Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi và người thuộc về hai thế giới

2021-08-22 01:25

Tác giả: Lê Thị Cẩm Nhung


blogradio.vn - Người và tôi thuộc về hai thế giới riêng biệt. Tôi chưa mảnh tình sâu, còn người đã qua dăm bận tình trường. Tôi chưa từng được uống giao bôi trong lễ cưới, còn người, vợ đẹp con ngoan.

***

Người ta vẫn thường nói: Hoa Bỉ Ngạn là một loài hoa có độc, nên tình ái cũng là một thứ độc dược. Tôi thích Bỉ Ngạn vì hoa ngạo nghễ, kiêu hãnh như những nỗi buồn nhuốm màu đỏ tươi trong tim tôi. Tôi yêu Bỉ Ngạn vì sinh mệnh hoa và lá vĩnh viễn không thể tương phùng, gặp gỡ, nhưng vẫn âm thầm, rực rỡ chờ đợi. Thực ra... gặp được nhau trong cõi đời này cũng đã là một đoạn lương duyên rồi, chỉ tiếc là chúng ta không có phận để ở bên nhau trọn đời. Tôi và người cũng giống như hoa và lá Bỉ Ngạn này, lá chồi hoa tàn, hoa nở lá rụng, mãi mãi không gặp được:

 

“Trên đường Hoàng Tuyền có hoa Bỉ Ngạn

Hoa chờ một người, yêu tận tâm can

Duyên phận trái ngang, đời đời lỡ dở

Số mệnh sắp đặt, vạn kiếp chẳng nên duyên”

 

Người nói sẽ yêu tôi đậm sâu, khen tình tôi như hoa Bỉ Ngạn, nhưng người nào hay tình Bỉ Ngạn vốn nhiều đớn đau, ngang trái. Tôi an phận biết mình là nhân tình, mà trái tim vẫn thương nhớ nặng sâu. Người đến vào một chiều sương rất lạnh, đem hơi ấm phủ kín nơi lồng ngực tôi giữ ấm, tôi yêu. Người đàn tình ca bên sóng nước ngân nga, và mây trời lãng đãng ngang qua, tôi trót thương thật nhiều. Người tìm tôi những đêm yếu lòng mình, quẳng bao âu lo, muộn phiền bên ngoài cánh cửa. Có tôi là người an tâm.

Nhân tình, miệng lưỡi, hổ thẹn,... tôi hao gầy giữa những thương tổn bủa vây. Người hứa bỏ lại tất cả, về bên tôi. Nhưng sao đành, tôi sợ chị ấy mỗi đêm lại khóc vì nhớ người, chị sẽ khóc cạn nước mắt những đêm trường mưa rơi. Tôi sợ những đứa con thơ sẽ bơ vơ như những chú chim non bị cướp tổ, sợ người đời dèm pha đủ điều nói này nói nọ, và sợ lòng mình sẽ làm tổn thương một ai khác rất nhiều...

Chị ấy đêm nào cũng khóc người biết không? Ánh mắt chị luôn thường trực nỗi buồn tủi và sự nhớ mong. Yêu là yêu thật nhiều, nhưng tôi đâu hoài nghĩ đến cảm xúc riêng mình... Yêu là dẫu cả đời sẽ nhớ, nhưng không thể ích kỉ chỉ vì mình yêu mà làm đớn đau kẻ khác. Tình yêu nào cũng đẹp, chỉ tiếc có những mối tình là đúng người nhưng sai thời điểm, là yêu thật nhiều nhưng chẳng thể ở bên. Tiếc một giây lầm lỡ, để cả đời là thương là nhớ...

Người đời nghiệt ngã gọi tôi là nhân tình, là tình bé. Đời như lưỡi dao. Xuyên ngang qua trái tim yếu mềm, héo hon, và tim kia như rỉ máu đau thương. Giá sau một đêm tỉnh dậy, tôi biết đó chỉ là một giấc mơ thôi, giá tim chẳng yêu đậm sâu thuở ban đầu, lí trí đã không phải chịu nhiều khổ sở đến thế, và giá như người chưa từng hiện hữu trong đời tôi thì lòng này sẽ bình yên, không dậy sóng... Nhưng rồi mãi sau này tôi mới hay, một người gặp gỡ một người chính là duyên định ước, những chuyện đau lòng thấu tận tâm can dù muốn hay không cũng sẽ vẫn xảy ra như vốn dĩ, tất cả đều đã được an bài.

Tôi chênh chao giữa đời mình như cánh chim đã thấm mệt. Như Bỉ Ngạn hoa trót muôn kiếp mang thương tim màu đỏ.

Người và tôi thuộc về hai thế giới riêng biệt. Tôi chưa mảnh tình sâu, còn người đã qua dăm bận tình trường. Tôi chưa từng được uống giao bôi trong lễ cưới, còn người, vợ đẹp con ngoan. Nhưng dẫu thế nào, cuộc tình này ngay từ đầu đã sai, cảm xúc thơ ngây luôn phải cúi đầu quỵ lụy trái tim, thì lí trí đây làm sao kiểm soát?

Thì thôi, yêu vẫn yêu thôi, nhưng là yêu thầm mà rời xa vòng tay ấm. Thì thôi, cứ coi như mình ngây dại đã yêu, xem như tất cả chỉ là xúc cảm thoáng qua, chỉ là rung động nhất thời. Như thế có phải đang lừa dối trái tim không?

Người vẫn đàn tình ca, vẫn ngân nga giai điệu cũ, mà lòng hoang hoải những tia nắng ấm buổi chiều tím: Tôi nhớ em.

Tình buồn như Bỉ Ngạn hoa.

Hóa ra yêu là sẽ đau, mà người đời vẫn lao đao, si mê. Sứ mệnh của con tim là dốc tình yêu nồng cháy, cho nên làm sao trách được tim yêu, làm sao trách? Trách là trách nhân duyên trái ngang, kiếp người nhỏ hẹp. Trách là trách phận mình đa đoan, duyên kiếp lỡ làng...

Hóa ra tình là đao gươm, kẻ mang bên mình có ngày sát thương. Hóa ra chân ái bao nhiêu cũng chẳng là đủ, bởi đời này quá dài để thề hẹn, để sóng đôi. Tôi và người nắm tay qua một đoạn đường tình, ngã ba đường đành dứt áo buông tay, từ đây về sau xin sống bằng kỉ niệm đã xa mờ. Đời người giống như một chuyến tàu không vé khứ hồi, đến trạm dừng kẻ lên người xuống, và ở một trạm nào đó thôi, tri kỉ, tình nhân, cha mẹ lần lượt xuống toa, chuyến tàu lại đón thêm những vị khách mới.

Một kẻ nhân tình dù khóc đến bao nhiêu cũng chẳng hề đáng thương, người đời sẽ ngạo mạn cho đó là “nước mắt cá sấu”, là bày đặt giở trò. Có những cuộc chia tay vốn dĩ không phải hết yêu, mà là còn yêu nhưng không thể nào làm khác. Tuyệt không thể chỉ vì hạnh phúc của hai người mà làm trăm người đau khổ. Như thế tàn nhẫn lắm.

Có những cuộc tình chóng đến rồi chóng tàn, nhưng nên là thế... Vốn dĩ tình yêu đã nhiều đau khổ, sao đành lòng sát muối cho trái tim đau. Có những cuộc tình dù yêu đậm sâu nhưng vẫn chọn cách rời.

© Lê Thị Cẩm Nhung - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Replay Blog Radio: Để người mình yêu hạnh phúc

Lê Thị Cẩm Nhung

Sống là phải mạnh mẽ vươn lên, dẫu có khó khăn cũng không cho phép mình gục ngã.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

back to top