Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tigon trắng nhớ anh

2023-06-27 08:00

Tác giả: Hòa Gió


blogradio.vn - Mai trồng xung quanh mộ Thiện rất nhiều hoa tigon trắng. Đến mùa trổ hoa, cả ngọn đồi trắng muốt như được tuyết bao phủ. Mai ngồi bên mộ Thiện ngắm hoa và đọc cho anh nghe những câu thơ mà hai người cùng yêu thích.

***

Tôi hay chở Thiện đi học qua con đường tắt dẫn ra thị xã. Nhà Thiện nghèo, bố mất sớm vì ung thư, mẹ bỏ xứ đi lấy người khác. Thiện sống với ông bà nội trong căn nhà gỗ nhỏ ở cuối bản. Trên con đường tắt chúng tôi hay đi có một ngôi nhà cấp bốn rất đẹp nằm nép ở chân đồi. Mái nhà và tường rào xung quanh đều được phủ bởi sắc hoa tigon, những hôm đi học về sớm. Thiện thường bảo tôi dừng lại nghỉ ngơi trên đỉnh con dốc nhìn thẳng xuống chân đồi. Ngôi nhà hiện lên đẹp như một bức tranh lung linh sắc hồng hoa tigon. Thiện mê loài hoa này bởi anh rất thích bài thơ “Hai sắc hoa Tigon”.

Một hôm, chiếc xe của tôi bị thủng săm gần con dốc. Hai chàng sinh viên không biết làm cách nào bèn thay nhau dắt bộ. Đến gần ngôi nhà có giàn hoa tigon, chúng tôi gọi cửa nhằm tìm kiếm sự trợ giúp. Sau một hồi gọi cửa, đáp lại lời chúng tôi là giọng một cô gái trẻ. Thiện trình bày xong mục đích của mình, cô gái mời chúng tôi tự mở cửa vào. 

Cánh cổng gỗ được Thiện tháo then cài từ từ mở ra. Thiện nhìn vào sân rồi đứng trơ ra như vừa bị sét đánh. Tôi gạt chân chống xe xuống, đang định mắng Thiện vài câu vì không tránh đường để dắt xe vào thì tôi cũng đứng hình. Trước mắt chúng tôi là một cô gái mặc chiếc váy trắng xinh như tiên nữ đang ngồi trên ghế. Cô hướng mặt về phía cổng nhưng đôi mắt nhìn chúng tôi rất lạ.

Sau một hồi đứng như trời trồng, Thiện cũng mạnh dạn cất lời “Chúng tôi không làm phiền cô chứ?”. “Không đâu, các anh vào sân ngồi nghỉ ngơi đi. Chắc dắt bộ mệt lắm rồi. Trên bàn có bình nước đấy, các anh tự uống nhé. Tôi xin lỗi khi không tiện rót nước mời các anh”. Giọng cô gái cất lên nhẹ nhàng như mây, mỏng mềm như lụa lại vô cùng ngọt ngào khiến Thiện càng thêm bối rối. Sau một thoáng quan sát, tôi nhận ra cô gái trẻ đang ngồi tiếp chúng tôi gặp phải vấn đề về mắt. Tôi liền cất tiếng hỏi “Cô ở nhà một mình thôi ạ? Nhà còn có ai không?” Cô gái ngập ngừng giây lát như đang dò xét xem tôi muốn gì. “Nhà chỉ có mình tôi, bố đi làm xa, chắc mẹ đi dạy cũng sắp về rồi đấy”. “Cô không sợ chúng tôi là người xấu sao?”. “Không đâu, tuy tôi không nhìn được, nhưng cảm nhận của tôi rất chuẩn xác. Thật cảm phiền các anh vào trong bếp, tìm giúp tôi cái hòm gỗ. Có đồ vá xe bố tôi để trong đó. Nhà tôi ở nơi heo hút nên bố phải chuẩn bị đồ sửa xe để dự phòng” Nghe cô gái nói, tôi thở phào nhẹ nhõm. 

em_3q

Thiện đứng lên đi thẳng vào bếp tìm cái hòm lấy bộ đồ vá xe. Tôi tiếp tục trò chuyện cùng cô gái. “Để tiện xưng hô, cô có thể cho tôi biết tên không?” “Tôi tên Mai, còn anh?” “Tôi là Hòa, còn bạn tôi tên Thiện”. Tôi với Mai vừa giới thiệu về nhau xong thì Thiện khệ nệ bê cái hòm gỗ ra. Công cuộc vá xe bắt đầu. 

Chiếc xe được Thiện dựng chân chống giữa lên và bắt đầu móc lốp. Thiện rất khéo tay trong việc sửa chữa nên chẳng cần hỗ trợ gì. Tôi tiếp tục trò chuyện với Mai. “Cô thích hoa tigon phải không? Nhìn ngôi nhà này ngập tràn sắc hồng thật mê hoặc”. 

Mai nghe tôi hỏi thì tỏ vẻ ngại ngùng xen lẫn chút xấu hổ. “Tôi nhờ mẹ trồng nhiều hoa cũng vì bài thơ “Hai sắc hoa tigon”. Một bài thơ khiến tôi thuộc làu rồi mà lần nào đọc cũng khóc, tuy tôi không nhìn thấy hoa bằng mắt thường nhưng cảm nhận được. Tôi hình dung ra những bông hoa từ làn hương dìu dịu tỏa lan. Ngày nào tôi cũng ngồi đây ngắm hoa từ khi mẹ đi làm cho đến khi bà trở về

Tôi cùng Mai đang cuốn trong câu chuyện về hoa tigon còn Thiện thì vá sắp xong cái săm. Chợt có tiếng xe máy dừng ngoài cổng. Chúng tôi cùng nhìn ra rồi đồng thanh hô: “Chúng em chào cô ạ”. Hai cậu sinh viên năm nhất ngỡ ngàng và không tin trên đời lại có sự trùng hợp như thế. Chúng tôi không thể ngờ rằng, ngôi nhà có giàn hoa tigon tuyệt đẹp này lại là của cô Hoa dạy văn ở trường. 

Trưa hôm ấy, cô đã mời chúng tôi ở lại ăn cơm. Bỗng dưng có thêm hai người bạn mới khiến Mai vui lắm. Cô nói chuyện rôm rả suốt bữa ăn. Thiện nhìn ngắm Mai không chớp mắt. Tôi thấy rõ sự si mê hiện diện trong đôi mắt của cậu sinh viên trẻ.

Sau hôm đó, ngày nào đi học về chúng tôi cũng ghé qua ngôi nhà có giàn hoa tigon trò chuyện với Mai. Cô bé xinh xắn và rất thông minh. Nhưng thật tiếc một tai nạn bất ngờ đã cướp đi đôi mắt của em. Mai đã từng sống trong tuyệt vọng, đã từng có ý định quyên sinh nhưng nhờ có những sắc hoa tigon, cô đã gắng gượng sống và chờ đợi một phép màu. Nhiều hôm cô Hoa phải ở lại trường, chúng tôi được giao “nhiệm vụ” đến nấu ăn cho Mai. 

em_4

Thiện sung sướng như một người trúng số. Cậu lăng xăng ra chợ mua những đồ Mai thích ăn nhất về nấu. Thiện nấu ăn rất ngon. Có lẽ sống tự lập từ sớm nên cậu làm được mọi việc. Chẳng bù cho tôi chỉ biết cắm nồi cơm và úp tô mì. Tình bạn giữa tôi và Mai ngày càng khăng khít, gắn bó nhưng Thiện thì khác, trong mọi cử chỉ dành cho Mai, đó không chỉ dừng ở mức tình bạn nữa. Tôi biết điều đó nhưng cứ để mọi thứ tự nhiên.

Một buổi sáng, cô phụ trách thông báo chúng tôi sắp được nghỉ hè. Hai thằng vội lên kế hoạch sẽ đưa Mai đi chơi ở một nơi nào đó có thật nhiều hoa cỏ. Nhưng ước muốn ấy mãi mãi không bao giờ thực hiện được. Ngay buổi trưa hôm đó, Thiện kêu đau tức ở lồng ngực, da mặt bỗng xám ngoắt. Tôi cùng cô Hoa vội đưa Thiện vào bệnh viện. Nhận kết quả xét nghiệm từ bác sĩ. Chúng tôi như chết đứng. 

Thiện bị ung thư giai đoạn cuối do di truyền từ bố. Trời đất như sụp đổ trước mắt Thiện. Cậu lặng im không nói gì. Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Căn bệnh ung thư quái ác kia đến nhanh như một cơn bão táp. Những ngày sau, Thiện phải sống trong sự quằn quại và thuốc giảm đau. Tôi và cô Hoa không dám nói cho Mai biết về bệnh tình của Thiện. Chỉ nói dối em rằng, Thiện được nghỉ hè, đang đi thăm bà con họ hàng ở một nơi xa.

Tình hình của Thiện không khả quan và ngày càng chuyển biến xấu. Một buổi chiều, khi tôi trở lại thăm Thiện. Cậu dúi vào tay tôi một tờ giấy và dặn nhất định phải làm theo. Cậu từ từ nhắm mắt. Nửa tháng trời chống chọi với cơn đau, đến khi Thiện ra đi lại thật sự nhẹ nhàng. Thiện đi nhanh đến nỗi tôi cầm lấy tờ giấy mà chưa kịp xem nó là gì. Có lẽ khi ký xong tờ giấy kia, cậu đã rất mãn nguyện nên tinh thần vô cùng thoải mái để đón nhận số phận nghiệt ngã đến với mình.

Ngày đưa tang Thiện cũng là ngày Mai được đi mổ mắt để thay giác mạc. Tôi và cô Hoa đã khóc như mưa khi thấy tờ giấy Thiện cam kết tình nguyện hiến giác mạc cho Mai. Đó là điều lớn lao và ý nghĩa nhất Thiện làm được trong cuộc đời ngắn ngủi của mình. Số phận không cho cậu được làm bất cứ điều gì khác. Với đôi mắt của Thiện, giờ mai sẽ thay cậu làm điều đó. Không biết có phải ông trời khóc thương cho chàng trai trẻ xấu số không mà hôm đó mưa như trút nước. Những vòng hoa trắng ướt sũng vẫn rung rinh trên nấm mộ mới đắp.

Mai được ra viện và đã tháo băng mắt. Cô dành cả giờ ngồi trước sân ngắm những chùm hoa tigon nở đầy trên mái nhà, tường rào. Chợt cô quay sang hỏi tôi: “Thiện đâu anh? Sao anh ấy không đến chúc mừng em?” Nghe Mai hỏi. Tôi và cô Hoa lặng người đi. Mai vẫn sốt sắng: “Anh ấy đi thăm họ hàng lâu thế cơ ạ? Bên đó có chuyện gì không?” Tôi lặng im nhìn sang cô Hoa rồi quay lại nói với Mai: “Đi theo anh”. “Đi đâu vậy anh?” Mai tò mò hỏi. “Đi gặp anh Thiện”.

em_23d

Dắt chiếc xe ra khỏi sân ngôi nhà có giàn hoa tigon. Tôi chở mai ngược dốc về bản. Em mặc chiếc váy trắng y như ngày đầu chúng tôi gặp nhau hôm xe bị thủng săm. Ngồi sau lưng tôi, Mai cười nói đủ thứ chuyện trên đời. Em bảo rằng đường về bản anh đẹp quá. Giá mà trồng hoa tigon dọc hai bên đường sẽ còn đẹp hơn nữa. Em ngồi phía sau nên không thể nhìn thấy tôi đang xúc động. Mai càng hồn nhiên bao nhiêu, nước mắt tôi rơi ra bấy nhiêu. Tôi nghĩ, những gì Mai đang thấy cũng là Thiện đang nhìn thấy mà.

Tôi dừng xe lại ở chân đồi, nơi có một ngôi mộ mới. Những vòng hoa trắng xếp trên mộ đã khô đét lại. Mai ngơ ngác hỏi tôi. “Đây là đâu. Sao anh lại đưa em đến đây?”. Mắt tôi đỏ hoe nhìn Mai rồi chỉ tay về ngôi mộ: “Anh đưa em đến gặp Thiện mà, cậu ấy nằm ở đó đó”. Nghe tôi nói, Mai khụy xuống. Cô khóc như một dòng sông. Tôi dìu Mai đứng dậy rồi an ủi em. “Những gì em đang nhìn thấy cũng là Thiện đang thấy đấy. Mạnh mẽ lên em nhé! Dưới suối vàng kia Thiện ắt đang mỉm cười”.

Mai trồng xung quanh mộ Thiện rất nhiều hoa tigon trắng. Đến mùa trổ hoa, cả ngọn đồi trắng muốt như được tuyết bao phủ. Mai ngồi bên mộ Thiện ngắm hoa và đọc cho anh nghe những câu thơ mà hai người cùng yêu thích.

“Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn,

Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn,

Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,

Tôi chờ người đến với yêu đương”

© Hòa Gió - blogradio.vn

Xem thêm: Định Mệnh Đưa Hạnh Phúc Đến Bên Em

 

Hòa Gió

Anh phải đến đâu để có em lần nữa. Dù trái tim chỉ còn một nửa. Xé đau từng nỗi nhớ rụng rời...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top