Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thương lắm mùa thu ơi!

2022-09-15 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Một chút se lạnh thôi để ta mặc lên chiếc áo khoác mới mà không cần phải cài cổ kín mít. Và chút se lạnh để ta thấy cần nắm lấy đôi bàn tay dịu dàng của ai đó mà trao gửi hơi ấm yêu thương. Thế mới biết thu thật tinh tế đến nhường nào.

***

Đã tự bao giờ, thu biết tô điểm cho mình mang vẻ đẹp riêng chẳng thể nào lẫn khuất với những mùa khác. Người ta có thể yêu cái rạo rực của mùa xuân, cái sôi nổi của mùa hè và hơi ấm yêu thương những ngày đông lạnh giá. Nhưng với tôi, thu đủ thông minh để dung hòa trong mình tất cả những vẻ đẹp ấy!

Trải qua cái nóng nực của ngày hè, cái lạnh lẽo của ngày đông, người ta mới biết yêu cái hiền hòa của những ngày thu dịu nắng. Trời thu trong xanh. Hơi thu mát lành. Gió thu nhẹ nhàng khẽ lay những cành tơ phơ phất, lay động lòng người những giao cảm, bâng khuâng. Thu không căng tràn nhựa sống như cô gái đương độ xuân thì nhưng vẻ dịu dàng, sâu lắng của nó đủ cho bất kỳ một tâm hồn thờ ơ, lãnh đạm nào cũng không thể làm ngơ. Cái thâm trầm, sâu sắc của thu khác nào tâm hồn của một cô gái đương độ chín.

Ai bảo thu buồn khi khoác lên mình màu áo mơ phai? Vài chiếc lá chớm vàng điểm tô giữa trăm ngàn mắt biếc của cỏ cây, hoa lá chẳng phải khiến thu trở nên không đơn điệu và thầm nhắc lòng người biết yêu thuở còn xanh? Đứng giữa biển vàng lúa chín dưới trời thu cao vợi, ai lại chẳng rộn ràng reo vui trước nụ cười thấm đẫm mồ hôi của các cô bác nông dân đang tay liềm tay hái vào mùa? Và ai lại không yêu nhớ quê hương khi một ngày thu bất chợt thấy sắc vàng suộm của những trái bòng trái bưởi đu đưa, vẻ vàng mọng, vàng ươm của những chùm khế, chùm ổi ngọt lành trong vườn?

Ta yêu mùa thu còn bởi thu đã hiến dâng cho đời bằng những loài hoa mà khi chỉ mới nhắc tên thôi cũng đủ chạm vào nỗi nhớ... Là hoa sữa trắng tinh khôi, thơm nồng nàn giữa trời thu Hà Nội. Là hoa cúc vàng tươi, từng cánh thuôn dài, rung rinh trong nắng ấm miền Nam. Và quên sao được sắc dã quỳ vàng đậm, bạt ngàn nơi đất trời Tây Nguyên lộng gió. Mỗi loài hoa dù kiêu sa hay mộc mạc ấy đều mang trong mình đặc trưng vùng miền của thiên nhiên, con người như những biểu tượng diệu kỳ.

Thu không dội về những cơn gió mùa Đông Bắc lạnh cóng. Thu chỉ mang về chút se lạnh của ngọn gió heo may mơn man khắp da thịt. Một chút se lạnh thôi để ta trưng diện những chiếc khăn quàng mỏng tang, duyên dáng. Một chút se lạnh thôi để ta mặc lên chiếc áo khoác mới mà không cần phải cài cổ kín mít. Và chút se lạnh để ta thấy cần nắm lấy đôi bàn tay dịu dàng của ai đó mà trao gửi hơi ấm yêu thương. Thế mới biết thu thật tinh tế đến nhường nào.

Từ mùa thu độc lập, ta đã biết yêu hơn màu xanh hòa bình. Nghe thư gửi học sinh nhân ngày khai trường của Bác trong ngày thu năm nào, lòng ta lại bồi hồi, rạo rực mỗi khi bước vào năm học mới. Nhìn những ánh mắt em thơ trong veo niềm hy vọng, chân líu díu theo ba mẹ bước vào lớp một mà lòng thấy thân thương quá đỗi. Những tà áo trắng khuất bóng sau những ngày hè lại rộn vui trên khắp đường quê ngõ phố, bên những vòng xe quay đều đến trường. Và đọng lại là cái nắm tay bịn dịn, bước chân ngập ngừng, ánh mắt rưng rưng của những tân sinh viên trong buổi chia tay với gia đình, thầy cô, bạn bè để bước vào cổng trường đại học rộng mở.

Mùa thu còn có cả một ngày trung thu cho thế giới tuổi thơ ta thỏa tiếng nói cười. Một trái trăng thu chín vàng rải những ánh bạc lấp lánh giữa trời đêm sẽ chẳng là của riêng ai. Ta yêu những chiếc đèn mang màu trung thu thắp lên những ước mơ. Yêu vị hương cốm mới thơm dẻo nhắc nhở ta biết trân quý tinh hoa của đất trời và sức lao động của con người. Yêu tiếng trống chiêng rộn ràng, điệu múa lân vui nhộn, những lời chúc trung thu ý nghĩa để luôn thấy đời lạc quan, hướng về phía trước…

Thu đã đến rồi. Và trong lòng người là những khúc hoan ca!

© Xanh Nguyên - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Tháng tám, màu thời gian gõ nhịp yêu thương | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

back to top