Tôi quyết định làm mẹ đơn thân (Phần 2)
2023-07-24 08:55
Tác giả:
ngoctrai
blogradio.vn - Nếu có ai đó hỏi rằng đã có lúc nào tôi cảm thấy hối hận vì quyết định của mình chưa? Tôi sẽ thẳng thắn trả lời: đã từng.
***
(Tiếp theo phần 1)
Đã hơn hai mươi năm kể từ ngày bố mẹ ly hôn, tôi không biết có bao giờ họ nhớ đến tôi và tự hỏi tôi đã sống như thế nào chưa? Còn với riêng tôi mỗi ngày, mỗi tháng trôi qua nỗi đau của một đứa trẻ không có gia đình trọn vẹn luôn ám ảnh trong tâm trí.
Ngày còn bé, thứ tôi sợ nhất chính là các kỳ họp phụ huynh học sinh và phiếu liên lạc học tập có chữ ký của phụ huynh. Bất đắc dĩ đứa bạn cùng tuổi đã trở thành phụ huynh của tôi, mãi cho đến bây giờ đó vẫn là bí mật của riêng hai chúng tôi. Mỗi khi gặp lại chúng tôi vẫn thường nói “mẹ con chúng ta bằng tuổi nhau.”
Không lâu sau khi ly hôn, bố mẹ tôi đều đã xây tổ ấm cho riêng mình, chỉ là chẳng ai trong số họ nhắc đến tôi dù chỉ là một lần. Tôi tự hỏi, phải chăng tôi là kẻ dư thừa trong cuộc sống của họ.
Oán trách, giận hờn chỉ khiến tôi thêm tổn thương và cô đơn bởi nếu họ cần tôi thì đã không rời bỏ.
Tôi đã sống cùng ngoại kể từ lúc ấy cho đến khi trưởng thành. Ngày ngày hai bà cháu nương tựa vào nhau, bữa đói, bữa no nhưng luôn yêu thương và chăm sóc cho nhau. Nhưng dù tình yêu của bà có to lớn đến đâu cũng không thể lấp đầy khoảng trống trong trái tim tôi.
.jpg)
Nếu có ai đó hỏi rằng đã có lúc nào tôi cảm thấy hối hận vì quyết định của mình chưa? Tôi sẽ thẳng thắn trả lời: đã từng.
Đó là khi nghĩ về những ngày tháng sau này của con tôi. Tôi không muốn nó phải trải qua những cảm xúc buồn tủi, lạc lõng và cô đơn như tôi đã từng trải. Nhưng mỗi lần nhìn thấy người đàn ông đã phụ bạc tình cảm chân thành của mình và nhớ về những giây phút chung chăn gối với anh ta, tôi bất giác ớn lạnh cả người. Tôi ghê tởm con người ấy và tuyệt đối không thể tiếp tục mối quan hệ này.
Tôi biết bản thân mình có phần ích kỷ nhưng nếu duy trì hôn nhân chỉ vì con cái sẽ chỉ làm nỗi đau thêm âm ỉ.
Hôm nay, khi tôi đang làm việc ở công ty thì nhận được điện thoại cô giáo, trong máy tôi nghe rõ giọng cô lo lắng báo tin con tôi ở trường đánh nhau với bạn.
Cầm điện thoại trong tay, tôi run rẩy không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Con tôi trước giờ luôn ngoan hiền sao hôm nay lại đánh nhau với bạn?
Tôi vội vàng xin về sớm để đến trường xem rõ thực hư. Tôi vừa đến, cô giáo đã kéo tôi ra ngoài nói chuyện, sắc mặt lo lắng và bất lực của cô khiến tôi linh cảm có điều bất thường.
“Gần đây cháu ở trường rất ít nói và cũng không còn hòa đồng với các bạn như trước. Hôm nay, cháu lại đánh bạn, em thực sự rất lo lắng về tình hình hiện tại. Em đã hỏi cháu nhiều lần về lý do nhưng cứ lắc đầu mãi nên đành chịu. Chị hãy tâm sự, khuyên nhủ và dành nhiều thời gian cho cháu. Trẻ con chỉ là một tờ giấy trắng, mọi sự thay đổi đều là do người lớn. Em không biết gần đây cháu có chịu sự đả kích nào không?”
Tôi cố ngăn những giọt nước mắt đang chực sẵn ở khóe mi để giấu đi nỗi lòng, tỏ ra bình thản.
“Chị biết rồi. Giờ cháu đang ở đâu chị muốn đón cháu về sớm.”
Tôi theo bước chân của cô giáo vào lớp, giữa lớp học mấy chục em bé, con tôi chẳng chơi với bạn nào, chỉ lặng lẽ ngồi một góc nhìn món đồ trên tay bất động. Ánh mắt buồn bã, gương mặt rạng rỡ đã không còn thay vào đó là sự cô độc giữa không gian đông đúc người.
“An, mẹ đến rồi nè.”
Nghe tiếng gọi thân yêu, con bé ngẩng đầu nhận ra tôi liền ùa vào lòng khóc nức nở. Những giọt nước mắt này dường như đã chờ đợi quá lâu trước khi được tuôn ra ào ạt trên gương mặt xinh xắn. Ôm con gái nhỏ trong tay tôi cảm nhận được nỗi sợ hãi và cô đơn mà con bé đã từng trải qua. Đôi tay bé xíu, mong manh ôm chặt lấy cổ tôi như thể sợ buông tay sẽ không còn gặp lại.
Trái tim tôi quặn thắt như bị ai đó bóp chặt, tôi cứ nghĩ ly hôn rồi, ngày tháng sẽ yên bình trở lại nhưng số phận khắc nghiệt sóng gió thực sự đã đến sau khi kết thúc cuộc hôn nhân.
.jpg)
Tôi bế con bé ra ngoài sân chơi, đặt lên một chiếc xích đu, hai mẹ con tâm sự nhỏ to.
“Con đi học có vui không?”
Con bé cúi đầu im lặng rồi lại lắc đầu. Ánh mắt buồn bã như muốn tôi hiểu tất cả những gì con bé đã trải qua trong khoảng thời gian gần đây. Nhìn vào đôi mắt ấy, tôi thấy chính mình của những năm tháng tuổi thơ mà uất nghẹn.
“Các bạn không chơi với con sao?”
Con bé im lặng hồi lâu rồi ấm ức nói.
“Các bạn nói con không có bố nhưng nếu không có bố thì con ở đâu ra chứ phải không mẹ?”
Lời của con trẻ như mũi dao đâm vào tim tôi, tôi nghĩ con bé vẫn còn nhỏ chưa biết gì đợi khi nào lớn tôi sẽ giải thích cho con hiểu. Nhưng hôm nay, những lời này đã khiến tôi thức tỉnh, có lẽ con bé đã sớm hiểu chuyện hơn tôi tưởng. Cũng chính điều đó đã khiến tôi thêm đau lòng.
Tôi thầm nhủ, trẻ con là vô tội nhưng sao con tôi lại không được may mắn như bao đứa trẻ khác được chung sống và yêu thương bởi cả cha lẫn mẹ, lẽ nào tôi đã làm gì sai?
Vậy là con tôi đánh nhau với bạn vì những lời trêu chọc và miệt thị. Tôi đã cố gắng bảo vệ con tránh xa những thị phi nhưng cuối cùng vẫn thất bại. Có lẽ tôi chỉ là một người phụ nữ nên vẫn chưa đủ sức để đảm bảo cho con tôi một cuộc sống an toàn nhất có thể.
Ngày biết tin mình mang thai, tôi đã vui mừng khôn xiết, sau nhiều ngày suy nghĩ tôi quyết định chọn cho con cái tên “An” với tâm nguyện mong con cả đời an yên. Nào ngờ sự đời nhiều thay đổi, ai rồi cũng sẽ có lúc đắng cay.
Con bé nhìn tôi chăm chú như thiết tha tìm kiếm câu trả lời. Cổ họng nghẹn đắng, tôi không muốn con tổn thương.
“Đánh nhau với bạn là không đúng, những chuyện như thế này con còn rất nhỏ không thể tự giải quyết. Con nên nói với cô hoặc mẹ để được phân giải. Các bạn trêu con là các bạn sai, nhưng nếu con vì tức giận mà đánh bạn vô tình khiến các bạn cho rằng con vì xấu hổ mà phản kháng. Con người ai cũng có lúc sai quan trọng là làm thế nào để họ nhận ra và thay đổi.”
“Mẹ ơi, vậy ngày mai các bạn có còn trêu con nữa không?”

Tôi hôn nhẹ trên đôi gò má trắng hồng, non nớt, cảm giác có lỗi khiến tôi ray rứt khôn nguôi. Ly hôn là chuyện của người lớn nhưng những đứa trẻ phải hứng chịu những mất mát về tình thương và sự kỳ thị của người đời.
Ngày còn bé tôi cũng bị các bạn mỉa mai, trêu chọc vì bố mẹ ly hôn. Đã có lúc tôi muốn tự kết liễu đời mình vì không chịu nỗi những lời dèm pha. Thậm chí còn có người cho rằng tôi lớn lên chỉ là thứ “rác rưởi” của xã hội vì không được giáo dục tử tế. Tôi thực sự không hiểu tại sao việc do người lớn gây ra nhưng trẻ con lại là người phải chịu những tổn thương.
Cứ nghĩ đến cảnh mỗi ngày đến trường con tôi lại phải hứng chịu những lời trêu chọc ác ý của bạn bè tôi lại không kiềm được sự tức giận và tủi hổ.
Cả đêm tôi không ngủ, cứ vừa chợp mắt hình ảnh thân thương lủi thủi một góc phòng của con tôi lại ùa về. Tôi muốn được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ, những bước chân nhanh nhẹn và giọng nói trong trẻo như ngày nào. Vì sau tất cả tôi chẳng còn gì ngoài sinh linh bé nhỏ này.
Khi đổ vỡ trong hôn nhân có rất nhiều cách để chữa lành vết thương, một trong số đó là bù đắp bằng một tình yêu khác to lớn hơn. Nhưng tôi như con chim sợ cành cong đã chẳng còn niềm tin vào tình yêu của bất kỳ ai. Tôi sợ nếu lỡ…
Tôi muốn dành toàn bộ thời gian, tâm trí và những thứ tốt nhất để bù đắp những thiệt thòi cho con tôi khi không thể có một gia đình đủ đầy. Tôi mong con tôi sẽ hiểu được tình yêu của người làm mẹ và tiếp thêm sức mạnh, tinh thần để cùng nhau bước tiếp trên đường đời gian nan.
Chúng ta khi quyết định một điều gì đó cũng đều có lý do, nỗi khổ của riêng mình chỉ mong hãy suy nghĩ kỹ lưỡng và dám chịu trách nhiệm cho những quyết định của mình để tất cả đều hạnh phúc.
(Hết)
© ngoctrai - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Làm Sao Đây Khi Trót Yêu Đơn Phương? | Playlist Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống












