Tuổi trẻ vô cùng đáng giá nên hãy trân trọng
2021-05-07 01:25
Tác giả:
Rann
blogradio.vn - Tuổi trẻ vô cùng đáng giá, tôi sẽ giữ gìn, trân trọng để nó mãi là khoảnh khắc đẹp đẽ nhất trong cuộc đời. Và quan trọng hơn là để mắt mẹ không phải buồn phiền vì những lỗi lầm của mình nữa.
***
“Tại sao mẹ lại đọc tin nhắn của con?”.
“Con còn dám hỏi? Mới bao nhiêu tuổi mà bày đặt nhắn tin yêu đương? Học hành thì không lo học. Con muốn mẹ tức chết phải không?”.
Lúc đó, tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi. Chưa bao giờ tôi nhìn thấy mẹ tức giận như vậy. Quả thực, cái kim trong bọc cũng sẽ có ngày lòi ra, không có chuyện gì là có thể giấu mãi. Chuyện mà tôi cất công che giấu bấy lâu đã bị mẹ tôi phát hiện mất rồi. Mới đó, trời vẫn còn rất đẹp, nhưng tại khoảnh khắc này, bầu không khí bỗng u ám hơi rất nhiều.
Bố mất sớm nên một mình mẹ tần tảo nuôi chị em tôi. Cũng chính vì thế mà mẹ tôi là một người khá là nghiêm khắc. Đối với mẹ, ở tuổi tôi, không có gì quan trọng bằng việc học. Tuy mẹ không bắt tôi có thành tích học tập thật xuất sắc nhưng tất nhiên, đã đi học thì không được dính vào chuyện tình cảm. Và những điều mẹ dặn dường như tôi hiểu rất rõ, lúc đó còn tự dặn lòng mình là phải nghe lời mẹ.
Tôi còn nhớ hôm đó là một ngày trời quang mây tạnh. Tôi lúc đó vẫn còn là một cô gái ngây thơ trong sáng như bao cô bạn cùng lứa, chỉ chuyên tâm vào việc học, nhưng chuyện đời, chẳng ai biết trước được điều gì. Không biết từ lúc nào, tôi lại cảm nắng một bạn nam cùng lớp. Lý do là gì không quan trọng, chuyện tình cảm của chúng tôi tiến triển như thế nào cũng không quan trọng. Quan trọng là vào lúc đó, tôi đã quên đi lời dặn của mẹ.
Tôi cảm thấy mình thật tệ biết bao. Tuy nhiên, chuyện tình cảm vô cùng khó nói. Tôi đã không làm chủ được trái tim của mình. Tôi cứ nghĩ bản thân không nói, người khác không nói thì mẹ tôi sẽ không bao giờ biết được bí mật của mình. Thành tích học tập của tôi vẫn rất tốt, tôi cũng không để cho chuyện yêu đương làm mất nhiều quá thời gian của mình. Mọi chuyện cứ vậy mà trôi qua rất bình yên và tôi dần lún sâu hơn vào mối quan hệ không cần thiết ở lứa tuổi của mình.
Tràng Sơn, vào một chiều đông se lạnh. Tôi vẫn ung dung như thường ngày, không có một chút dự báo nào cho giông tố sắp ập đến. Cậu "bạn trai" vẫn đều đặn nhắn tin cho tôi và tôi vẫn mỉm cười mỗi khi đọc nó. Càng lúc, tôi càng tự do hơn trong việc thể hiện tình cảm. Tuổi trẻ ai mà chẳng có lúc bồng bột như vậy đúng không?
Lúc đó, khi tôi vẫn còn đang tung tăng sau khi sảng khoái bước ra khỏi nhà tắm thì bỗng nhìn thấy mẹ đang ngồi trước thềm nhà và mẹ đang cầm điện thoại của tôi. Trái tim tôi bỗng trở nên hoảng loạn, giống như đang làm việc xấu mà bị bắt tại trận vậy.
Tôi cảm nhận rất rõ ràng sự chột dạ và sợ hãi của bản thân. Mẹ tôi không phải đang đọc tin nhắn của tôi hay mẹ chỉ đang xem giờ? Nhưng khả năng thứ nhất rất dễ xảy ra vì điện thoại của tôi không đặt mật khẩu.
Sự lo lắng dần xâm chiếm toàn bộ cơ thể của tôi. Tôi cố gắng lê từng bước chân nặng trĩu của mình bước vào nhà. Sự im lặng khiến cho bước chân của tôi vang lên rõ ràng hơn. Mỗi bước, tôi thấy lòng mình nặng hơn một chút. Đang đi thì mẹ ngước lên nhìn tôi. Cơ thể tôi giật thót lên như vừa phạm phải lỗi gì đó nghiêm trọng lắm vậy. Mà đúng là nghiêm trọng thật. Tôi nhìn thấy ánh mắt mẹ tràn lên sự thất vọng.
Vậy là mọi chuyện được phơi bày. Sau một hồi chất vấn, tôi cũng biết mình không thể giấu mẹ được nữa. Nhưng, tôi vẫn đang ở tuổi "nổi loạn", tôi không thích người khác xen vào chuyện cá nhân. Tôi cảm thấy rất giận khi mẹ không xin phép lại đọc tin nhắn của mình. Nhưng tôi vẫn tỉnh táo, tôi biết là mẹ thì cần quản lý được tất cả mọi chuyện của con mình. Tôi biết mình sắp khóc đến nơi nhưng tôi vẫn quyết định không khóc. Bởi vì từ nhỏ, tôi đã được dạy là dám làm dám chịu, không được chối bỏ. Tôi đã dũng cảm nhận sai.
Mẹ vẫn im lặng nhìn tôi, ánh mắt mẹ như nhìn thấu tâm can của tôi vậy. Mặt tôi cúi gằm xuống, chuẩn bị tinh thần để chịu cơn thịnh nộ của mẹ. Mẹ tôi bắt đầu "giảng dạy" cho tôi. Bỗng nhiên, bác tôi đến làm gián đoạn mẹ tôi. Tôi nhìn thấy bác giống như thiên sứ mà ông trời phái xuống phù hộ cho tôi vậy. Tôi không còn phải nghe mẹ nói nữa, nhưng trước khi đi, mẹ tôi bỏ lại một câu.
“Thôi được, mẹ chỉ nói thế thôi, con suy nghĩ cho kĩ đi”.
Lòng tôi lại chùng xuống. Vẫn chưa kết thúc sao? Chưa bao giờ mà tôi cảm thấy sợ mẹ như lúc này cả. Tôi lập tức lấy điện thoại nhắn tin với "bạn trai", bảo cậu ấy tạm thời đừng liên lạc qua điện thoại. Tôi ngồi lại một chỗ, tự dựng cho mình vài viễn cảnh. Tôi tự hỏi là bản thân có nên tiếp tục mối quan hệ này hay không. Tôi lại chợt cười, chuyện này mà vẫn phải suy nghĩ sao. Tôi đã làm cho mẹ thất vọng rồi.
Vậy là trời cũng đã tối, mẹ tôi từ nhà bác trở về. Tuy nhiên, bà ấy vẫn bình thường như mọi ngày, nấu nướng, dọn dẹp… Tôi vẫn im lặng một bên giúp đỡ, thi thoảng lại lén xem tâm trạng của mẹ. Nhưng mẹ lại không nhắc về chuyện hồi chiều, chỉ thi thoảng nói với tôi một vài chuyện phiếm. Sự im lặng của mẹ đã khiến tôi cả đêm khó ngủ.
Sáng hôm sau, bầu trời cao vút, xanh thẳm. Có lẽ sắp chuyển sang xuân nên thời tiết ấm hơn một chút. Mẹ tôi vẫn dậy sớm, chuẩn bị đi làm. Tôi thấy mẹ không còn tức giận. Trên gương mặt mẹ vẫn là nụ cười hiền hòa mà tôi nhìn thấy hàng ngày. Tôi có cảm giác như chuyện ngày hôm qua giống như là một giấc mơ vậy. Nhưng tôi biết, chỉ là mẹ muốn tôi tự giải quyết vấn đề của bản thân mà thôi.
Ngày từng ngày trôi qua, nhưng sao tôi thấy thời gian như trôi chậm lại, từng giây từng phút như kéo dài hơn. Một tuần đã trôi qua kể từ khi mẹ tôi phát hiện tôi yêu đương. Trời đã dần chuyển hẳn sang mùa xuân. Tuy vẫn chưa ấm lên nhưng không khí đã trong lành hơn rất nhiều.
Tôi đã kết thúc mối quan hệ không cần thiết với ''bạn trai'', tuy là hơi buồn một chút nhưng tôi biết đó là quyết định đúng đắn. Dù sao thì tôi vẫn còn quá nhỏ, vẫn chưa đủ trưởng thành để xác nhận chuyện tình cảm nam nữ. Và đây là giải pháp tốt nhất cho tương lai của cả hai.
Thật may mắn là trải qua chuyện này, chúng tôi vẫn có thể làm bạn với nhau bình thường. Đó chính là mối tình đầu của tôi, một mối tình có thể nói là rất nhẹ nhàng.
Từ ngày hôm đó, tôi dành nhiều thời gian tâm sự với mẹ hơn. Tôi biết rằng mẹ không hề có ý định xen vào đời sống riêng tư của mình. Mẹ chỉ hy vọng là tôi tự ý thức được bản thân, không để chuyện tình cảm ảnh hưởng đến việc học. Sở dĩ mẹ cấm đoán tôi như vậy là bởi vì mẹ sợ ở tuổi này, tôi dễ bị cám dỗ làm những việc đi quá giới hạn của bản thân, gây ra những hậu quả khó giải quyết. Nhưng điều khiến tôi cảm động nhất chính là mẹ tin tưởng tôi, tin rằng tôi sẽ giải quyết mọi việc một cách hợp lý để không phải hối hận. Lúc đó, tôi cảm thấy mình phải trở nên tốt hơn để không phụ lòng tin của mẹ.
Tôi bây giờ đã trưởng thành hơn, không còn là một cô bé bồng bột, dại khờ như trước nữa. Tôi đã biết việc gì nên hay không nên làm, biết kiềm chế cảm xúc của bản thân. Tôi biết, tình yêu tuổi học trò không ai là không mắc phải. Có thể trong những năm học cấp 3 này, tôi lại một lần nữa rung động. Nhưng chắc chắn, tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ càng trước khi quyết định làm điều gì đó để bản thân không phải hối hận. Tuổi trẻ vô cùng đáng giá, tôi sẽ giữ gìn, trân trọng để nó mãi là khoảnh khắc đẹp đẽ nhất trong cuộc đời. Và quan trọng hơn là để mắt mẹ không phải buồn phiền vì những lỗi lầm của mình nữa.
© Rann - blogradio.vn
Xem thêm: Tuổi trẻ với bạn là gì? l Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.






