Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vẫn thương anh nguyên vẹn như ngày đầu

2018-01-21 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Những ngày dài không có anh, cô cố tìm cho mình thật nhiều thứ để khiến bản thân mình bận rộn, để không còn nhớ anh nữa, để trái tim cô thôi nhói buốt. Nỗi đau mất anh dã dày xéo cô chẳng ngày nào chịu buông tha. Còn anh ở nơi đó, có bao giờ anh nhớ cô dù chỉ một chút thôi không?

***

blogradio, Vẫn thương anh nguyên vẹn như ngày đầu

Một buổi chiều đông, cái lạnh như thử thách sự mạnh mẽ của một cô gái vừa đánh mất đi tình yêu đầu đời của mình. Cô không lựa chọn việc cứ phải ngồi trong phòng với bốn bức tường, cô bước ra ngoài, phóng xe đến những nơi chứa đầy những kỷ niệm yêu thương của hai người. Thì ra dù cố gắng đến đâu cô cũng không thể quên được anh, quên đi nỗi đau đã dằn vặt bản thân mình suốt gần một tháng qua.

Đã gần một tháng kể từ ngày anh rời bỏ cô, trái tim nhỏ bé ấy chưa một lần thôi đau xót, nước mắt cũng chưa đêm nào ngừng rơi. Cô luôn tự hỏi mình tại sao lại yếu đuối đến thế...

Cô đã rất nhớ anh, đã rất mong mỏi anh sẽ quay trở lại trong nỗi vô vọng của bản thân. Nhưng anh đã quyết định buông tay cô một cách dứt khoát, mặc dù trước đó cả hai đã rất hạnh phúc, chưa từng buông lời chia tay hay giận dỗi nhau quá nửa ngày. Cô đã tự tin vào tình cảm ấy của anh một cách mù quáng, để rồi bẽ bàng nhận ra anh đã hết yêu mình từ bao giờ.

Những ngày dài không có anh, cô cố tìm cho mình thật nhiều thứ để khiến bản thân mình bận rộn, để không còn nhớ anh nữa, để trái tim cô thôi nhói buốt. Nỗi đau mất anh dã dày xéo cô chẳng ngày nào chịu buông tha. Còn anh ở nơi đó, có bao giờ anh nhớ cô dù chỉ một chút thôi không?

blogradio, Vẫn thương anh nguyên vẹn như ngày đầu

Ngày thứ 24 xa anh...

Hôm nay là chủ chật, ngày mà người ta cùng nhau hẹn hò, còn cô vẫn ở đó với nỗi đau chưa nguôi ngoai. Một mình trên phố, lang thang đến nơi hẹn cũ, nhìn quanh mọi nơi như muốn kiếm tìm thứ gì đó rồi lại thở dài bước đi. Đôi chân bé nhỏ cứ lướt băng qua các con phố, một cơn gió lạnh của mùa đông khẽ thổi qua cũng khiến cho khóe mắt cô cay cay. Thoáng nhìn xung quanh, những cặp đôi yêu nhau họ đang nắm tay nhau dạo bước vui vẻ trên phố, cô bỗng thấy mình của những ngày tháng trước, cũng vui vẻ cũng hạnh phúc như họ vậy. Cả con phố dài hình như chỉ có mỗi cô là lẻ loi...

Cô như lạc vào thế giới nào đó thật xa lạ, nơi ấy chỉ có mình cô và nỗi buồn của bản thân, chẳng ai biết cô, chẳng ai quan tâm cô buồn thế nào, chẳng có một bờ vai nào cho cô tựa vào dù đã quá mệt mỏi. Trong vô thức, cô cứ bước đi như vậy và rồi trước mắt cô là nơi anh làm việc, đôi chân cô như chùng lại chẳng còn chút sức lực bước tiếp. Anh không có ở đây, cô biết mình dù có đến cũng không thể được thấy anh. Nhưng rồi chẳng biết động lực nào thúc dục cô bước tới, cô đưa mắt nhìn vào những ô cửa kính nhỏ kia, đó là nơi anh làm việc, là nơi anh đã chụp cho cô xem biết bao nhiêu tấm ảnh, bao nhiêu thứ để kể cô nghe hôm nay anh làm việc thế nào... Nước mắt cô đến đó chẳng còn kìm lại được nữa mà cứ thế tuôn trào.

Tình yêu là thứ mù mịt nhất mà ở đó người ta chẳng thể nhìn trước được tương lai. Tan, hợp cũng là do mỗi người quyết định. Chỉ một người muốn nắm tay người kia đi đến cuối con đường thì cũng chẳng thể nào níu giữ được. Cho đến cuối cùng, dù yêu đến mấy cũng sẽ đến ngày trở thành người dưng.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

back to top