Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi 20 và hành trình cho một hướng đi

2017-04-17 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Có nhiều lúc nó muốn từ bỏ mọi thứ, kể cả chuyện học dù chỉ một ngày để thảnh thơi, mặc cho ngay sau đó là chuỗi ngày thi cử dài đằng đẵng, nhưng nó không đủ can đảm, nó không muốn những cố gắng, niềm tin của họ bị chính nó phá vỡ. Nó không muốn thấy ánh mắt lo lắng của họ, không muốn họ phải chịu những lời bình phẩm của mọi người. Chợt nhận ra đã rất lâu rồi, nó chưa gọi về thủ thỉ với mẹ nó, hay kể về “chuyện lạ” của người Sài Gòn cho ngoại nó nghe, kể về những bài học của hành trình “tự học, tự lớn” của nó cho cha nó hiểu, đứa con của ông đã lớn thật rồi.

***

Mưa …

Mưa đêm…

Hiếm khi nào nó thấy Sài Gòn “lười” đến lạ lùng như thế. Hôm nay Sài Gòn trả lại cho nó một ngày không nắng, không bụi bặm, không chút hối hả vốn có. Mọi thứ trong nó cứ bình lặng, cứ thản nhiên “lạc trôi” giữa lòng thành phố. Để cuối ngày, lại bù đắp cho nó một cơn mưa cuối hạ sau những ngày nắng đến gắt người, mưa như trút đi những ngày mệt mỏi của đất trời. Nhưng lại không thể cuốn theo những mệt mỏi của bản thân nó. Ngày xưa, mỗi khi buồn nó lại viết, viết để bộc bạch những cảm xúc qua câu chữ, viết để bình tâm lại. Nhưng thói quen đó dần bị nó bỏ quên bởi nó phải sống theo kịp với thành phố nhộn nhịp này, gấp rãi ăn, gấp rãi nói, gấp rãi cười, gấp rãi khi ngày bắt đầu rụng xuống. Mãi tới hôm nay, khi một mình trong phòng trọ yên tĩnh, với tiếng quạt quay o o, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái nhà nó mới kịp chững lại nhớ đến.

Đã lâu rồi nó mới viết lại nhưng cái cảm giác đứng giữa ngã ba đường mà chẳng biết chọn hướng rẽ nào cho bản thân khiến nó kiệt sức. Chỉ mới chính thức rời xa vòng tay bảo bọc của mẹ cha gần 3 tháng mà nó dường như không chịu được. Nó muốn vứt bỏ mọi thứ nhưng không đủ can đảm. Trong mắt nhiều người nó là một đứa may mắn nhưng đằng sau đó là bao nhiêu những áp lực, là bao nhiêu công sức mà nó phải bỏ ra, là bao nhiêu khó khăn khiến nó đã từng chùn bước. Nó ghét cảm giác mắt ngập nước nhưng phải kìm lại để nước mắt không rơi. Nó ghét cảm giác “ghét” một điều gì đó nhưng vẫn phải làm. Nó ghét cảm giác dù không vui, không thích nhưng vẫn phải cười. Nó ghét những người không hiểu gì nhưng vẫn cứ thích bình luận về nó. Thậm chí nó ghét chính cả bản thân nó, tại sao không đủ mạnh mẽ trước mọi việc.

 Tuổi 20 và hành trình cho một hướng đi

20 tuổi, tuổi của sự trưởng thành. 20 tuổi, nó chênh vênh giữa dòng đời, chọn cho mình ngành học đáng quý, vẽ cho mình một tương lai tươi sáng, nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu như thế nào, suy nghĩ cho mình con đường đi đúng đắn là ra sao. 20, nó như lạc bước trong cái mà người ta gọi là hành trình sự nghiệp, giữa biển người làm sao để nổi bật nhất hay chăng là sống một cách bình thường nhưng không tầm thường. 20, không có sự chống lưng của cha mẹ, học cách chăm sóc bản thân, nó vẫn khiến cha mẹ lo lắng, vẫn chẳng làm được gì cho họ, hứa rồi lại thất hứa nhưng hai người chưa bao giờ trách cứ nó. Có nhiều lúc nó muốn từ bỏ mọi thứ, kể cả chuyện học dù chỉ một ngày để thảnh thơi, mặc cho ngay sau đó là chuỗi ngày thi cử dài đằng đẵng, nhưng nó không đủ can đảm, nó không muốn những cố gắng, niềm tin của họ bị chính nó phá vỡ. Nó không muốn thấy ánh mắt lo lắng của họ, không muốn họ phải chịu những lời bình phẩm của mọi người. Chợt nhận ra đã rất lâu rồi, nó chưa gọi về thủ thỉ với mẹ nó, hay kể về “chuyện lạ” của người Sài Gòn cho ngoại nó nghe, kể về những bài học của hành trình “tự học, tự lớn” của nó cho cha nó hiểu, đứa con của ông đã lớn thật rồi.

Nó tìm cách làm cho lòng mình lắng lại, cho phép mình có những khoảng lặng, ngồi trên chuyến xe lòng vòng khắp thành phố, tha thẩn dưới những tán cây và ngồi lặng yên trên ghế đá, để rồi kết thúc chuyến đi nó cảm thấy mình mạnh mẽ hơn. Rồi những ngày vùi đầu vào mùa thi cử và cái vòng luẩn quẩn đó như một kịch bản đã sắp đặt sẵn, nó mặc định trong đầu rằng không được từ bỏ, những lúc gục ngã, stress lên đỉnh điểm, nó lại nhớ đến cái lý do khiến nó bắt đầu, là niềm ao ước của cả dòng họ nó, là niềm vui hiện lên trong ánh mắt của mẹ, là niềm vui sướng của ngoại ngắm nhìn nó trong trang phục áo blouse trắng tinh khiết, nhưng tất thảy cũng chưa đủ để nó vượt qua khỏi ngưỡng giới hạn, nó yêu thích cái ngành y đức này.

 Tuổi 20 và hành trình cho một hướng đi

Dù nó biết nó sự cố gắng kia rất nhỏ nhoi nhưng nó vẫn cứ gồng mình lên, vẫn cứ cố gắng từng ngày không chút bỏ cuộc. Nhiều người nói, sống vì mình chứ đừng sống vì người khác nhưng nó không làm được. Với nó sống không chỉ vì mình mà còn phải có trách nhiệm với những người xung quanh, với những người nó yêu thương.

Mưa vẫn rơi, vẫn lạc trong cái thế giới của chính nó, luẩn quẩn tìm những hướng đi trong sương mù tuổi 20.

Chợt một ý định len lói trong nó, ngày mai, nó sẽ rời xa thành phố đầy náo nhiệt, bắt một chuyến xe, dù chỉ trong một đêm thôi, được khóc một cách ngon lành rồi thiếp đi, để ngày mai nữa nó được rạng rỡ hơn với mọi hoạch định, mục tiêu và cả ước mơ còn dang dỡ của chính mình…

© Chu Thị Mỹ Hiền – blogradio.vn

Xin mời xem video đang được quan tâm nhất tại youtube.com/yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Gia đình liệu có còn 'ấm' khi bạn dần lớn?

Gia đình liệu có còn 'ấm' khi bạn dần lớn?

Cũng chỉ vì cái “ấm no” ấy mà gia đình mình sẵn sàng “nguội lạnh” với nhau, sẵn sàng bỏ qua nhau.

Sau tất cả, mong bạn luôn trân trọng bản thân mình

Sau tất cả, mong bạn luôn trân trọng bản thân mình

Mong rằng bạn nhất định phải trân trọng bản thân mình, vững vàng trước sóng gió, hãy luôn yêu thương bản thân mình và người đó sẽ xuất hiện để che chở, bảo vệ bạn suốt phần đời còn lại.

Hãy cứ làm điều bạn thích dù bạn đang ở độ tuổi nào

Hãy cứ làm điều bạn thích dù bạn đang ở độ tuổi nào

Dù bạn có đang ở tuổi 20 hay bất kì một con số nào khác, hãy cứ để bản thân làm điều mình muốn. Đừng vì điều đó khó hay cảm thấy nó quá xa vời mà từ bỏ, vì đã là mong muốn, là khát vọng thì nó sẽ tồn tại mãi trong tâm trí bạn, dù bạn có đè nén nó xuống thì đến một lúc nào đó nó sẽ lại bùng lên lần nữa, sẽ khiến bạn ghét bỏ chính mình trong quá khứ đã quá nhút nhát.

23 giờ 59 phút

23 giờ 59 phút

Thời gian trôi qua dần dần cả hai đều tất bật với công việc, thời gian anh dành cho tôi cũng ít dần đi, một ngày chờ đợi cũng chỉ nhận được vài ba dòng tin nhắn từ anh.

Thanh xuân tớ đã từng yêu cậu, bạn cùng bàn à

Thanh xuân tớ đã từng yêu cậu, bạn cùng bàn à

Bây giờ tôi vẫn mong thời gian, sẽ làm nhòe mờ đi tất cả. Chỉ mong nỗi đau của quá khứ sẽ đi xa tít tắp ở một thời điểm nào đó trong tương lai. Khi mà chính bản thân tôi đã tự đứng lên và tiếp tục chạy một quãng đường dài, đến khi nhìn lại sẽ thấy những khoảng thời gian đã từng đau đớn đến chết đi sống lại, hóa ra cũng chỉ là một điểm rất nhỏ trong kí ức, sẽ chỉ là một nỗi niềm của thanh xuân.

Thời gian ơi, xin hãy trở lại đi

Thời gian ơi, xin hãy trở lại đi

Thời gian ơi, xin hãy trở lại đi Cho ta về những tháng năm đã cũ Nơi có mẹ ôm ta trong giấc ngủ Hát ru ta bằng khúc hát con cò.

7 phẩm chất đắt giá hội tụ trong một người thông minh: Bạn sở hữu bao nhiêu?

7 phẩm chất đắt giá hội tụ trong một người thông minh: Bạn sở hữu bao nhiêu?

Trí tuệ của một người còn được đánh giá qua sự kiểm soát cảm xúc, tính thích ứng tốt. Dưới đây là 7 phẩm chất đắt giá hội tụ trong một người thông minh.

Liệu có ai nhất mực yêu mãi một người?

Liệu có ai nhất mực yêu mãi một người?

Anh xem, muốn dành thì giờ để nghĩ về anh em còn không có, huống hồ vì những điều trong cái quá khứ xa xăm mà đau lòng. Ngay cả điều em lo sợ, đến giờ cũng chưa xảy ra. Em hiện tại xây nên một tương lai có tất cả, sau đó sẽ đi tìm người ấy.

Cảm ơn cậu đã đến bên tôi những tháng năm thanh xuân tươi đẹp

Cảm ơn cậu đã đến bên tôi những tháng năm thanh xuân tươi đẹp

Tất cả những gì tôi đạt được, tất cả những thứ tốt đẹp tôi có hôm nay, chính là nhờ một phần quá khứ cùng cậu, tôi sẽ không chối bỏ mà chấp nhận nó, như một thứ cảm xúc giúp tôi trưởng thành hơn, hoàn thiện hơn. Cảm ơn cậu đã đến bên tôi những tháng năm thanh xuân tươi đẹp, dạy tôi cách yêu một người và cũng dạy tôi cách buông bỏ đúng lúc. Cảm ơn cậu, thanh xuân.

Đừng áp lực về độ tuổi bạn sẽ kết hôn

Đừng áp lực về độ tuổi bạn sẽ kết hôn

Tôi năm nay 27 tuổi. Tôi tự hào tuyên bố mình vẫn chưa sẵn sàng để kết hôn. Tôi biết chỉ khi tôi tìm thấy ở bản thân sự trưởng thành thật sự thì có lẽ đó cũng là lúc, tôi có thể bước đến cuộc sống hôn nhân. Ai rồi cũng có một lộ trình cho riêng mình và tôi biết lộ trình của tôi không dừng lại ở cuộc sống 24 tuổi hay hiện tại.

back to top