Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình khúc vượt thời gian

2020-09-01 01:25

Tác giả: 18.Windd


blogradio.vn - Ông hỏi bà khoan đi đã được không? Ông còn rất nhiều việc chưa làm được cho bà. Ông nói còn nợ bà một nhành hoa lúc tỏ tình. Nợ bà một chiếc nhẫn trong ngày cưới. Nợ bà lời yêu thương chân thành. Nợ bà một tấm chân tình.

***

Sáng sớm tinh mơ, tôi mở toanh cánh cửa sổ để đón ánh nắng ban mai thì phát hiện thấy bóng ông nội đang ngồi bên dưới gốc câu măng cụt. Ông ngồi lặng lẽ, thần sắc thẫn thờ, chốc chốc ông lại quay sang nói gì đấy ở bên cạnh, hệt như ngày trước lúc bà còn. Đã ba tháng kể từ ngày bà mất, ông vẫn luôn như vậy. Bác sĩ bảo ông bị sốc trước sự ra đi đột ngột của bà mới trở nên như vậy. Còn tôi lại không thấy vậy... có lẽ ông đang quá đau lòng.

Tôi đã từng nghe, đọc rất nhiều thứ liên quan đến tình yêu, người ta miêu tả nó rất phong phú, bởi con người hay động vật điều có tình yêu, chỉ khi còn sống là còn yêu. Nhưng đối với tôi, không, có lẽ đối với giới trẻ chúng tôi bây giờ. Tình yêu đã không còn nhiệm màu như những thời đại trước. Tình yêu đẹp đẽ của những niên đại trước giờ đây chỉ còn trong những câu chuyện cổ tích, mà cổ tích thì không tồn tại ở hiện thực. Tôi từng có rất nhiều mối tình, lướt qua cuộc đời tôi chóng vánh, cũng có cung bậc, cũng có những màu sắc rất riêng, nhưng sau cùng vẫn là đứt đoạn. Tôi không trách họ, càng không trách cứ số phận. Bởi lẽ đến tôi cũng chẳng coi tình yêu ra gì.

Hai ngày sau, tôi thấy ông ngồi trên ghế gỗ, tay ôm ảnh bà, mắt ánh lệ, ông áp mặt vào khung ảnh, khẽ giọng nói:

- Bà đi thật rồi!

Tôi đi đến, kéo ghế ngồi cạnh ông, thấp giọng nói:

 -Ông đừng khóc... nếu không bà nhất định sẽ buồn.

Ông ngẩn đầu lên nhìn tôi, rồi cười món mén, nhưng tôi biết cho dù ông có cười đến thế nào cũng không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng.

- Cháu đã từng trải qua hoàn cảnh mà người mình thương nhất rời bỏ mình chưa?

Tôi suy nghĩ giây lát, rồi gật đầu. Ngày Minh rời bỏ cuộc sống này, tôi thấy thế giới xung quanh mình phủ màu tang thương. Nỗi đau đớn, tuyệt vọng, buồn bã trong lòng trượt dài. Lúc ấy tôi chỉ muốn có thể đi cùng cậu ấy, cho dù phải bỏ lại thế giới rộn rã này sau lưng. Nhưng thời gian vô tình đã khiến tôi bỏ quên cậu ấy. Thế giới nhộn nhịp đã phần nào xóa bỏ hình bóng của cậu trong tôi. Và cuộc sống bộn bề hằng ngày khiến tôi quên mất cậu trong dòng chảy của thời gian. Con người thật ra rất vô tình, lại dễ lãng quên. Chỉ cần xoay người một cái, thoắt đã lạc nhau giữa biển người, yêu thương cũng từ đó hóa thành tro tàn. Và những biến động trong quá khứ khi đem chiêm nghiệm lại một lần nữa, cũng đã trôi vào dĩ vãng xa xôi.

Ông tôi lắc đầu thở dài, với giọng rất khẽ, ông từ từ chìm đắm và hồi ức, để kể tôi nghe về tình yêu của những niên đại trước đây.

Ông và bà quen nhau khi bà 16 tuổi, ông hơn bà hai tuổi. Hai người lại sống cùng một thôn, người ở đầu thôn, người ở cuối. Nhưng cả hai chưa lần nào nói chuyện. Cho đến một ngày, ông qua nhà bà để mượn đồ, nhưng không gặp được ba bà. Ông lại gần hỏi bà thì bà hất cầm, cong môi, lắc đầu làm cho chùm tóc đuôi gà buộc đằng sau ngoe nguẩy. Ông vì thế mà đứng ngẩn người nhìn theo, cho đến lúc bà đã khuất bóng, ông mới sực tỉnh. Ấn tượng đầu tiên về bà đã ăn sâu vào tiềm thức của ông cho đến mãi tận sau này. Từ đó hễ gặp bà là ông liền bày trò chọc ghẹo, chỉ mong bà chú ý đến. Còn bà thì khỏi phải nói, lúc đó bà ghét ông vô cùng. Ghét vẻ mặt khoái trá của ông khi gặp bà. Ghét vì lúc nào gặp bà là ông điều bày đủ trò chọc phá. Mãi cho đến một ngày khi chiến tranh bùng nổ, ông lên đường đi lính. Bà không được gặp ông nữa, không còn được nghe thấy những lời trêu chọc của ông mỗi ngày, bà liền thấy nhớ ông vô cùng. Rồi hai năm sau khi ông trở về. Trong hoàn cảnh xúc động, ông ngỏ lời, bà gật đầu đồng ý. Họ đến với nhau đơn giản như vậy. Ông kể lúc ngỏ lời với bà, ông còn không có lấy một nhành hoa tặng bà. Còn bà thì không để ý, lúc ấy không, bây giờ càng không.

Chiến tranh bắt đầu lan rộng ra khắp nơi và ngày càng ác liệt hơn. Ông tiếp tục lên đường đi lính. Bỏ lại nỗi nhớ cùng đoạn tình yêu đằng sau lưng. Trong những ngày ông đi, bà chờ đợi trong khắc khoải. Hằng ngày nghe tin các đồng đội phải hi sinh trên chiến trường là lòng bà co thắt dữ dội. Chỉ sợ ngày nào đó phải nghe tin dữ của ông. Ông đi lính nhưng hằng tháng vẫn gởi thư về cho bà. Những bức thư không có lời lẽ âu yếm, yêu thương, chỉ đơn giản kể về tình hình ông nơi chiến trường xa xôi. Nhưng mở đầu trong những bức thư luôn có câu:

"Thứ nhất không thể quên nước

Thứ hai không được phụ em"

Những bức thư ấy tôi điều đã được bà cho xem qua lúc bà còn.

Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương, mang theo nỗi nhung nhớ quay về tìm bà, thì không gặp được bà. Quê hương ông bị chiến tranh tàn phá nặng nề. Mọi người phải di tản tứ xứ. Khi nghe tin ấy ông chết lặng người, cứ ngỡ suốt cuộc đời này sẽ không gặp được bà nữa.

Người ta nói, có duyên chân trời cũng gặp. Ông bà đã gặp lại nhau sau ba năm thất lạc. Cả hai nối lại đoạn tình xưa và cùng nhau bước tiến đến hôn nhân. Ngày cưới diễn ra giản dị, không hoa, không nhẫn, không cao lương, không màn thề thốt. Ông kể thời ấy rất nghèo, tiền không đủ ăn nên nhẫn là một thứ quá xa xỉ.

Hậu chiếu tranh là cuộc sống vất vả, nghèo đói. Trước bần cùng nay càng thêm bần cùng. Ông bà bôn ba làm đủ việc để kiếm kế sinh nhai. Có những ngày phải làm quần quật đến tối khuya mới nghỉ. Có hôm đau ốm vẫn nén cơn đau để đi làm. Sau bao năm vất vả làm việc, ông bà cũng mua được một ngôi nhà bằng số tiền đã tích góp. Dù nhà không quá lớn nhưng đó là kết quả của tháng ngày cố gắng làm việc của ông bà. Cuộc sống cũng từ đó trở nên dễ dàng hơn. Nhưng cuộc sống sung túc chẳng được bao lâu thì một ngày biến cố lớn ập đến.

Chuyến đi buôn cuối cùng của ông bị lỗ nặng. Phải cầm cố nhà để trả nợ. Không chịu nổi áp lực, ông một mực muốn tự vẫn. Bà lúc đó không những không oán trách ông, mà còn ở bên cạch ông, cùng ông đương đầu với khó khăn. Giúp ông lấy lại những gì đã mất.

Ông bà sống với nhau đến nay đã hơn năm mươi năm, có với nhau năm mụn con, nhưng chưa lúc nào thấy ông lớn tiếng với bà. Có lẽ do tình cảm quá lớn, át đi những mâu thuẫn vụn vặt trong cuộc sống.

Tôi nhớ có lần ba tôi làm bà khóc. Ông đã rất tức giận mà quát ba. Ông nói, đến cả ông cũng không lần nào làm bà khóc, vậy ba tôi lấy tư cách gì làm bà đau lòng.

Trong những ngày ông bước qua tuổi 70, dần dần quên đi một số việc, nhưng về chuyện có liên quan đến bà, ông nhớ kĩ càng và kể cho tôi nghe rất lưu loát. Tình yêu của ông bà quả kì diệu, đến nỗi thời gian cũng không thể nào làm cho mục rữa.

Hôm bệnh của bà trở nặng. Ông ngồi cạnh bà, giúp bà chải lại tóc, và hát, một bản tình ca cũ kĩ đượm buồn. Ông hỏi bà khoan đi đã được không? Ông còn rất nhiều việc chưa làm được cho bà. Ông nói còn nợ bà một nhành hoa lúc tỏ tình. Nợ bà một chiếc nhẫn trong ngày cưới. Nợ bà lời yêu thương chân thành. Nợ bà một tấm chân tình. Lúc ông nói xong, khóe mắt bà đã nhỏ nước. Bà chầm chậm gật đầu... Rồi nhắm mắt. Ông ôm chặt lấy bà, bật khóc như một đứa trẻ. Đó là lần đầu tiên trong 18 năm cuộc đời tôi nhìn thấy ông khóc.

Ngày đưa tang bà, ông gắng đi thật chậm. Luôn miệng trách bà không giữ lời. Khi ra đến nơi chôn, không nói hai lời, ông liền quỳ rạp xuống đất, nói lớn "Cuộc đời này lấy được bà là việc làm lớn lao nhất của tôi, nếu có kiếp sau tôi vẫn muốn được lấy bà làm vợ. Nếu có kiếp sau, bà nhất định... nhất định hãy gả cho tôi". Lời ông nói tựa như chiếc roi quất mạnh vào tim của những người đang ở đây. Tôi nghe thấy trong câu nói ấy của ông chứa đầy nỗi niềm đau xót, bi thương.

Sau một ngày đưa tang bà, ông liền biến mất. Cả nhà tôi nhốn nháo đi tìm. Khi ra đến mộ bà thì thấy ông đang ngồi ở đấy một mình, mắt đỏ hoe, ông nói với chúng tôi bà rất sợ phải một mình nên ông muốn ở bên cùng bà bầu bạn.

Từ ngày bà mất cho đến nay, hàng ngày ông điều ra thăm bà và đặt lên đấy một nhành hoa do chính tay ông hái. Rồi ông sẽ ngồi lại đấy, tâm sự cùng bà từ trưa cho đến trời ngã chiều mới ra về.

Nhìn những hành động ông dành cho bà, tôi đã hiểu, tình yêu đẹp như mơ không chỉ có ở trên sách báo. Và một tình yêu đẹp như mơ không phải là hoàn mỹ đến mức không tì vết, mà là dù có trải qua sóng gió vẫn một lòng muốn ở bên nhau.

- Cháu có biết tại sao tình yêu của những niên đại trước lại rất bền vững không? Bởi vì ở thời ấy thứ gì hư cũng điều đem đi sửa lại. Còn bây giờ thứ gì hư cũng điều muốn đem bỏ đi.

Nửa năm sau, ông mất. Bác sĩ bảo ông ra đi vì tâm bệnh, nhưng gia đình tôi ai cũng điều biết, ông ra đi vì quá thương bà. Tôi ở trong phòng bệnh của ông. Một lần nữa hồi tưởng hết tất thảy những gì đã qua. Chợt nhớ đến câu chuyện ông đã kể cho tôi nghe về đoạn tình sử của ông và bà - một bản tình khúc vượt mọi thời gian.

Tình yêu của những niên đại trước, phải chăng suốt một đời chỉ yêu đủ một người.

© 18.Windd - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Hãy vịn vào nhau đi hết cuộc đời | Giờ của gia đình

18.Windd

Lặng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top