Tình yêu đơn phương ấy cũng chỉ còn là ký ức
2019-04-27 01:25
Tác giả:
Nguyễn Thị Hồng Ngọc
blogradio.vn - Tớ sẽ tập mỗi ngày thức dậy đều luôn mỉm cười khi không nhìn thấy cậu, bỏ luôn thói quen mỗi đêm đều mò vào facebook người ấy, nhấn like từng điều người ta chia sẻ dẫu có nhảm nhí thì vẫn thấy đặc biệt. Tớ tập cách làm chủ đôi mắt của mình để chẳng hướng về cậu rồi lại để tâm, học cách xem cậu như bao con người xa lạ.
***
Người ta nói những con người đơn phương thường hay ảo tưởng, họ hay nghĩ về tương lai hạnh phúc, viễn cảnh cả hai nắm tay nhau đi dưới chiều nắng vàng. Có lẽ chỉ là bản thân họ đã vô cùng tổn thương, lo sợ mất đi người đó nên chỉ dám mơ ước về tương lai hạnh phúc để lấy chút dũng khi tiếp tục lặng lẽ cần mẫn đi theo bóng lưng người đó.
Tớ thực sự đã nên tỉnh mộng thật rồi, ngày mà người con gái ấy nói một câu cũng có thể làm cậu cười, chỉ một cái nhăn mày cậu có thể thay đổi tất cả những thói quen mà trước đây chưa từng có. Không phải người đó thay đổi, mà chỉ là đổi thay với người con gái đó. Tớ thích cậu, luôn ở bên cậu trên mọi chặng đường, vậy mà bản thân lại nhát gan chưa một lần nào dám nói lên ba từ đấy. Tớ biết nói rõ ràng từ lúc 5 tuổi, đã từng xem vạn bộ phim ngôn tình. Ba chữ ‘tớ thích cậu’ rõ ràng với người khác có thể lặp lại không vấp đến cả ngàn lần nhưng chỉ riêng với cậu là thốt không ra lời.

Nhiều lúc tớ cũng ghét chính bản thân mình, ghét sự hèn nhát của chính bản thân mình, tớ sợ nếu nói ra, ngay cả tư cách làm bạn cũng chả còn. Mỗi ngày đến lớp, nhìn cậu và người con gái ấy trêu nhau cười, lòng tớ lại một lần quặn thắt đau. Đau lắm chứ, tại sao lại không, người ta nói chỉ cần nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc thì cũng sẽ mỉm cười vui vẻ. Câu nói đó chắc chắn là lời nói dối, tớ chẳng được cao thượng như vậy, vẫn cảm thấy bản thân mình thua thiệt, đem so sánh đố kị với người con gái đó, xét nét từng hành đông của người ta rồi chợt giật mình vì đã trở nên ích kỉ thế từ bao giờ.
Ban ngày có thể vẫn cười nói vui vẻ, hòa với đám bạn trêu chọc cậu với cô ấy, nhưng đêm, nơi những cảm xúc dồn nén được dịp tuôn trào. Tớ khóc, những giọt nước mắt cứ thế mà lăn dài một cách không kiểm soát.
Đơn phương là vậy, chẳng là gì của người ta, chẳng có quyền gì để quan tâm người ta đi với ai, làm việc gì. Tớ nhớ có lần đã ngốc nghếch bảo cậu đừng phung phí tiền cho cô gái đó nữa mặc dù người đó lại là bạn thân của mình. Thế rồi cậu lại cười cợt trả lời mình là gì của cậu mà lại nói như thế. Tim tớ lúc đó đau lắm, cậu có thấu không, nước mắt đã trực dâng trào nhưng tớ đã cố nuốt nước mắt vào trong, ngăn không cho nó cứ theo dòng cảm xúc mà vỡ òa, vì tớ không muốn cậu thấy tớ yếu đuối, trước giờ trước mặt cậu tớ luôn cố tỏ ra mạnh mẽ, thật xinh đẹp. Ừ thì không là gì, tớ tự cười giễu chính mình, người dưng hay người qua đường đi ngang đời nhau.

Có lẽ tớ nên từ bỏ thật rồi, tớ cũng đã kiểm chứng tất cả, sự dịu dàng của cậu vốn trước nay đều chưa từng dành cho tớ, nếu có thì có lẽ cũng do tớ quá tự tin vào chính bản thân mình. Tớ xóa hết tất cả những tin nhắn vốn đã ít ỏi của chúng ta, màn hình điện thoại cũng chẳng còn là hình người đó, mật khẩu thì lại càng phải đổi. Rồi tớ chợt nhận ra, hóa ra tình cảm tớ dành cho cậu nhiều đến thế, cậu chiếm từng mi li mét trong cuộc sống và cả trí óc của tớ. Tớ sẽ tập mỗi ngày thức dậy đều luôn mỉm cười khi không nhìn thấy cậu, bỏ luôn thói quen mỗi đêm đều mò vào facebook người ấy, nhấn like từng điều người ta chia sẻ dẫu có nhảm nhí thì vẫn thấy đặc biệt. Tớ tập cách làm chủ đôi mắt của mình để chẳng hướng về cậu rồi lại để tâm, học cách xem cậu như bao con người xa lạ.
Thời gian đầu có thể sẽ khó, có thể sẽ đau đớn, nhưng rồi tớ lại quen, tớ nhận ra bản thân mình có sự tự lập hơn, dành nhiều thời gian cho gia đình và các mối quan hệ xã hội. Nhờ quên đi cậu mà giờ đây tớ đã có hẳn một hội chị em chơi thân với nhau, thực hiện giấc mơ được đi và khám phá của mình.
Nhật kí đơn phương sẽ mãi là một màu đen u tối nếu ta cứ mãi đau khổ chìm đắm trong nó. Hãy cứ thổ lộ hết tâm tư nếu bản thân thấy thật sự cần thiết và nhẹ nhõm. Nếu chẳng thể thì hãy học cách từ bỏ, để cả hai bước trên con đường riêng, nơi trái tim được thanh thãn theo chiều gió. Dẫu đã từng yêu ai đó sâu đậm đến đâu, thì mối tình đơn phương sẽ được gió cuốn đi để rồi ta bước sang những chặng đường mới.
Rồi tất cả cũng sẽ chỉ còn là kí ức!
© Nguyễn Thị Hồng Ngọc – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cảm ơn người đã đến và đã ra đi.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.





