Tình khúc vượt thời gian
2020-09-01 01:25
Tác giả:
18.Windd
blogradio.vn - Ông hỏi bà khoan đi đã được không? Ông còn rất nhiều việc chưa làm được cho bà. Ông nói còn nợ bà một nhành hoa lúc tỏ tình. Nợ bà một chiếc nhẫn trong ngày cưới. Nợ bà lời yêu thương chân thành. Nợ bà một tấm chân tình.
***
Sáng sớm tinh mơ, tôi mở toanh cánh cửa sổ để đón ánh nắng ban mai thì phát hiện thấy bóng ông nội đang ngồi bên dưới gốc câu măng cụt. Ông ngồi lặng lẽ, thần sắc thẫn thờ, chốc chốc ông lại quay sang nói gì đấy ở bên cạnh, hệt như ngày trước lúc bà còn. Đã ba tháng kể từ ngày bà mất, ông vẫn luôn như vậy. Bác sĩ bảo ông bị sốc trước sự ra đi đột ngột của bà mới trở nên như vậy. Còn tôi lại không thấy vậy... có lẽ ông đang quá đau lòng.
Tôi đã từng nghe, đọc rất nhiều thứ liên quan đến tình yêu, người ta miêu tả nó rất phong phú, bởi con người hay động vật điều có tình yêu, chỉ khi còn sống là còn yêu. Nhưng đối với tôi, không, có lẽ đối với giới trẻ chúng tôi bây giờ. Tình yêu đã không còn nhiệm màu như những thời đại trước. Tình yêu đẹp đẽ của những niên đại trước giờ đây chỉ còn trong những câu chuyện cổ tích, mà cổ tích thì không tồn tại ở hiện thực. Tôi từng có rất nhiều mối tình, lướt qua cuộc đời tôi chóng vánh, cũng có cung bậc, cũng có những màu sắc rất riêng, nhưng sau cùng vẫn là đứt đoạn. Tôi không trách họ, càng không trách cứ số phận. Bởi lẽ đến tôi cũng chẳng coi tình yêu ra gì.
Hai ngày sau, tôi thấy ông ngồi trên ghế gỗ, tay ôm ảnh bà, mắt ánh lệ, ông áp mặt vào khung ảnh, khẽ giọng nói:
- Bà đi thật rồi!
Tôi đi đến, kéo ghế ngồi cạnh ông, thấp giọng nói:
-Ông đừng khóc... nếu không bà nhất định sẽ buồn.
.jpg)
Ông ngẩn đầu lên nhìn tôi, rồi cười món mén, nhưng tôi biết cho dù ông có cười đến thế nào cũng không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng.
- Cháu đã từng trải qua hoàn cảnh mà người mình thương nhất rời bỏ mình chưa?
Tôi suy nghĩ giây lát, rồi gật đầu. Ngày Minh rời bỏ cuộc sống này, tôi thấy thế giới xung quanh mình phủ màu tang thương. Nỗi đau đớn, tuyệt vọng, buồn bã trong lòng trượt dài. Lúc ấy tôi chỉ muốn có thể đi cùng cậu ấy, cho dù phải bỏ lại thế giới rộn rã này sau lưng. Nhưng thời gian vô tình đã khiến tôi bỏ quên cậu ấy. Thế giới nhộn nhịp đã phần nào xóa bỏ hình bóng của cậu trong tôi. Và cuộc sống bộn bề hằng ngày khiến tôi quên mất cậu trong dòng chảy của thời gian. Con người thật ra rất vô tình, lại dễ lãng quên. Chỉ cần xoay người một cái, thoắt đã lạc nhau giữa biển người, yêu thương cũng từ đó hóa thành tro tàn. Và những biến động trong quá khứ khi đem chiêm nghiệm lại một lần nữa, cũng đã trôi vào dĩ vãng xa xôi.
Ông tôi lắc đầu thở dài, với giọng rất khẽ, ông từ từ chìm đắm và hồi ức, để kể tôi nghe về tình yêu của những niên đại trước đây.
Ông và bà quen nhau khi bà 16 tuổi, ông hơn bà hai tuổi. Hai người lại sống cùng một thôn, người ở đầu thôn, người ở cuối. Nhưng cả hai chưa lần nào nói chuyện. Cho đến một ngày, ông qua nhà bà để mượn đồ, nhưng không gặp được ba bà. Ông lại gần hỏi bà thì bà hất cầm, cong môi, lắc đầu làm cho chùm tóc đuôi gà buộc đằng sau ngoe nguẩy. Ông vì thế mà đứng ngẩn người nhìn theo, cho đến lúc bà đã khuất bóng, ông mới sực tỉnh. Ấn tượng đầu tiên về bà đã ăn sâu vào tiềm thức của ông cho đến mãi tận sau này. Từ đó hễ gặp bà là ông liền bày trò chọc ghẹo, chỉ mong bà chú ý đến. Còn bà thì khỏi phải nói, lúc đó bà ghét ông vô cùng. Ghét vẻ mặt khoái trá của ông khi gặp bà. Ghét vì lúc nào gặp bà là ông điều bày đủ trò chọc phá. Mãi cho đến một ngày khi chiến tranh bùng nổ, ông lên đường đi lính. Bà không được gặp ông nữa, không còn được nghe thấy những lời trêu chọc của ông mỗi ngày, bà liền thấy nhớ ông vô cùng. Rồi hai năm sau khi ông trở về. Trong hoàn cảnh xúc động, ông ngỏ lời, bà gật đầu đồng ý. Họ đến với nhau đơn giản như vậy. Ông kể lúc ngỏ lời với bà, ông còn không có lấy một nhành hoa tặng bà. Còn bà thì không để ý, lúc ấy không, bây giờ càng không.

Chiến tranh bắt đầu lan rộng ra khắp nơi và ngày càng ác liệt hơn. Ông tiếp tục lên đường đi lính. Bỏ lại nỗi nhớ cùng đoạn tình yêu đằng sau lưng. Trong những ngày ông đi, bà chờ đợi trong khắc khoải. Hằng ngày nghe tin các đồng đội phải hi sinh trên chiến trường là lòng bà co thắt dữ dội. Chỉ sợ ngày nào đó phải nghe tin dữ của ông. Ông đi lính nhưng hằng tháng vẫn gởi thư về cho bà. Những bức thư không có lời lẽ âu yếm, yêu thương, chỉ đơn giản kể về tình hình ông nơi chiến trường xa xôi. Nhưng mở đầu trong những bức thư luôn có câu:
"Thứ nhất không thể quên nước
Thứ hai không được phụ em"
Những bức thư ấy tôi điều đã được bà cho xem qua lúc bà còn.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương, mang theo nỗi nhung nhớ quay về tìm bà, thì không gặp được bà. Quê hương ông bị chiến tranh tàn phá nặng nề. Mọi người phải di tản tứ xứ. Khi nghe tin ấy ông chết lặng người, cứ ngỡ suốt cuộc đời này sẽ không gặp được bà nữa.
Người ta nói, có duyên chân trời cũng gặp. Ông bà đã gặp lại nhau sau ba năm thất lạc. Cả hai nối lại đoạn tình xưa và cùng nhau bước tiến đến hôn nhân. Ngày cưới diễn ra giản dị, không hoa, không nhẫn, không cao lương, không màn thề thốt. Ông kể thời ấy rất nghèo, tiền không đủ ăn nên nhẫn là một thứ quá xa xỉ.
Hậu chiếu tranh là cuộc sống vất vả, nghèo đói. Trước bần cùng nay càng thêm bần cùng. Ông bà bôn ba làm đủ việc để kiếm kế sinh nhai. Có những ngày phải làm quần quật đến tối khuya mới nghỉ. Có hôm đau ốm vẫn nén cơn đau để đi làm. Sau bao năm vất vả làm việc, ông bà cũng mua được một ngôi nhà bằng số tiền đã tích góp. Dù nhà không quá lớn nhưng đó là kết quả của tháng ngày cố gắng làm việc của ông bà. Cuộc sống cũng từ đó trở nên dễ dàng hơn. Nhưng cuộc sống sung túc chẳng được bao lâu thì một ngày biến cố lớn ập đến.
Chuyến đi buôn cuối cùng của ông bị lỗ nặng. Phải cầm cố nhà để trả nợ. Không chịu nổi áp lực, ông một mực muốn tự vẫn. Bà lúc đó không những không oán trách ông, mà còn ở bên cạch ông, cùng ông đương đầu với khó khăn. Giúp ông lấy lại những gì đã mất.
.jpg)
Ông bà sống với nhau đến nay đã hơn năm mươi năm, có với nhau năm mụn con, nhưng chưa lúc nào thấy ông lớn tiếng với bà. Có lẽ do tình cảm quá lớn, át đi những mâu thuẫn vụn vặt trong cuộc sống.
Tôi nhớ có lần ba tôi làm bà khóc. Ông đã rất tức giận mà quát ba. Ông nói, đến cả ông cũng không lần nào làm bà khóc, vậy ba tôi lấy tư cách gì làm bà đau lòng.
Trong những ngày ông bước qua tuổi 70, dần dần quên đi một số việc, nhưng về chuyện có liên quan đến bà, ông nhớ kĩ càng và kể cho tôi nghe rất lưu loát. Tình yêu của ông bà quả kì diệu, đến nỗi thời gian cũng không thể nào làm cho mục rữa.
Hôm bệnh của bà trở nặng. Ông ngồi cạnh bà, giúp bà chải lại tóc, và hát, một bản tình ca cũ kĩ đượm buồn. Ông hỏi bà khoan đi đã được không? Ông còn rất nhiều việc chưa làm được cho bà. Ông nói còn nợ bà một nhành hoa lúc tỏ tình. Nợ bà một chiếc nhẫn trong ngày cưới. Nợ bà lời yêu thương chân thành. Nợ bà một tấm chân tình. Lúc ông nói xong, khóe mắt bà đã nhỏ nước. Bà chầm chậm gật đầu... Rồi nhắm mắt. Ông ôm chặt lấy bà, bật khóc như một đứa trẻ. Đó là lần đầu tiên trong 18 năm cuộc đời tôi nhìn thấy ông khóc.
Ngày đưa tang bà, ông gắng đi thật chậm. Luôn miệng trách bà không giữ lời. Khi ra đến nơi chôn, không nói hai lời, ông liền quỳ rạp xuống đất, nói lớn "Cuộc đời này lấy được bà là việc làm lớn lao nhất của tôi, nếu có kiếp sau tôi vẫn muốn được lấy bà làm vợ. Nếu có kiếp sau, bà nhất định... nhất định hãy gả cho tôi". Lời ông nói tựa như chiếc roi quất mạnh vào tim của những người đang ở đây. Tôi nghe thấy trong câu nói ấy của ông chứa đầy nỗi niềm đau xót, bi thương.
Sau một ngày đưa tang bà, ông liền biến mất. Cả nhà tôi nhốn nháo đi tìm. Khi ra đến mộ bà thì thấy ông đang ngồi ở đấy một mình, mắt đỏ hoe, ông nói với chúng tôi bà rất sợ phải một mình nên ông muốn ở bên cùng bà bầu bạn.
.jpg)
Từ ngày bà mất cho đến nay, hàng ngày ông điều ra thăm bà và đặt lên đấy một nhành hoa do chính tay ông hái. Rồi ông sẽ ngồi lại đấy, tâm sự cùng bà từ trưa cho đến trời ngã chiều mới ra về.
Nhìn những hành động ông dành cho bà, tôi đã hiểu, tình yêu đẹp như mơ không chỉ có ở trên sách báo. Và một tình yêu đẹp như mơ không phải là hoàn mỹ đến mức không tì vết, mà là dù có trải qua sóng gió vẫn một lòng muốn ở bên nhau.
- Cháu có biết tại sao tình yêu của những niên đại trước lại rất bền vững không? Bởi vì ở thời ấy thứ gì hư cũng điều đem đi sửa lại. Còn bây giờ thứ gì hư cũng điều muốn đem bỏ đi.
Nửa năm sau, ông mất. Bác sĩ bảo ông ra đi vì tâm bệnh, nhưng gia đình tôi ai cũng điều biết, ông ra đi vì quá thương bà. Tôi ở trong phòng bệnh của ông. Một lần nữa hồi tưởng hết tất thảy những gì đã qua. Chợt nhớ đến câu chuyện ông đã kể cho tôi nghe về đoạn tình sử của ông và bà - một bản tình khúc vượt mọi thời gian.
Tình yêu của những niên đại trước, phải chăng suốt một đời chỉ yêu đủ một người.
© 18.Windd - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hãy vịn vào nhau đi hết cuộc đời | Giờ của gia đình
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






