Phát thanh xúc cảm của bạn !

Triều Tiên - Đất nước bí ẩn đến mức nào?

2019-02-27 01:26

Tác giả:


Triều Tiên, hay còn gọi là Bắc Hàn, được biết đến là một quốc gia cô lập và gần như hoàn toàn cách biệt với phần còn lại của thế giới. Nhưng đó đã phải là tất cả? Và chúng ta thực sự biết những gì về đất nước đặc biệt này?



Ô tô không dùng xăng dầu


Nếu thế giới cạn kiệt xăng và dầu mỏ, làm thế nào ô tô và xe máy có thể lưu thông trên đường? Năng lượng có ở khắp mọi nơi, và tại Triều Tiên, thay cho xe điện và xe ga, người ta sử dụng những chiếc xe chạy bằng than đá và củi!

Tháng 10/2010, trong chuyến thăm thành phố Chongjin, thủ phủ của tỉnh Hamgyong Bắc, nhiếp ảnh gia Eric Lafforgue đã ghi lại hình ảnh chiếc ô tô chạy bằng nhiên liệu đốt từ than đá và củi. Eric Lafforgue cho biết, ông chỉ có thể chụp ảnh và quay video qua cửa sổ phòng khách sạn, bởi mọi thứ ở đây đều bị cấm đoán.



Chụp ảnh ở Triều Tiên


Một số người cho rằng chụp ảnh và quay phim là điều cấm kỵ tại Triều Tiên. Thế nhưng cũng có không ít du khách lại cảm thấy khá thoải mái khi ở đây. Họ thậm chí còn chụp cả những bức ảnh về quân cảnh mà không gặp rắc rối nào.



Vì sao ít có phụ nữ Triều Tiên đi xe đạp?


Cũng giống như xe máy ở Việt Nam, xe đạp là phương tiện đi lại phổ biến trên các ngõ phố của Triều Tiên. Nhưng điều đặc biệt là, hầu hết số người lái xe đạp lại là nam giới. Theo lời kể của một số người từng trốn khỏi Bắc Hàn, chuyện này bắt đầu từ sau khi ông Kim Chính Nhật (Kim Jong-il) phàn nàn về việc phụ nữ lái xe đạp. Do vậy, người ta không dám để nữ giới lái xe đạp ra đường nữa.



Cảnh sát giao thông ở Triều Tiên


Nếu bạn là nữ và muốn được trở thành một cảnh sát giao thông ở Triều Tiên, vậy bạn cần đáp ứng cả ba điều kiện dưới đây:

– Thứ nhất, đủ chiều cao (Ồ, chắc chắn rồi!)

– Thứ hai, đủ thị lực (Tất nhiên là như vậy!)

– Thứ ba, đủ… xinh đẹp (Thật vậy sao?)

Đúng vậy, ngoại hình cũng là một yêu cầu, và còn là yêu cầu quan trọng. Tại sao? Câu trả lời đơn giản là: Cảnh sát giao thông cũng là một “gương mặt” của thành phố, của quốc gia!



Đôi khi, quần jeans là tối kỵ!

Đừng bao giờ mặc quần jeans khi đến thăm Bàn Môn Điếm (Panmunjom), khu vực giới tuyến phân cách Bắc và Nam Triều Tiên. Bởi điều này thể hiện hình ảnh không đẹp về một đất nước bị coi là “nghèo khổ, tham nhũng, và hủ bại” như truyền thông của Nam Hàn và các phương Tây đưa tin.

Vì sao du khách đến Triều Tiên phải ghé thăm bảo tàng?


Chiến tranh Triều Tiên là niềm tự hào lớn nhất của người dân nước này bởi họ là một trong những dân tộc duy nhất giành thắng lợi trước đế quốc Mỹ. Người dân Triều Tiên gọi đây là “Chiến tranh giải phóng Tổ quốc” (조국해방전쟁). Vì vậy, cho dù cuộc chiến đã kết thúc từ năm 1953, các công ty du lịch luôn sắp xếp lịch trình đưa du khách nước ngoài đến thăm bảo tàng và các đài tưởng niệm tại đây.


Sách có mặt ở khắp mọi nơi

Người Triều Tiên rất thích đọc sách, và bạn có thể bắt gặp những hình ảnh như thế gần như ở khắp mọi nơi.

Đặc sản ở Triều Tiên

Ẩm thực Hàn Quốc thường được yêu thích nhiều hơn là ở Triều Tiên. Tuy nhiên, món mỳ raengmyeon (랭면) ở thủ đô Bình Nhưỡng mà người Hàn vẫn gọi là naengmyeon (냉면) lại xứng đáng là món đặc sản nổi trội không đâu sánh bằng.

Lịch và tư tưởng Juche

Khác với dương lịch và âm lịch mà chúng ta vẫn biết, người Triều Tiên sử dụng hệ thống lịch riêng gọi là “Lịch Juche”, hay “Lịch Chủ thể”. Bộ lịch này tính thời gian dựa trên ngày sinh nhật của cố lãnh đạo Kim Nhật Thành, 15/4/1912. Như vậy, năm 2015 của chúng ta là “Năm Juche 104” của người dân Bắc Hàn.

Lịch Juche cũng là một phần của Tư tưởng Chủ thể vốn được ông Kim Nhật Thành đưa ra. Tại thủ đô Bình Nhưỡng có một tòa tháp cao 170 m mang tên hệ tư tưởng này.

Lãnh tụ Kim Nhật Thành

Người dân Triều Tiên khá tôn sùng vị lãnh tụ Kim Nhật Thành. Họ thường gập người và cúi đầu trước bức tượng của ông để tỏ lòng tôn kính.

Có một quy định là, khi chụp ảnh bức tượng Kim Nhật Thành, bạn bắt buộc phải chụp ảnh toàn thân bức tượng. Vì vậy, những bức ảnh bán thân như dưới đây sẽ bị cấm và không được phép đăng tải công khai.



Khách sạn Ryugyong


Một trong những công trình hoành tráng nhất tại thủ đô Bình Nhưỡng là tòa nhà chọc trời có hình dáng của Kim tự tháp – Khách sạn Ryugyong (khách sạn Liễu Kinh). Đây là tòa tháp cao 105 tầng và nằm ngay tại trung tâm thủ đô. Được khởi công xây dựng từ năm 1987, nhưng khách sạn Ryugyong vẫn chưa được hoàn thành cho đến tận ngày hôm nay.


Sân vận động mùng 1 tháng 5 Rungrado

Sân vận động lớn nhất thế giới không phải là ở Trung Quốc, Mỹ, Pháp, hay quốc gia phương Tây nào, mà là ở Triều Tiên. Đó là sân mùng 1 tháng 5 Rungrado với sức chứa khoảng 150.000 người, tọa lạc lại thủ đô Bình Nhưỡng.

Blog Radio tổng hợp.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top