Tuổi 18 này, tôi thích sự cô đơn
2020-08-27 01:20
Tác giả:
Dứa nhỏ
blogradio.vn - Tôi cảm thấy mình dường như không còn nhiệt huyết trong các mối quan hệ nữa. Tôi thu mình và cảm nhận những biến động của cuộc sống nhiều hơn. Những buổi chiều đi dạo trên cánh đồng gần nhà, tôi lại cảm thấy thanh thản và hạnh phúc đến lạ.
***
Đến một giai đoạn nào đó của cuộc đời, chúng ta ai rồi cũng sẽ làm bạn với cô đơn.
Tuổi 17,18 - tuổi của những thay đổi tâm sinh lý, tuổi của những trạng thái, cảm xúc lớn dần, ngày càng biến hóa. Nó dường như làm chủ cảm xúc tâm trạng chúng ta mỗi ngày. Căn bệnh này được mọi người hay gọi vui chính là “sáng nắng, chiều mưa, giữa trưa đổ bão.”
Mẹ tôi thường tự hào vì quyết định đúng đắn của bà là cho tôi theo đuổi môn văn. Bà bảo tôi, bà cảm nhận được sự trưởng thành, chín chắn và tình cảm hơn của tôi. Tôi đã không còn là cô bé sốc nổi, ham chơi và lông bông trong những cảm xúc trẻ con như xưa. Tôi của bây giờ đã suy nghĩ nhiều hơn, đã biết yêu thương rộng hơn và đã biết vị tha.
Nhưng, tôi hiểu, môn văn chỉ là một người bạn đồng hành trên hành trình trưởng thành của tôi mà thôi. Tôi thay đổi bởi tôi đang dần trưởng thành. Tôi trưởng thành sau những cú sốc tâm lý, sau những sự thật mà tôi phải đối mặt. “Con người sẽ trưởng thành ba lần. Lần đầu là khi nhận ra mình không phải trung tâm của thế giới. Lần thứ hai là khi phát hiện ra dù cố gắng đến đâu vẫn có những việc cảm thấy thật bất lực. Lần thứ ba là khi biết rõ có những việc bản thân không thể làm được nhưng vẫn tranh đấu đến cùng” (Sống thực tế giữa đời thực dụng – Mễ Mông)
Tôi cảm thấy mình dường như không còn nhiệt huyết trong các mối quan hệ nữa. Tôi thu mình và cảm nhận những biến động của cuộc sống nhiều hơn. Những buổi chiều đi dạo trên cánh đồng gần nhà, tôi lại cảm thấy thanh thản và hạnh phúc đến lạ.
Bạn bè bảo tôi thay đổi thật rồi, tôi không thích đùa vui nữa. Tôi dành nhiều thời gian đó cho việc đọc sách và học tập. Tôi thích một tôi nỗ lực hơn. Không biết kết quả sẽ ra sao nhưng nếu đã cố gắng hết mình tôi sẽ không phải hối hận.
Số lần khóc trong đêm khuya của tôi có lẽ còn nhiều hơn những lần tôi đã khóc hồi bé. Tôi sau khi màn đêm xuống thật nhạy cảm và tâm trạng. Cái cảm xúc chết tiệt tuổi đôi mươi chênh vênh như con thuyền nhỏ ngoài khơi có thể bị sóng đánh rồi chìm xuống lòng biển bất cứ lúc nào. Giọt nước mang vị mằn mặn cứ thế tuôn. Nó là những bất lực, những tiếc nuối, những ân hận muộn mằn và những hoang mang cho một tương lai mờ mịt xa tít tắp.
Tôi biết yêu thương nhiều hơn. Trước đây khi còn quá vô tư sống hạnh phúc trong tình yêu thương của ông bà, cha mẹ, tôi không thể cảm nhận được hết sự hy sinh mà mọi người đã dành cho tôi nhiều như thế nào. Bây giờ, ngồi đếm những sợi tóc bạc của bà của mẹ, nhìn thấy những vết chai sạm trên đôi tay của cha, thấy tuổi của ông bà ngày càng cao, tôi thấy sợ. Sợ một ngày nào đó khi tỉnh giấc sẽ không còn được nhìn thấy họ nữa. Nỗi sợ ấy luôn thường trực, vì vậy tôi cố gắng từng ngày để được bên họ, nói chuyện với họ nhiều hơn, dùng hết thảy những yêu thương trên thế gian này để bù đắp cho những vất vả hằn sâu qua năm tháng.
Tôi học cách kiềm chế những cảm xúc tiêu cực. Thay vì càu nhàu gắt gỏng tôi học cho mình cách mở lòng nhiều hơn, chấp chứa bao dung, cười nhiều hơn với những người thân yêu xung quanh mình. Khi nhìn em trai cãi lại bố mẹ , tôi chợt thấy hình bóng của mình trong đó. Hình như nó đã là tôi của một thời, vô tư và vô cảm với tình cảm của đấng sinh thành. Những cảm xúc tiêu cực như con quỷ dữ cắn nuốt phần thiện lương, tạo ra một tôi hẹp hòi và ích kỉ như thế.
Tôi của ngày hôm nay đã hiểu bản chất thật sự của một mối quan hệ là như thế nào. Nó không phải những câu nói sáo rỗng hay những vật chất qua lại. Nó là sự chia sẻ, cảm thông, thấu hiểu và giúp đỡ nhau khi cần thiết. Không quan trọng phải gặp nhau thường xuyên hay không, không quan trọng là tặng nhau cái gì, chỉ cần bạn ở đó - tôi ở đây nhưng chúng ta luôn có nhau khi hoạn nạn, khó khăn. Cô bạn thân nhất của tôi giờ đang ở cách tôi khá xa về khoảng cách địa lý, chênh lệch nhau 3 múi giờ. Nhớ lại ngày cô ấy quyết định đi du học ở một đất nước xa lạ, tôi đã rất tuyệt vọng, rất buồn vì nghĩ xa nhau rồi chúng tôi có thể không thân nữa. Nhưng những cuộc trò chuyện thâu đêm, những quan tâm của cô ấy khiến cho tôi hiểu tình bạn thực sự không phải lúc nào cũng cận kề nhau, mà là lúc tôi cần, cô ấy luôn ở bên. Trong các mối quan hệ cũng vậy. Chúng ta dường như dành một phần ba cuộc đời người để xây dựng tình bạn, nhưng lúc nhìn lại, có mấy người thực sự ở lại bên ta?
Càng lớn, nhận thức của tôi cũng “thực dụng” hơn một chút. Tôi nỗ lực kiên trì hơn với ước mơ của mình. Bởi tôi sợ mình chạy quá chậm so với tuổi già của bố mẹ, sợ đến lúc bản thân mình đạt được thành công thì bố mẹ đã đi thật xa. Tình yêu của tôi không chỉ là cảm xúc, mà nó luôn có sự tồn tại của lí trí. Chỉ khi thật sự cố gắng thì tôi mới có thể tham gia vào hành trình cùng với người mà tôi thích. Ngay cả đẳng cấp cũng không ngang bằng, vậy tôi lấy tư cách gì mà theo đuổi người ta đây?
.jpg)
Tuổi 18 này, tôi thích sự cô đơn. Tôi cô độc trong thế giới của chính mình, tôi dành những nốt trầm lặng xuống để có thể lắng nghe bản thân nhiều hơn, hiểu hơn về chính tôi. Tôi đang đi trên hành trình tìm con người của tôi thực sự, đang trên hành trình nỗ lực đến tương lai mà tôi hằng khao khát. Thật ra, cô đơn cũng không đáng sợ như các bạn nghĩ.
Bạn thân mến, nếu bạn đang hoang mang với những cô đơn không đợi mà đến, đang áp lực với những thay đổi bất thường của tuổi đôi mươi, thì hãy dũng cảm đối mặt và vượt qua nó. Cô đơn chính là người bạn ở lại trong khi tất cả đã bỏ ta mà đi, là lăng kính giúp ta soi chiếu từng ngóc ngách tận sâu trong tâm hồn mình. Cô đơn để trưởng thành, như vậy rất tuyệt phải không?
© Dứa nhỏ - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Càng trưởng thành càng cô đơn | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống








