 giờ hay một ngày. Nhưng đâu đó vẫn có rất nhiều người không bên cạnh mẹ mình nhiều năm, dù là ở xa hay chung nhà. Nếu bạn đang ở bên mẹ hãy đến bên và ôm mẹ mình một cái, không cần làm gì cả, chỉ thế là đủ rồi, hãy cảm nhận khoảng thời gian ấy, trân quý từng chút một. Còn nếu bạn đang ở xa, hãy sắp xếp thì giờ quay về với mẹ sớm nhất nhé.

Bình an tự cõi lòng

Bình an tự cõi lòng

Qua màn đêm dài tịt mịt mù sương, mắt tôi không thấy được gì ngoài một màu đen huyền ảo. Nhưng lòng tôi thì như có ngọn lửa nhỏ thắp sáng cả tâm hồn, tôi biết mình không cô độc trên đường đời vạn ngã.

Một lần nữa yêu? (Phần 1)

Một lần nữa yêu? (Phần 1)

Em quay lại nhìn tôi và tặng cho tôi một nụ cười, tôi đón nhận và cười lại, rất lâu rồi tôi mới cười nụ cười này.

Cách chọn kiểu tóc và màu tóc theo cung hoàng đạo của bạn

Cách chọn kiểu tóc và màu tóc theo cung hoàng đạo của bạn

Bạn muốn thay đổi kiểu tóc nhàm chán, cũ kỹ của mình nhưng không biết bắt đầu từ đâu? Đừng cho phép những suy nghĩ này bủa vây tâm trí và khiến một ngày của bạn thêm căng thẳng và mệt mỏi. Thay vào đó, hãy để cung hoàng đạo dẫn lối bạn tìm ra kiểu tóc và màu tóc phù hợp nhất.

Năm tháng ròng rã, chúng ta có và mất gì?

Năm tháng ròng rã, chúng ta có và mất gì?

Bất luận là nắm giữ hay níu giữ đều không được. Bởi khoảnh khắc tồn tại chỉ một cái rợp mi, còn con người ta thì còn lâu lắm mới giác ngộ ra nuối tiếc trong đời.

back to top