Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tớ sẽ xóa những ký ức tuổi thanh xuân năm ấy

2016-10-22 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Tớ của sau này khi “nắm tay” một ai khác, chắn chắn tớ sẽ không ngây ngô như tuổi trẻ năm ấy nữa, chắc chắn là vậy. Cành hoa năm ấy của cậu tớ không còn giữ nữa, tin nhắn của cậu nốt hôm nay tớ cũng sẽ xóa đi, món quà bí mật của cậu tớ sẽ cất nó ở một nơi mà vĩnh viễn tớ không thể lôi ra nữa, làm vậy tớ nghĩ sẽ tốt hơn, và tớ sẽ đem cậu gói ghém thật kĩ rồi lẳng lặng giấu ở đâu đó của một thời thanh xuân, của một tuổi trẻ, và của một mối tình đầu thật tự nhiên.

***

Tớ đã dành một khoảng thời gian thật dài để đi tìm câu trả lời rằng cậu tại sao lại im lặng với tớ một cách bất bình thường như vậy.

Tớ từng nghĩ ra viễn cảnh giống như trong những bộ phim tình cảm rằng cậu mắc một căn bệnh gì đấy, cậu rời bỏ tớ để tớ không bị tổn thương khi cậu ra đi, tớ hoảng hốt và tự đánh nhẹ vào đầu mình tại sao lại nghĩ đến những chuyện không may như thế. Tớ còn nghĩ rằng cậu im lặng để tớ nhận ra sự mất mát khi cậu biến mất, để tớ chủ động đi tìm cậu một lần.

Tớ cũng cứng đầu lắm, nghĩ bụng thôi cứ để xem thử ai im lặng lâu hơn. Một tháng trôi qua, tớ cứ lượn lờ qua Facebook của cậu miết, cậu vẫn chia sẻ những dòng trạng thái “nhảm nhí” một cách rất bình thường. Tớ vẫn nghe thấy tiếng cười của cậu từ lớp bên cạnh, vẫn đi sau cậu trên đường học về, rất rất nhiều lần tớ soạn tin nhắn và định gửi cho cậu nhưng đấu tranh mãi cũng không dám nhấn nút gửi.

Tớ nhớ những tin nhắn hỏi thăm “cụt ngủn” của cậu, nhớ ánh mắt khi cậu nhìn tớ, nhớ những hành động nhỏ nhỏ mà cậu dành cho tớ, rồi một thời gian sau đó tớ dẹp đi cái kiêu kì của một đứa con gái mới lớn để chạy theo cái “rung động đầu đời” của mình. Tớ thấy cậu online, tớ nhắn cho cậu hỏi rằng sao lâu nay không nói chuyện với tớ, rồi… cái chấm xanh của cậu vụt tắt. À, giờ tớ mới hiểu cảm giác của cậu khi lúc trước tớ hay để cậu chờ tin nhắn thật lâu, mắc dù cứ mở tin nhắn ra đọc đi đọc lại thật nhiều lần, nhưng mãi sau tớ mới nhắn lại, tớ hiểu rồi, hiểu cảm giác của cậu rồi, cái cảm giác mà cậu bảo là “bất an” đó. Hai ngày sau tớ vào và thấy cậu đọc rồi, tớ chờ hồi âm nhưng mãi không thấy. Chẳng phải là cậu muốn thử tớ ư, tớ thua cậu rồi đấy, tớ chủ động rồi đấy, sao cậu vẫn im lặng một cách đáng sợ như thế.

 Tớ sẽ xóa những ký ức tuổi thanh xuân năm ấy

Tớ vẫn thích mùa hè, mùa của bốn năm trước tớ và cậu thủ thỉ cho nhau về ước mơ của mình, là mùa cậu bảo cậu sẽ luôn bên cạnh tớ dù chuyển cấp có khác lớp đi chăng nữa. Đó là mùa tớ nhận ra tớ muốn chia sẻ với cậu tất thảy những điều vui, buồn, hờn dỗi, muốn được cậu chọc cười bằng những câu chuyện nhảm mà cậu nhặt nhạnh đâu đó.

Là mùa cậu mang mùa xuân của tớ đi để lại cái heo hắt của ngày nắng chói chang, là ngày bao nhiêu vụn vỡ cứ đổ dồn vào tớ khi tớ gặp vấn đề với tụi bạn của mình mà chẳng có cậu “ở cạnh”.

Là những ngày mà tớ có cảm giác giống như mình bị bỏ rơi ở vũ trụ mênh mông này. Là ngày tớ nghe tin cậu đang thầm thương một người khác, mà đó còn là người “bạn thân vừa mới cũ” của tớ, tớ nghe họ ghép đôi cậu với cậu ấy. Tớ sợ lắm, sợ đó là sự thật, tớ tự cho mình được ảo tưởng rằng cậu đang dựng lên một trò chơi, rằng cậu vẫn còn thương tớ, cậu vẫn dõi theo tớ vì mới đây tớ còn bắt gặp ánh mắt cậu nhìn tớ vẫn như xưa mà, tớ buồn cười quá phải không cậu…

Mãi cho đến sau này, khi cậu và cậu ấy đã công khai mối quan hệ tớ vẫn cứ mãi miết hi vọng cậu còn chút gì đó vương vấn với tớ. Tớ đã viết cho cậu thật nhiều những lá thư rồi lẳng lặng cất đi, tớ không đủ can đảm để gửi, cũng không đủ can đảm để chấp nhận điều tệ hại rằng nhỡ cậu không đọc hay đọc với một sự thương hại mà tớ không muốn nhận.

Tớ nhớ cậu, đó là sự thật, tớ không thể định nghĩa tình cảm tớ dành cho cậu là thứ tình cảm quái quỷ gì mà lại dai dẳng như vậy. Tớ đã thử hủy kết bạn Facebook với cậu, thử né mặt cậu, thử chạy trốn khi có ai đó nhắc tên cậu, nhưng rồi tớ lại bất lực nhận ra rằng mình vẫn không thể thắng nỗi cảm xúc trong tớ, tớ đã kết bạn lại với cậu, tớ lại lượn lờ trên trang cá nhân của cậu, và chuyện thật ngu ngốc là tớ đã gọi cho cậu, gọi chỉ để nghe giọng nói từ cậu vào một ngày đăc biệt… Tớ cứ mãi lòng vòng trong thành phố bé nhỏ, đi đâu tớ cũng thấy hình ảnh của cậu, tớ đã thử cho người khác cơ hội nhưng rồi tớ nhận ra tớ xấu xa thật khi lại đem họ so sánh với cậu, rằng họ không tốt với tớ như cậu, rằng họ không mang lại cảm giác đặc biệt trong tớ như cậu. Tớ sợ cả chính mình cậu à, tớ sợ đi bên họ mà cứ nhớ về cậu, tớ lười cả việc phải mang cậu cất giấu để đặt họ vào nơi cậu từng đến.

 Tớ sẽ xóa những ký ức tuổi thanh xuân năm ấy

“Cậu ấy của năm đó là cậu ấy tuyệt vời nhất, còn tôi mãi về sau mới là tôi tuyệt vời nhất

Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù có chạy thế nào cũng không thắng được thanh xuân... Cậu có thấy đâu đó hình ảnh của tớ và cậu không, tớ thì cứ nghĩ mãi, nếu lúc đó tớ đủ trưởng thành để nói với cậu rằng hãy chờ tớ thì sao nhỉ? Nếu lúc đó tớ giải thích từng chuyện hiểu lầm về tớ trong cậu thì sao nhỉ? Tại sao tớ cứ bướng bỉnh một cách ngu ngốc như vậy, tớ cứ để mặc cậu suy nghĩ vẩn vơ, bỏ mặc cậu khi biết cậu buồn về tớ như thế nào, tớ cứ phải để cậu chờ đợi trong sự bất an lâu đến như vậy?

Trong ngần ấy thời gian tớ chẳng mảy may cho cậu nắm lấy một tia hi vọng nào rằng cả hai cùng chờ đợi nhau.

Rằng mỗi tối thứ bảy năm đó tớ phải khó khăn thế nào để mượn điện thoại nhắn tin với cậu.

Rằng nụ hồng năm đó tớ rất thích.

Rằng mỗi lần đi qua nhà cậu tớ cứ phải lén nhìn vào mà tớ cũng chẳng biết để làm gì nữa.

Rằng tớ thích cảm giác có cậu bên cạnh…

Tớ thấy trong cậu bây giờ cũng trưởng thành hơn rồi, cậu vẫn quan tâm người ta âm thầm như đã từng làm với tớ, cậu vẫn ấm áp như vậy. Tớ của sau này khi “nắm tay” một ai khác, chắn chắn tớ sẽ không ngây ngô như tuổi trẻ năm ấy nữa, chắc chắn là vậy.

Cành hoa năm ấy của cậu tớ không còn giữ nữa, tin nhắn của cậu nốt hôm nay tớ cũng sẽ xóa đi, món quà bí mật của cậu tớ sẽ cất nó ở một nơi mà vĩnh viễn tớ không thể lôi ra nữa, làm vậy tớ nghĩ sẽ tốt hơn, và tớ sẽ đem cậu gói ghém thật kĩ rồi lẳng lặng giấu ở đâu đó của một thời thanh xuân, của một tuổi trẻ, và của một mối tình đầu thật tự nhiên.

Chào cậu - chàng trai mười bảy tuổi năm ấy, cậu phải thật hạnh phúc đấy, và chúc cho cả tớ sẽ được an yên nữa.

© Nắng – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ "3 ĐỪNG", điều thứ 3 dễ mắc phải khiến sụt giảm may mắn cả đời

Nhìn lại quãng đường đã qua, có lẽ bạn sẽ thấy rằng trong suốt quãng đường còn lại, thái độ lý tưởng nhất đối với cuộc sống là hãy sống cuộc sống của mình một cách lặng lẽ: Không phàn nàn, không chế nhạo và không ghen tị với ai.

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Sau một hồi tâm sự, à mà không, sau một hồi cự cãi mới đúng; cuối cùng hai đứa nó đã đến khu vui chơi. Vừa xuống xe, Mây liền chạy tới chỗ bán khô mực nướng thơm phức, Thịnh nhìn theo con bé rồi lắc đầu bất lực, cậu cẩn thận đậu xe, cất nón ngay ngắn rồi đi theo sau.

back to top