Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì em không đủ mạnh mẽ để tiếp tục đi cạnh anh

2018-07-24 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Là con gái, không phải ai cũng mạnh mẽ. Có thể khi chia tay anh sẽ nói với em rằng "Vì em mạnh mẽ quá, việc gì em cũng tự làm được, anh nghĩ em có thể vượt qua mọi chuyện." Nhưng anh có biết, cái vỏ bọc bên ngoài, khi chịu một lực đủ mạnh có thể vỡ tan bất cứ lúc nào. Em không đủ mạnh mẽ như anh nghĩ nhưng em đã luôn cố gồng mình để không thêm cho anh một mối bận tâm trong cuộc sống. Còn cô ấy mong manh và dễ vỡ, anh hãy ở bên cạnh cô ấy quan tâm và chăm sóc thật nhiều.

***

blog radio, Vì em không đủ mạnh mẽ để tiếp tục đi cạnh anh

Lúc trước, em đã viết rất nhiều cho anh. Những dòng linh tinh có, sâu lắng có, ngắn có mà dài cũng có. Bỗng nhiên hôm nay em muốn viết một cái gì đó, không thuộc về riêng hai chúng ta mà là một thứ thật buồn, thật khó chịu, chẳng ai muốn nhắc đến - Người thứ ba...

Chúng ta không có một mối tình quá phô trương, quá hạnh phúc nhưng em tin trong quãng thời gian ở bên nhau ấy, cả anh và em đều hiểu tình cảm của đối phương dành cho mình là như thế nào. Và chúng ta cũng như bao đôi yêu đương khác, trải qua đủ giai đoạn cung bậc cảm xúc của tình yêu. Từ yêu thương nồng nhiệt đến cái giai đoạn trầm lắng, dần dần xuất hiện một khoảng trống đến nao lòng. Anh có muốn nghe em kể những gì tiếp sau không?

Lúc trước mình nói chuyện với nhau thật nhiều. Bây giờ hoặc là im lặng, hoặc là anh chăm chú vào điện thoại, vô tư gửi tin nhắn đến một ai đó.

Lúc trước khi đi đường mình nắm tay. Bây giờ anh đi trước, em theo sau, cách xa cả mấy bước chân, nhiều lúc em không đuổi kịp.

Lúc trước em ốm, anh lo lắng hỏi han, anh mua thuốc bắt em uống. Bây giờ anh chỉ gửi cho em một dòng tin ngắn ngủi "Em giữ gìn sức khỏe đi."

Lúc trước em khóc, anh bất lực vì không thể làm gì được cho em. Bây giờ ánh mắt anh xa xăm, hướng suy nghĩ về một nơi khác.

Và còn rất nhiều lúc trước... bây giờ mà em chẳng thể nhớ nổi nữa. À không, là em không muốn nhớ nữa. Có lẽ những điều khiến anh khác trước đều có cùng một lý do chăng. Lý do ấy có phải là người thứ ba...

Có người nói, người thứ ba xuất hiện là do vô tình, là khi mối quan hệ rơi vào bế tắc, người đó xuất hiện gỡ nút thắt. Nhưng người đi thì hạnh phúc mà người ở lại thì đau. Có người lại nói, người thứ ba xuất hiện là vì chính người trong cuộc đã để người ấy xen vào mối quan hệ giữa hai người. Vậy chúng ta, lý do ấy là gì hả anh?

Mỗi buổi sáng khi thức dậy, em tự hỏi mình rằng "Hôm nay anh còn yêu em không?", rồi lại tự cười bản thân mình. Bởi vì em biết, khi anh tỉnh dậy, người đầu tiên anh nghĩ đến, người đầu tiên anh gửi tin nhắn chúc buổi sáng tốt lành đã chẳng còn là em nữa. Cô ấy chắc hạnh phúc lắm phải không anh. Em đã nhận ra được ánh mắt của anh thật khác khi nhìn em. Em không còn cảm thấy hơi ấm và trái tim cùng nhịp đập mỗi khi anh ôm em nữa. Anh thường cáu gắt với em vì những chuyện bực dọc hay không vừa ý, anh có để ý những lúc đó em đã im lặng.

blog radio, Vì em không đủ mạnh mẽ để tiếp tục đi cạnh anh

Một ngày gặp anh, vô tình nhìn thấy dòng tin nhắn yêu thương anh gửi cho cô ấy, trái tim em thắt lại nhưng vẫn cố vờ như không biết gì. Để rồi khi anh giật mình giải thích, em chỉ cười. Những bữa cơm anh lơ đãng, chỉ chú ý vào màn hình điện thoại và khi đổ chuông thì xoay lưng tìm góc khuất, em cũng chỉ biết cười, cố gắng ăn hết phần ăn của mình, cố không để nước mắt mặn đắng rơi xuống. Khi anh ốm, em nấu món này món kia cho anh, nhìn thấy vẻ mặt dừng dưng, sự không quan tâm hiện lên nơi đáy mắt, em buồn nhưng nén lại hết vào trong.

Và rồi sau những lần như thế, khi trở về căn phòng nhỏ của mình, giữa màn đêm lạnh lẽo tăm tối, em đã khóc, cắn chặt môi để bạn cùng phòng không nghe thấy. Giữa mùa đông, bước đi một mình trên phố, em chỉ mong có anh bên cạnh nắm tay em, xoa xoa hơi ấm. Khi ốm, sốt cao ba mấy độ, luôn cố kìm lòng để không gọi cho anh, không nhắn tin, không làm anh phải lo lắng. Nhưng em cứ một mình như thế, lâu dần thành quen. Đã có nhiều lúc, em còn chẳng nhớ mình có một anh người yêu đang ở cách em chỉ mấy bước chân. Nhiều người hỏi mối quan hệ của chúng ta bây giờ sao rồi, em chẳng biết phải nói thế nào.

Anh này, nếu không muốn ở bên nhau nữa, sao anh không nói với em. Chúng ta cứ tiếp tục mối quan hệ không đầu không cuối này, cả ba người đều mệt mỏi. Anh chẳng thể công khai với cả thế giới, người anh yêu là cô ấy chứ không còn là em. Cô ấy thì ấm ức vì cứ phải chịu cái danh người thứ ba. Còn em, cớ sao anh lại bắt em từ người bị hại trở thành người cản trở hạnh phúc của hai người. Em đâu có xấu xa đến thế.

Anh này, chúng ta dừng lại đi. Em chọn cách từ bỏ, để lòng em thanh thản mà anh thì được hạnh phúc.

Là con gái, không phải ai cũng mạnh mẽ. Có thể khi chia tay anh sẽ nói với em rằng "Vì em mạnh mẽ quá, việc gì em cũng tự làm được, anh nghĩ em có thể vượt qua mọi chuyện." Nhưng anh có biết, cái vỏ bọc bên ngoài, khi chịu một lực đủ mạnh có thể vỡ tan bất cứ lúc nào. Em không đủ mạnh mẽ như anh nghĩ nhưng em đã luôn cố gồng mình để không thêm cho anh một mối bận tâm trong cuộc sống. Còn cô ấy mong manh và dễ vỡ, anh hãy ở bên cạnh cô ấy quan tâm và chăm sóc thật nhiều.

"Nếu sau này chúng ta gặp lại nhau thì sao...

Anh có nắm chặt tay cô ấy bước qua em không..."

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy chỉ em cách quên anh

Hãy chỉ em cách quên anh

Ai đó thương một thành phố vì ở đó có người họ thương. Vậy còn em, làm sao đủ dũng cảm để quên được Hà Nội và cả anh?

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đôi khi chúng ta cũng cần rời bỏ thực tế, vượt qua rào cản của bản thân, bỏ qua những khuôn khổ của cuộc sống để bay bổng tự do. Cuộc sống không đủ dài cho sự do dự, chúng ta cứ mãi lo cho suy nghĩ của người này hay vì lí do kia mà gượng ép bản thân rồi vô tình một ngày kia đã đánh rơi giấc mơ của mình.

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Cô bước đi khi trời đã xế chiều, xe cộ vẫn tấp nập nhưng lòng cô lại buồn không thôi. Mất đi anh một phần quan trọng của cuộc đời cô và cô đã có quá nhiều năm chìm mình trong sự mất mát ấy. Nhưng có lẽ ở một nơi bình yên xa xôi nào đó, anh cũng mong cô được hạnh phúc. "Anh cũng mong em được hạnh phúc đúng không. Em hứa mình sẽ không khóc nữa".

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh, có tin vào lời hứa của anh đâu. Chỉ là từng ấy năm qua, em vẫn chưa gặp ai khiến tim em loạn nhịp như anh thôi.

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Và bạn à, tuổi trẻ là của bạn, cuộc đời là của bạn. Bạn hãy nhớ chỉ có bạn mới là người có thể hoàn toàn quyết định cuộc đời ấy. Cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn nên mạnh mẽ lên thôi.

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Năm tháng sau này đi qua những cuộc chơi Ta mới thấy được bản thân lớn lên từng chút một Đi qua nửa đời người ta chẳng còn dại dột Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi.

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Trưởng thành là khi nào? Làm sao để biết mình đã trưởng thành hay chưa? Thật khó để trả lời những câu hỏi như thế. Trưởng thành chưa bao giờ có một giới hạn độ tuổi nhất định cả. Còn bản thân em mà nói thì thời điểm em biết mình trưởng thành thực sự về cả mặt thể chất lẫn tinh thần là sau khi chúng ta chia tay nhau, một khoảng thời gian rất lâu sau đó.

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em sẽ lại bắt đầu tập quên anh thật sự. Em sẽ xóa số anh, chặn facebook của anh. Em sẽ cố để quên anh dù biết là rất khó. Em sẽ quên anh, không nhớ, không nhắc tới anh. Đây sẽ là lần cuối em nghĩ về anh, khóc cho anh. Người đã từng yêu anh.

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Bạn và tôi rồi cũng sẽ đi hết chặng đường dài mang tên “Hai mươi tám”. Dù vui hay buồn, dù ổn định hay chênh vênh cuối cùng tôi vẫn mong rằng chúng ta cứ vui vẻ đón nhận.

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Cũng vì vội vàng mà tôi đã bỏ qua một điều còn chưa hỏi Nhịp sống bộn bề, đôi chân mệt mỏi, đến khi nào mới dừng lại để thấy nhau?

back to top