Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi thơ và những đêm mất điện

2019-08-07 08:20

Tác giả:


blogradio.vn - Chúng ta càng lớn, càng nhận ra trách nhiệm của mình càng cao. Càng ít đi những lần thực sự hạnh phúc, vui vẻ. Càng nhiều hơn sự khô cằn, mệt mỏi nơi tâm hồn

***

Tôi vừa có một kì nghỉ dài hơi để trở về nhà sau bao tháng ngày làm việc ở nơi Sài Gòn tấp nập, phồn hoa. Trên chuyến xe tối muộn để trở về nhà, mà lòng tôi cảm thấy nôn nao, háo hức như một đứa trẻ sắp được mẹ mua cho quà, một cảm giác rất đỗi thân quen khi xưa như dâng lên trong tôi. Đã rất lâu rồi tôi mới lại được cảm nhận lại nó.

Sống và làm việc ở một thành phố hiện đại và tấp nập. Thì việc bị mất điện trong một khoảng thời gian dài là điều hiếm khi xảy ra. Ấy thế mà, sau vài ngày tôi về tới nhà thì cái việc mất điện oái ăm ấy lại xảy tới. Vẫn là khoảng thời gian quen thuộc của mùa hè những năm cũ, vẫn là cái thời điểm mất điện khó hiểu từ lúc 5 giờ chiều cho tới tận 12 giờ đêm hoặc có khi là tận sáng ngày hôm sau mới lại có điện trở lại, điều đấy khơi gợi lên trong tôi, một kí ức xa xăm về những năm tháng còn vô tư vô lo của ngày xưa.

 

“Má ơi! Mất điện rồi” đó là câu nói quen thuộc của tôi khi còn nhỏ mỗi lần mất điện. Những lúc như vậy, má tôi sẽ bảo: “Mày lấy cây đèn cầy trong tủ ra mà thắp cho sáng nhà”.

Tuổi thơ và những đêm mất điện

Hồi đấy, đèn pin sạc bằng điện vẫn còn là một thứ mới mẻ với hầu hết các gia đình trong xóm của tôi. Mỗi lần mất điện, mấy bà cô trong xóm từ già tới trẻ hay tụ tập lại trước sân nhà của một người nào đó và bắt đầu kể những câu chuyện thời còn bao cấp, chiến tranh, thỉnh thoảng sẽ là những câu truyện ma, điều mà lũ nhỏ chúng tôi mong chờ nhất mỗi khi mất điện. Cái cảm giác được nghe truyện ma trong cái không gian tối tăm chỉ có ánh đèn cầy và ánh trăng nhàn nhạt nó mới thú vị và hấp dẫn làm sao.

Đứa thì vừa nghe vừa len lén ngó nhìn xung quanh như sợ những gì có trong truyện sẽ xuất hiện, đứa khác thì nửa bịt nửa hở tai để có thể vừa nghe hết được câu chuyện, vừa tạo tâm lý “an toàn khi bịt tai?”. Tất cả lũ nhỏ chúng tôi mặc dù rất sợ nhưng không thể nào cưỡng lại được sự hấp dẫn của những câu chuyện tâm linh, ma quái huyền bí ấy.

Lũ chúng tôi thường hay bày trò trốn tìm mỗi khi mất điện vì chơi như thế sẽ rất vui, mọi người sẽ chẳng thấy ai với ai để mà kêu đúng tên, và cũng chẳng cần phải núp cho kĩ chỉ cần một bức tường và màn đêm đen kịt, thế là xong. Cảm giác như mỗi đứa đều có thuật ẩn thân như là “ninja” trong manga Nhật mà chúng tôi hay xem vậy.

Chúng tôi có thể chơi quên cả giờ giấc và chỉ kết thúc khi một đứa trong nhóm bị ba mẹ la mắng, xách roi và quất từng cái một bắt phải về nhà ngủ. Tuy nhiên đã cúp điện thì sao mà ngủ được với cái thời tiết mùa hè oi bức như thế. Tôi phải nằm trằn trọc mãi, lăn qua lăn lại, tay thì cầm cái quạt cố gắng quạt lấy quạt để mà kiếm một chút gió cho mát người, tay còn lại thì phải lo xua đuổi những con muỗi đáng ghét đang chăm chăm lượm lờ để hút máu. Cả người tôi mồ hôi nhễ nhãi và mong ước lớn nhất của tôi, gia đình tôi hay tất cả mọi người trong xóm ấy là mau mau có điện để có thể bật máy quạt thổi đi cơn nóng nực đang hành hạ của mùa hè.

 

Tôi thiếp đi từ lúc nào không hay và giật mình tỉnh giấc khi nghe cả xóm hô to: “Có điện rồi!!!”, từ đầu trên xuống cuối xóm, ai ai cũng vui mừng nháo nhào cả lên. Vậy đó, “hạnh phúc” đôi khi chỉ cần đơn giản thế thôi cũng khiến người ta vui vẻ cả ngày rồi.

Tuổi thơ và những đêm mất điện

Hồi đó tuy không được đầy đủ như bây giờ, mọi thứ đều thiếu thốn. Nhưng mà đối với chúng tôi, đấy là một kí ức tuổi thơ đáng nhớ. Không có những chiếc điện thoại sịn xò, những chiếc máy tính với đầy các game, những đồ công nghệ hiện đại,… thay vào đó, là một trái banh nhựa với giá 8 nghìn đồng mà lũ nhỏ chúng tôi phải nhịn ăn vất vả mấy ngày mới có thể gom đủ để mua nó, là một sân banh bằng bê tông với cái khung thành là một đôi dép hay vài cục đá tạo thành. Trận đấu diễn ra không cần tới trọng tài, cũng chẳng cần luật lệ, chỉ cần chúng tôi cảm thấy vui vẻ là được.

Và kết thúc khi trái banh bị thủng, bay sang nhà hàng xóm, một thằng trong nhóm bị chảy máu sứt móng, hay trời tối thui chẳng còn thấy đường để mà đá nữa. Tuổi thơ tôi, tuy nhiều lần bị ba mẹ quát mắng vì quần áo lấm lem, tay chân dính đất, thỉnh thoảng sẽ là chảy máu ở tay hay ở chân. Thế nhưng với tôi, tất cả những điều đó thật đáng trân trọng, thật vui vẻ, thật hạnh phúc và vô tư.

 

Tôi thấy mình thật may mắn vì đã có được một tuổi thơ đáng nhớ như vậy, những hạnh phúc đơn sơ tới từ những tấm hình, những con thú bằng nhựa hay những viên bi. Những buổi chiều rong chơi cùng lũ bạn, những lần tắm sông lúc 12 giờ trưa để rồi sáng hôm sau đứa nào cũng bị bệnh. Tôi nhớ, nhớ rất nhiều hạnh phúc đơn sơ thời xa xưa ấy.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ước gì mình đừng lớn nữa

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mối tình tuổi 19, 20

Mối tình tuổi 19, 20

Cậu biến tớ từ một cô gái dám đặt tin tưởng cho người khác thành một đứa chẳng dám tin tưởng thêm, từ một đứa hay bám người thành một đứa sợ phiền đến người khác, sợ khi bản thân kể luyên thuyên chuyện trên trời dưới đất, bao nhiêu dòng tin nhắn chỉ nhận lại một vài chữ và rồi biến mất.

Em và người

Em và người

Em đã nghĩ có lẽ những con người được mặc những bộ sắc phục vô cùng kiêu hãnh và đẹp đẽ kia cứ luôn lạnh lùng và xa cách như vậy sao? Hay đó là một sự bắt buộc vì chúng ta gặp nhau ở bệnh viện, với hai vai trò rất khác nhau, em là bác sĩ cứu chữa cho người còn người là một bệnh nhân. Lúc đó em đã nghĩ vậy, có lẽ là vậy.

Trả

Trả

Trả mây về cho gió Trả gió về cho trờ Trả trời về trong mắt Một thời ta có đôi

Ngày mai của mình

Ngày mai của mình

Trong từng người, có những sợi dây liên kết đặc biệt, những kết nối không ngẫu nhiên mà duyên số đã sắp đặt. Những mối liên kết này, nếu biết bảo vệ và giữ chặt, sẽ giúp ta không đánh mất chính mình.

Hãy yêu thương bố mẹ nhiều hơn nếu còn có thể

Hãy yêu thương bố mẹ nhiều hơn nếu còn có thể

Họ giúp chúng ta thấy được rằng, dù có xảy ra bất cứ điều gì, họ vẫn luôn tin tưởng và tự hào về chúng ta. Chính niềm tin và sự kỳ vọng của bố mẹ đã trở thành động lực mạnh mẽ, khuyến khích chúng ta không ngừng nỗ lực và phát triển bản thân.

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 2)

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 2)

"Hãy thực hiện điều mình muốn làm, dù chỉ một lần trong đời, cho dù thất bại thì cũng đã sống trọn vẹn. Đừng để muộn màng, cứ trì hoãn để rồi nuối tiếc tại sao ko làm điều mình thích, tại sao lại sống vì người khác. Đừng để bản thân hối tiếc, hãy bước lên dũng cảm thực hiện mơ ước của mình."

Vĩnh biệt cuộc tình

Vĩnh biệt cuộc tình

Anh đã biết rằng yêu là đau Thế nhưng anh thấy nên quên đi Vì mình không hẹn trong tư tưởng Gọi giấc mơ nào với hoài nghi

Mười năm đợi ngày xương rồng nở hoa - Phần 2

Mười năm đợi ngày xương rồng nở hoa - Phần 2

Minh Thuỳ có cuộc hôn nhân hợp đồng với Thanh Tùng – người mà cô yêu đơn phương mười năm. Tuy đã sống chung một nhà nhưng mỗi lần chạm mặt nhau, cả hai cũng chỉ chào hỏi như những người xa lạ. Nhưng sống chung lâu ngày mà không phát sinh tình cảm thì quả thực nực cười. Tình cảm của Minh Thuỳ luôn chôn chặt, còn Minh Tùng vì lý do gì đó mà cũng giấu kín tâm tư của chính bản thân mình. Liệu rằng hôn nhân hợp đồng của Thanh Tùng và Minh Thuỳ sẽ đi tới cái kết như thế nào?

Con đường về nhà mãi là con đường đẹp nhất

Con đường về nhà mãi là con đường đẹp nhất

Như những ngày quá nhiều phiền muộn, con chỉ muốn được trở về nhà nhìn ba tưới cây, nhìn mẹ bên mâm cơm ấm nóng sau những mệt nhoài phố thị. Bây giờ, khi lớn rồi, đi nhiều rồi, con mới chợt nhận ra rằng, con đường về nhà mãi là con đường đẹp nhất…

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 1)

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 1)

Nàng bỗng nhiên quyết định đi xe máy một mình từ Sài Gòn về Quy Nhơn, mặc dù nhỏ bạn sợ hãi gọi điện ỉ ôi năn nỉ khuyên giải đủ điều, nhưng nàng kiên quyết: "Mày đừng lo, nếu đây là số mệnh tao, thì tao là người lựa chọn."

back to top