Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi và người thuộc về hai thế giới

2021-08-22 01:25

Tác giả: Lê Thị Cẩm Nhung


blogradio.vn - Người và tôi thuộc về hai thế giới riêng biệt. Tôi chưa mảnh tình sâu, còn người đã qua dăm bận tình trường. Tôi chưa từng được uống giao bôi trong lễ cưới, còn người, vợ đẹp con ngoan.

***

Người ta vẫn thường nói: Hoa Bỉ Ngạn là một loài hoa có độc, nên tình ái cũng là một thứ độc dược. Tôi thích Bỉ Ngạn vì hoa ngạo nghễ, kiêu hãnh như những nỗi buồn nhuốm màu đỏ tươi trong tim tôi. Tôi yêu Bỉ Ngạn vì sinh mệnh hoa và lá vĩnh viễn không thể tương phùng, gặp gỡ, nhưng vẫn âm thầm, rực rỡ chờ đợi. Thực ra... gặp được nhau trong cõi đời này cũng đã là một đoạn lương duyên rồi, chỉ tiếc là chúng ta không có phận để ở bên nhau trọn đời. Tôi và người cũng giống như hoa và lá Bỉ Ngạn này, lá chồi hoa tàn, hoa nở lá rụng, mãi mãi không gặp được:

 

“Trên đường Hoàng Tuyền có hoa Bỉ Ngạn

Hoa chờ một người, yêu tận tâm can

Duyên phận trái ngang, đời đời lỡ dở

Số mệnh sắp đặt, vạn kiếp chẳng nên duyên”

 

Người nói sẽ yêu tôi đậm sâu, khen tình tôi như hoa Bỉ Ngạn, nhưng người nào hay tình Bỉ Ngạn vốn nhiều đớn đau, ngang trái. Tôi an phận biết mình là nhân tình, mà trái tim vẫn thương nhớ nặng sâu. Người đến vào một chiều sương rất lạnh, đem hơi ấm phủ kín nơi lồng ngực tôi giữ ấm, tôi yêu. Người đàn tình ca bên sóng nước ngân nga, và mây trời lãng đãng ngang qua, tôi trót thương thật nhiều. Người tìm tôi những đêm yếu lòng mình, quẳng bao âu lo, muộn phiền bên ngoài cánh cửa. Có tôi là người an tâm.

Nhân tình, miệng lưỡi, hổ thẹn,... tôi hao gầy giữa những thương tổn bủa vây. Người hứa bỏ lại tất cả, về bên tôi. Nhưng sao đành, tôi sợ chị ấy mỗi đêm lại khóc vì nhớ người, chị sẽ khóc cạn nước mắt những đêm trường mưa rơi. Tôi sợ những đứa con thơ sẽ bơ vơ như những chú chim non bị cướp tổ, sợ người đời dèm pha đủ điều nói này nói nọ, và sợ lòng mình sẽ làm tổn thương một ai khác rất nhiều...

Chị ấy đêm nào cũng khóc người biết không? Ánh mắt chị luôn thường trực nỗi buồn tủi và sự nhớ mong. Yêu là yêu thật nhiều, nhưng tôi đâu hoài nghĩ đến cảm xúc riêng mình... Yêu là dẫu cả đời sẽ nhớ, nhưng không thể ích kỉ chỉ vì mình yêu mà làm đớn đau kẻ khác. Tình yêu nào cũng đẹp, chỉ tiếc có những mối tình là đúng người nhưng sai thời điểm, là yêu thật nhiều nhưng chẳng thể ở bên. Tiếc một giây lầm lỡ, để cả đời là thương là nhớ...

Người đời nghiệt ngã gọi tôi là nhân tình, là tình bé. Đời như lưỡi dao. Xuyên ngang qua trái tim yếu mềm, héo hon, và tim kia như rỉ máu đau thương. Giá sau một đêm tỉnh dậy, tôi biết đó chỉ là một giấc mơ thôi, giá tim chẳng yêu đậm sâu thuở ban đầu, lí trí đã không phải chịu nhiều khổ sở đến thế, và giá như người chưa từng hiện hữu trong đời tôi thì lòng này sẽ bình yên, không dậy sóng... Nhưng rồi mãi sau này tôi mới hay, một người gặp gỡ một người chính là duyên định ước, những chuyện đau lòng thấu tận tâm can dù muốn hay không cũng sẽ vẫn xảy ra như vốn dĩ, tất cả đều đã được an bài.

Tôi chênh chao giữa đời mình như cánh chim đã thấm mệt. Như Bỉ Ngạn hoa trót muôn kiếp mang thương tim màu đỏ.

Người và tôi thuộc về hai thế giới riêng biệt. Tôi chưa mảnh tình sâu, còn người đã qua dăm bận tình trường. Tôi chưa từng được uống giao bôi trong lễ cưới, còn người, vợ đẹp con ngoan. Nhưng dẫu thế nào, cuộc tình này ngay từ đầu đã sai, cảm xúc thơ ngây luôn phải cúi đầu quỵ lụy trái tim, thì lí trí đây làm sao kiểm soát?

Thì thôi, yêu vẫn yêu thôi, nhưng là yêu thầm mà rời xa vòng tay ấm. Thì thôi, cứ coi như mình ngây dại đã yêu, xem như tất cả chỉ là xúc cảm thoáng qua, chỉ là rung động nhất thời. Như thế có phải đang lừa dối trái tim không?

Người vẫn đàn tình ca, vẫn ngân nga giai điệu cũ, mà lòng hoang hoải những tia nắng ấm buổi chiều tím: Tôi nhớ em.

Tình buồn như Bỉ Ngạn hoa.

Hóa ra yêu là sẽ đau, mà người đời vẫn lao đao, si mê. Sứ mệnh của con tim là dốc tình yêu nồng cháy, cho nên làm sao trách được tim yêu, làm sao trách? Trách là trách nhân duyên trái ngang, kiếp người nhỏ hẹp. Trách là trách phận mình đa đoan, duyên kiếp lỡ làng...

Hóa ra tình là đao gươm, kẻ mang bên mình có ngày sát thương. Hóa ra chân ái bao nhiêu cũng chẳng là đủ, bởi đời này quá dài để thề hẹn, để sóng đôi. Tôi và người nắm tay qua một đoạn đường tình, ngã ba đường đành dứt áo buông tay, từ đây về sau xin sống bằng kỉ niệm đã xa mờ. Đời người giống như một chuyến tàu không vé khứ hồi, đến trạm dừng kẻ lên người xuống, và ở một trạm nào đó thôi, tri kỉ, tình nhân, cha mẹ lần lượt xuống toa, chuyến tàu lại đón thêm những vị khách mới.

Một kẻ nhân tình dù khóc đến bao nhiêu cũng chẳng hề đáng thương, người đời sẽ ngạo mạn cho đó là “nước mắt cá sấu”, là bày đặt giở trò. Có những cuộc chia tay vốn dĩ không phải hết yêu, mà là còn yêu nhưng không thể nào làm khác. Tuyệt không thể chỉ vì hạnh phúc của hai người mà làm trăm người đau khổ. Như thế tàn nhẫn lắm.

Có những cuộc tình chóng đến rồi chóng tàn, nhưng nên là thế... Vốn dĩ tình yêu đã nhiều đau khổ, sao đành lòng sát muối cho trái tim đau. Có những cuộc tình dù yêu đậm sâu nhưng vẫn chọn cách rời.

© Lê Thị Cẩm Nhung - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Replay Blog Radio: Để người mình yêu hạnh phúc

Lê Thị Cẩm Nhung

Sống là phải mạnh mẽ vươn lên, dẫu có khó khăn cũng không cho phép mình gục ngã.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

back to top