Thương đến mấy cũng chỉ là người cũ đã từng
2018-08-17 01:28
Tác giả:

Người yêu cũ là cái tên mà vừa nhắc đến thôi bỗng dưng lại nhớ đến con người ấy. Con người trong quá khứ, con người mang cho ta cảm giác "đã từng". Đã từng dắt tay nhau đi đến nơi hai đứa thích, đã từng thức thâu đêm chỉ để được chuyện trò cùng nhau, đã từng ôm nhau sẻ chia để san sẻ những nỗi niềm trong cuộc sống, tất cả chỉ là đã từng...
Bao lần tự nói với bản thân rằng: “Chúng ta không còn là của nhau. Có chăng cũng chỉ là "đã từng". Mà đã từng thì hiện tại không còn nữa.” Thế nhưng, có những ngày thấy yếu đuối lắm, sau tất cả chỉ là bản thân ta nhận lấy đau lòng.
Những đổ vỡ chẳng có thể hàn gắn, bao lần níu kéo chẳng thể giữ được chân người ta. Đi đến những nơi quen thuộc thì ký ức kéo về đánh gục lý trí rằng bản thân phải buông bỏ, cố gắng thì kết cục cũng chẳng thể tốt đẹp nhưng từ bỏ lại không đành lòng. Năm tháng ấy tưởng chừng thanh xuân đẹp đẽ lắm, sau này mới hiểu là bất hạnh. Bất hạnh ở chỗ nỗi nhớ cứ hướng về nơi đó mà không phải là ai khác.
Vài lần định để bản thân mở lòng ra với ai đó rồi chẳng đủ can đảm, từ chối tất cả chỉ vì một lời hứa suông. Một thời gian sau chợt giật mình vì chúng ta có là gì của nhau. Cứ thế chúng ta không chung đường cũng chẳng chung lối. Im lặng như sự chấm dứt cho mọi thứ. Người từng thức suốt đêm nghe anh trải lòng cũng không còn nữa, nick xanh từng đứng đầu tiên trong chuỗi người online cũng chưa một lần sáng trở lại. Cứ thế hóa vào hư không. Khi đủ can đảm để mạnh mẽ từ bỏ dứt khoát thì họ lại một lần nữa xuất hiện. Dửng dưng như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cho nhau cơ hội để yêu thương quay về nhưng trái tim lại chai sạn mất rồi.

Tình yêu như bát nước, khi mình cố gắng vun vén cho nó đầy thì người đành lòng hất đi tất cả. Lần một có thể cam chịu lau khô để đổ đầy nước, lần hai có thể nhẫn nhịn để nước lại đầy lên, lần ba thì chẳng đủ kiên nhẫn nữa rồi. Nước tràn bát bể, thử hỏi làm sao nước có thể đầy lên lại. Bát nước vỡ rồi thì có cố bao nhiêu cũng chẳng thể nguyên vẹn như lúc ban đầu. Thế mà người nói sao nghe dễ dàng quá, chỉ cần cho nhau cơ hội. Những tổn thương chưa một lần nguôi ngoai , những nỗi đau không thể lành ấy ai bù đắp cho để mà một lần nữa đón nhận.
Liệu rằng bản thân có còn yêu "người cũ" không? Nực cười ở chỗ là còn, chẳng những còn mà nhiều, rất nhiều. Vì còn yêu rất nhiều nên mới đau đến như vậy. Vì còn yêu rất nhiều nên cho dù có buông bỏ nhưng vẫn chẳng mở lòng ra mình ra được, vì còn yêu rất nhiều nên vừa nhắc thôi đã nghỉ về người ấy. Thật trớ trêu...
Nhưng cho dù có còn yêu nhiều như thế nào cũng chẳng thể yếu lòng bất cứ một lần nào nữa. Những nỗi đau ấy là khắc cốt ghi tâm, rằng họ đã rời đi như thế nào, rằng bản thân đã vượt qua ra sao. Tất cả, khó khăn lắm mới có thể trút xuống cho nhẹ người. Cho nhau cơ hội làm gì để rồi có thể tổn thương một lần nữa. Yêu thương sâu đậm đến mấy người cũng bỏ đi, ai dám chắc là không có lần sau. Đến lòng tin cũng chẳng còn nữa rồi!
Nếu ai hỏi em còn thương người cũ
Trả lời rằng em vẫn còn thương, thương rất nhiều...
Người là người cũ em còn thương
Thương đến mấy vẫn không thể chung đường
Ừ thì dù em còn thương, nhưng thương mấy cũng không thể quay về...
© Mạc Nhiên – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 6)
Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.
Chốn quê
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Thạnh xuân tôi có bạn
Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười
Nhà có hoa Tigon (Phần 5)
Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.







