Phát thanh xúc cảm của bạn !

Với anh, em là gì trong mối quan hệ không rõ ràng này?

2019-09-10 01:35

Tác giả: nguyetcat


blogradio.vn - Em đã từng nghĩ rằng, anh và em, chỉ cần như hiện tại. Em là em, anh vẫn cứ là anh, chúng ta chả cần chung nhau điều gì cả, đôi khi mệt mỏi chỉ cần bất chợt ở bên nhau như thế thôi. Không bắt đầu sẽ không có kết thúc. Nhưng, chúng ta cứ mãi thế này sao? Cứ mãi ở trong một mối quan hệ không rõ ràng - chẳng phải bạn, cũng chẳng phải yêu, chẳng phải người tình, cũng chẳng phải người dưng…

***

Anh!

Đây có lẽ là bức thư buồn nhất mà em từng viết cho anh. Những lời yêu thương có lẽ dễ nói hơn ngàn vạn lần những lời khô khan, mệt mỏi này. Thế nhưng suy cho cùng em vẫn phải nói ra những lời này dù lòng không hề muốn.

Bao nhiêu thời gian để gọi là lâu trong một mối quan hệ? Điều này em không dám chắc, vì tùy suy nghĩ của mỗi người. Em chỉ biết rằng hai năm là khoảng thời gian không hề ngắn để chúng mình có một cuộc nói chuyện nghiêm túc. Có thể vì những điều muốn nói quá nhiều, mà những ý nghĩ trong đầu lại quá lộn xộn, nên em không thể nói hết một cách rành mạch được. Anh biết đấy, đôi khi ngôn từ quá chật hẹp.

Khi tình cảm của em dành cho anh ngày một lớn, em biết rằng mình không thể giấu đi, càng không thể chạy trốn. Em càng cố cách xa, thì dường như anh càng gần lại, tới mức em gặp anh ở bất kì nơi đâu, dù là trong tâm trí hay trong hiện thực. Anh giống như một mê cung không lối ra, em có cố gắng thế nào cũng ko thoát ra được, đi hết con đường này sẽ là con đường khác... dẫn tới anh. Giữa những cuộc vui ồn ào, giữa những nỗi buồn chực vỡ, giữa mênh mông đất trời hay nơi góc phòng chật hẹp, em lại chỉ nghĩ về anh. Đến cả những giấc ngủ chập chờn cũng mang anh tới bên em, vậy mà có những người dành cho em cả giấc mơ em lại không mảy may nghĩ tới. Em tự hỏi, phải chăng anh đã bỏ bùa em bằng nụ cười của mình, bởi vì em nhớ nó từng ngày rồi từng giờ, từng phút rồi từng giây..Chỉ cần nghĩ tới anh cũng đủ khiến em mỉm cười cả buổi chiều, nhưng cũng chính là anh làm nước mắt em rơi cả tối...

Em đã từng nghĩ rằng, anh và em, chỉ cần như hiện tại. Em là em, anh vẫn cứ là anh, chúng ta chả cần chung nhau điều gì cả, đôi khi mệt mỏi chỉ cần bất chợt ở bên nhau như thế thôi. Không bắt đầu sẽ không có kết thúc.

Nhưng, chúng ta cứ mãi thế này sao? Cứ mãi ở trong một mối quan hệ không rõ ràng - chẳng phải bạn, cũng chẳng phải yêu, chẳng phải người tình, cũng chẳng phải người dưng…

Thật sự là chúng mình cứ nên tiếp tục như vậy ư?

Tiếp tục cho đến bao giờ?

Em đã nghĩ mình sẽ sống mãi với những hồi ức đẹp, cứ tự ru mình bằng những kỉ niệm và cười hạnh phúc trong niềm tin ngây ngô đó. Nhưng mà, một người con gái dù mạnh mẽ đến dường nào cũng không thể “một mình hạnh phúc”. Em nhận ra, mình đáng được yêu thương trong một mối quan hệ rõ ràng, giống như những người con gái bình thường khác. Chúng mình cần phải có trách nhiệm trong mối quan hệ ấy, đó không chỉ là sự tuyên ngôn giữa hai người mà còn là giao ước giữa những trái tim không nhập nhèm thương nhớ. Và bởi vì, em không muốn mình chỉ mãi là người đi qua đời nhau, muốn nắm lấy hạnh phúc hiện tại.

Em nghiêm túc hay đùa cợt, chân thành hay giả dối, bản thân anh hiểu mà, phải không? Thế nên, nếu như em hỏi anh những điều thật lòng thế này, cho dù kết quả có thế nào, anh cũng không phiền lòng mà trả lời em chứ?

© nguyetcat – blogradio.vn

Mới xem thêm chương trình: Cho những mối quan hệ không rõ ràng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mong em biết thương mình sau những ngày mệt mỏi

Mong em biết thương mình sau những ngày mệt mỏi

Ngày mai, khi ban mai hừng sáng, đường chân trời sẽ ẩn hiện cung đường dìu em bước lên một nấc thang mới, chỉ mong cho lòng em đặt hết những muộn phiền tuổi trẻ bên lề mà đi tiếp, mong cho những giọt nước mắt thôi đều đặn lăn dài trên khóe mi. Giữa dòng đời hối hả, hy vọng em vẫn luôn tự ôm lấy mình sau một ngày dài mỏi mệt, tự cho bản thân một cơ hội dẫu đời vẫn còn lắm gian nan.

Thanh xuân của tôi, em hãy thật hạnh phúc nhé!

Thanh xuân của tôi, em hãy thật hạnh phúc nhé!

“Em là An, là giấc mơ, là mối tình đầu của tôi”. Tôi ước mình đã nói ra những điều ấy với em dù một lần, nhưng không, mỗi một ngày trôi qua, tôi chỉ biết nhìn em từ đằng xa, ôm một nỗi lo sợ vô hình chẳng bao giờ đủ can đảm để thổ lộ tình cảm của mình “Thanh xuân của tôi, em hãy thật hạnh phúc nhé”.

Em gái à, đoạn đường phía sau chị sẽ luôn dìu dắt

Em gái à, đoạn đường phía sau chị sẽ luôn dìu dắt

Em gái của chị, chị luôn thầm mong cho em được hạnh phúc nhưng đoạn đường phía trước không ai có thể đương đầu thay em, em phải tự mình bước đi em gái ạ. Và em đừng lo, vì phía sau luôn có chị, chị sẽ che chở và dìu dắt em trên con đường phía trước.

Có anh, em ấm lòng rồi

Có anh, em ấm lòng rồi

Ờ, thì em dặn anh vậy Dẫu biết anh sẽ hiểu thôi Kiếp này còn chưa đi hết Có anh, em ấm lòng rồi.

Hãy thưởng thức tách cà phê của cuộc đời mình trọn vẹn nhất

Hãy thưởng thức tách cà phê của cuộc đời mình trọn vẹn nhất

Khi tuổi trẻ là một tách cà phê, ta có thể từ từ mà nhấm nháp. Hãy thử, hãy say và cuối cùng là chiêm nghiệm. Muốn thêm sữa, thêm đường, thêm bao nhiêu cũng là tùy mình. Cà phê chỉ thật sự ngọt ngào khi bản thân ta đã chín chắn, đã thêm cho tách cà phê của mình nguồn vui và lẽ sống. Và cuối cùng, hãy thưởng thức tách cà phê của đời mình thật trọn vẹn bạn nhé.

Dù hy vọng mong manh em cũng không từ bỏ

Dù hy vọng mong manh em cũng không từ bỏ

Anh biết không, trên thế giới, có hàng trăm, hàng vạn,hàng triệu kiểu tình yêu nhưng cùng một thứ tình yêu đó, trong thời khắc đó, không gian đó sẽ không bao giờ trở lại. Dẫu tất cả hi vọng chỉ còn 1% cơ hội thì em cũng nhất định sẽ không từ bỏ, phải đi đến cuối cùng thì mới biết nó vô vọng, anh có nghe thấy không. Em sẽ không từ bỏ.

Ông chờ cháu nhé, cháu nhất định sẽ trở về

Ông chờ cháu nhé, cháu nhất định sẽ trở về

Mặt trời đã vượt qua ngọn tre. Lão Bồng tiễn hai mẹ con thằng Vinh ra tận chỗ đón xe. Chiếc xe mờ dần khỏi tầm mắt lão, mà trong đầu lão còn vang tiếng thằng Vinh “Cháu sẽ về, sẽ trở về ông ạ”.

Những điều đã nói, anh hứa sẽ làm tròn

Những điều đã nói, anh hứa sẽ làm tròn

Những điều kể trên anh hứa sẽ làm tròn Và chẳng bao giờ có nửa lời gian dối Hãy nghĩ suy chứ đừng nên nói vội Thi sĩ nghèo em có dám yêu không?

Biết anh sẽ từ chối nên tình cảm này em giữ chặt trong tim

Biết anh sẽ từ chối nên tình cảm này em giữ chặt trong tim

Em làm sao có thể nói hết những điều trong trái tim của em cho anh biết. Chỉ đơn giản là câu nói “Em thích anh thật rồi” mà em lại không đủ can đảm, không đủ dũng khí để nói ra với anh. Và em cũng biết rằng nói ra rồi em sẽ khóc nhiều hơn và đau nhiều hơn khi anh từ chối, cho nên em chỉ có thể, thể hiện tình cảm đẹp đẽ ấy sau lưng anh, phía xa nơi anh không hề hay biết.

Đừng vội lớn khi bạn chưa sẵn sàng

Đừng vội lớn khi bạn chưa sẵn sàng

Đừng vội lớn khi bạn còn chưa sẵn sàng, hãy cứ để cho bản thân có được những giây phút “chưa làm người lớn” vì đôi khi làm người lớn rồi, chắc gì bạn đã thấy vui và hạnh phúc như bây giờ đâu.

back to top