Thuê bao không liên lạc được
2021-04-22 01:26
Tác giả:
blogradio.vn - Người ta hay ví phụ nữ là những bông hoa, mà theo Hải nếu Hương là loài hoa giấy mỏng manh dịu dàng, thì Vân lại là loài xương rồng đầy gai nhọn sắc, nhưng anh đã nhìn cô cảm mến hơn nhiều khi chính anh biết được hai việc rất nhỏ về cô.
***
Vừa bước vào phòng, Hương vấp ngay vẻ mặt vô cùng tức giận của sếp, cô biết ngay là việc gì.
Sếp hất mặt về phía tờ báo trên bàn:
- Cô giải thích ra sao về bài viết đó
Hương cúi người cầm tờ báo lên, chưa kịp nói lời nào thì có tiếng gõ cửa
- Mời vào - Giọng sếp bực bội
Vân bước vào, giọng cô lạnh lùng:
- Bài viết đó là do tôi, tôi chịu trách nhiệm. Việc này không liên quan đến Hương
Nói xong, cô quay về phía Hương:
- Em về làm việc đi, em không liên can nên cứ yên tâm
Hải đứng lên khỏi ghế
- Cô Vân, cô đừng nghĩ có chút năng lực rồi muốn sao cũng được, tôi cho gọi Hương đến, chưa giải quyết xong sao cô bảo cô ấy về. Cô muốn lấn lướt cả tôi sao
Vẫn chất giọng lạnh như băng đó, Vân không thay đổi sắc mặt
- Tôi không quên, thưa sếp. Tôi không quên anh là sếp tổng, là tổng biên tập, là người có quyền hành cao nhất, nhưng anh có cần tôi gởi ngược lại biên bản họp phân công trách nhiệm do chính anh đã ký. Tôi là người phụ trách về nhân sự và chuyên môn ở đây.
Hải cứng người, anh cố nén cơn giận xuống
- Còn bài viết kia thì sao hả, những yêu cầu về lý lịch cá nhân họ đã gởi đầy đủ, sao cô còn đề nghị ghi thêm địa chỉ email vào bài viết làm gì, quá vô lý trong khi họ gởi bài bằng chính email đó. Họ hỏi tôi rằng tòa soạn các anh có biết làm việc không
Vân cười
- Tôi vừa giải thích với họ xong. Đây là cuộc thi có quy mô lớn, các bài viết càng rõ ràng về bút danh và chính xác là của ai thì càng dễ cho công việc của chúng ta. Anh biết điều đó mà, khối lượng bài càng lúc càng tăng lên con số khủng nên tôi làm vậy. Mà yêu cầu đó cũng bình thường, chẳng có gì quá nặng nhọc khó khăn với người gởi, và điều quan trọng là nó hợp lý và logic.
Nói rồi không cần nghe Hải nói thêm, Vân quay người ra khỏi phòng
- Chào anh
.jpg)
Đã bao lần chứng kiến cả hai sếp lớn tiếng với nhau nhưng lần nào cũng vậy, Hương chỉ im lặng, tự cô hiểu Hải không thể nào qua được lập luận sắc bén của Vân, lần nào cũng vậy.
Hương lẳng lặng ra khỏi phòng sau khi rót cho Hải một ly nước đầy.
Hải đã bình tĩnh lại, không hiểu sao anh cứ nổi nóng lên mỗi lần gặp Vân, thì công nhận cô ta có khả năng tốt, nhưng anh lại không ưa nổi cách nói chuyện của Vân, nhìn cô ta cũng chẳng có gì đặc biệt, gương mặt thì góc cạnh, giọng nói sắc sảo đanh đá và nhất là cô ta là nguyên nhân làm anh thót tim hết lần này đến lần khác từ lúc về nhận công tác ở đây.
Hải nhớ nhất cái lần đó, cái lần mà theo anh và cả tòa soạn lớn nhất và uy tín nhất nhì cả nước này đều nghĩ là chắc chắn Vân rớt ghế, đó là chưa nói cô ta sẽ bị kỷ luật và cao hơn là phải nghỉ việc. Anh không lo phải chịu trách nhiệm liên đới, vì dù sao cô ta cũng dưới quyền anh, Hải chỉ lo không biết Vân sẽ xoay sở ra sao lần này.
Hải nhớ khi mới về nhận việc, anh nghe mọi người kháo nhau Vân là người chuyên lội ngược dòng rất thành công. Anh chỉ nói là anh tin ở cô ta, nếu cô ta bị kỷ luật thì anh còn bị kỷ luật nặng hơn, nhưng anh biết tính Vân, cô ta chẳng bao giờ để liên lụy đến ai, đó là chưa nói Vân sẵn sàng can thiệp trước những việc trái tai gai mắt.
Bài viết năm đó của cô ta đã làm dư luận rúng động, không biết bao nhiêu cuộc gọi đến làm Hải điên đầu. Sau này anh nhận ra và anh thấy sợ Vân, cô ta đã quá quỷ quyệt trong việc kéo sự chú ý của mọi người vào tên bài viết, tất cả bọn họ đã sôi lên sùng sục vì tiêu đề rất lớn nằm ngay trên trang nhất của tờ báo nổi tiếng cả nước, mà quên đi nội dung bài mới chính là cái lõi của vấn đề.
Bài viết của cô ta có tên là:
CÁI GHẾ CỦA TỔNG GIÁM ĐỐC CÔNG TY X LÀ MỘT TỶ
Đó là thời điểm có thể gọi là nước sôi lửa bỏng khi người đứng đầu cả nước được bầu là Trưởng ban phòng chống tham nhũng nên bài viết đó rất nhanh được cả xã hội quan tâm và thắc mắc, nếu Vân đã viết như vậy thì cô ta phải có cơ sở để khẳng định.
Ngay trong sáng hôm đó khi bài viết được đăng, đích thân vị tổng giám đốc nọ trực tiếp đến gặp Vân. Ông ta rất bình tĩnh, chẳng có gì là giận dữ
.jpg)
- Chào cô, cô biết tôi là ai rồi nên không cần phải giới thiệu. Tôi nghĩ chắc có hiểu lầm gì đó nên cô đã viết vậy, tôi chỉ cần gỡ bài viết xuống, cô đính chính lại sự việc và xin lỗi tôi công khai là được. Tôi không muốn làm lớn chuyện lên.
Vân ngạc nhiên
- Cảm ơn ông, nhưng tôi thật sự không hiểu, sao lại phải gỡ bài viết, sao phải xin lỗi ông. Ông có thể nói rõ hơn
- Cô giả vờ giỏi lắm, cô có bằng chứng gì mà nói cái ghế của tôi là một tỷ, tôi có thể kiện cô tội vu khống và tội làm nhục người khác, đó là chưa nói cô sẽ đối mặt với việc bị truy cứu hình sự, cô chờ đi.
- Vậy tôi cũng không khách khí với ông nữa, tôi cũng muốn nói hai điều này, ông nghe cho rõ nhé, một là ông đã hiểu sai về tên bài viết vì ông không chịu đọc kỹ bài, hai là tất cả những gì ông vừa nói chính là bằng chứng tố cáo ông đó. Tôi không phải là công an, nhưng tôi biết một khi người ta đã nói câu nói đó thì có nghĩa là sự việc đó có thật, chuyện đó là có thật, chỉ là thiếu bằng chứng mà thôi.
Chính Hải cũng ớ người ra sau khi biết rõ sự việc, nên anh thuộc lòng luôn đoạn kết bài viết của Vân:
"Trong những tháng ngày cả nước đang ở quyết tâm cao nhất của công cuộc phòng chống tham nhũng thì từ niềm tin đang được mọi người nhắc đến nhiều nhất, nó còn quý hơn cả tính mạng con người. Niềm tin ở đây là danh dự, là uy tín, thậm chí là cuộc đời của một người, của một gia đình, một đại gia đình.
Bác Tổng bí thư đã nói như vậy, tiền rất quan trọng nhưng chết rồi không mang theo được, chỉ có danh dự và uy tín là ở lại.
Mong là sẽ luôn luôn có nhiều hơn nữa những cái ghế đem lại niềm tin cho cuộc sống này."
Hải hiểu ra
Tên đầy đủ của bài viết phải là
Cái ghế của tổng giám đốc công ty x là một tỷ niềm tin
Còn ở lần đó, Vân vừa nói xong là ông ta tái mặt
- Bây giờ thì mời ông về, tôi không có thời gian, nhanh nhất là trong chiều nay bên công an sẽ gọi ông vì tôi sẽ chuyển băng ghi âm này cho họ.
Ông ta điên lên chỉ thẳng vào mặt Vân
- Tôi thách cô đó, cô dám ghi âm hả
Vân cười lớn
- Ông quên sao, chúng tôi là người làm báo mà, việc đó là hết sức bình thường
Sau vụ đó, Vân cũng đã xiểng liểng thêm mấy lần vì nghe nói ông ta tìm mọi cách để trả thù cô, nhưng đều bất thành.

Người ta hay ví phụ nữ là những bông hoa, mà theo Hải nếu Hương là loài hoa giấy mỏng manh dịu dàng, thì Vân lại là loài xương rồng đầy gai nhọn sắc, nhưng anh đã nhìn cô cảm mến hơn nhiều khi chính anh biết được hai việc rất nhỏ về cô.
Một lần gặp cô trên hành lang, nhìn Vân lúc đó có vẻ rất vui làm anh cũng vui lây. Anh hỏi:
- Có chuyện gì nhìn cô phấn khởi vậy
- Tôi đã tìm được người xứng đáng ngồi lên cái ghế của tôi trong thời gian tới.
Hải ngạc nhiên nhưng rồi anh cũng đoán được, vì cả tòa soạn đều ngầm hiểu có đến mấy đối thủ không phải dạng vừa đang nhăm nhe vị trí của Vân khi đã có mấy lần cô xin rút, cô muốn tập trung vào chuyên môn.
Hải nói:
- Tôi chỉ lo cô ấy còn ít kinh nghiệm quá
Vân lại rất tự tin
- Hương rất trẻ cả về tuổi đời và tuổi nghề, nhưng đó là một biên tập đầy bản lĩnh và khát vọng. Khả năng của cô ấy làm tôi phải kiêng dè, còn về tính cách thì khỏi phải lo, tôi tin cả tòa soạn sẽ ủng hộ Hương.
Vân là vậy, cô ta nói là làm, nhiều lúc Hải tò mò tự hỏi không hiểu lúc ở nhà Vân chăm sóc gia đình như nào vì Vân rất kín trong chuyện riêng tư.
Một lần khác anh trợn mắt khi nhìn thấy Vân xách nguyên xô nước và cây lau nhà lên lầu, một tay thì cầm hồ sơ, còn cô lao công thì đi sau cứ luôn miệng nói:
- Chị để em làm, em không sao
Thì ra cô ấy vừa bệnh xong, anh nghe Vân hỏi:
- Em có cần chị cho người đưa về không.
- Dạ không chị, em nghỉ một lát là làm tiếp được. Chị làm vậy em ngại quá.
- Có gì đâu mà, ở nhà chị làm hoài.
Sau đó, anh còn thấy Hương đưa cho cô lao công một ly nước cam
- Chị Vân nói chị phải uống xong mới được làm tiếp.
.jpg)
Có một lần duy nhất mà mãi đến giờ không hiểu sao Hải vẫn rơi nước mắt khi nhớ về. Hôm đó là kỷ niệm ngày báo chí, Hương đã cắm một lẵng hoa hồng trắng rất đẹp để trên bàn làm việc của Vân từ rất sớm. Khi Vân vào phòng, cô đã rất vui và ngạc nhiên, Vân cứ tấm tắc khen hoài, mà cũng dể hiểu thôi, Hương nổi tiếng là khéo tay, cái gì Hương cũng làm được, mọi người ai cũng biết chuyện đó.
Không biết có phải vì vui quá không mà tự nhiên Vân nói chuyện về hoa khi Hải qua phòng cô có việc trong sáng hôm đó.
Anh nói vui:
- Tôi ganh tị với cô, tôi chẳng có lẵng hoa nào
- Vì anh là đàn ông mà - Vân cười
Rồi tự nhiên cô nói thêm:
- Loài hoa tôi thích nhất là hoa hồng vàng, người ta hay nói màu vàng là tượng trưng cho sự phản bội, nhưng tôi lại thấy đó là sắc màu kiêu sa. Tôi thích khi còn rất nhỏ kia, trước khi tôi xem bộ phim đó nữa.
Hải thích thú vì đó là lần đầu tiên Vân nói về chuyện riêng tư của cô ta. Anh tò mò hỏi:
- Bộ phim nào
- Phim Xóm vắng đó sếp, tôi xem say sưa luôn, không bỏ một tập nào, tôi thấy vui vì cô diễn viên nữ chính có sở thích quá giống tôi, cô ấy rất thích hoa hồng vàng.
Hải gật đầu
- À phim đó tôi cũng xem rồi, cũng quá lâu rồi đúng không
- Đúng rồi, tôi xem khi tôi mới mười mấy tuổi
Có người tìm gặp Vân nên cuộc nói chuyện bị cắt ngang, Hải quay về phòng mà tự nhiên thấy tiếc, anh muốn nói thêm với Vân vì rất hiếm khi Vân chịu chia sẻ chuyện riêng. Chỉ là ở Vân luôn có điều gì đó làm anh cứ boăn khoăn, cô ta vừa rất gần lại vừa rất xa, anh và cô ta chỉ toàn nói chuyện công việc.
Nhưng Hải không hề biết đó là lần cuối anh gặp Vân ngồi ở đó, trong phòng làm việc của Vân.

Hải đi công tác nước ngoài, thời gian là một tháng, anh bàn giao công việc lại cho Vân. Đây chẳng phải lần đầu nên anh chẳng thấy có gì lo lắng, Vân luôn làm tốt những gì anh giao, công việc tòa soạn rất trôi chảy. Và lần nào cũng vậy, anh chỉ dặn đi dặn lại cái câu làm Vân khó chịu:
"Cô đừng tắt máy, sao mỗi lúc có việc gấp tôi gọi là máy cô toàn là thuê bao"
Vân nghiêm giọng:
- Anh biết rõ là tôi chẳng bao giờ tắt máy, đó là đặc thù công việc và cũng là thói quen của tôi.
Giọng Hải đầy vẻ châm biếm:
- Tôi biết rồi, công nhận điện thoại cô thông minh thật, biết rõ lúc tôi gọi nên nó hết pin.
Lúc đó có cả Hương ở đó, Hương lên tiếng:
- Em chưa bị vậy bao giờ, lần nào em gọi là chị nghe máy lập tức, mà em cũng chẳng nghe ai phàn nàn như vậy ngoài anh.
Giọng Vân cũng châm biếm không kém Hải:
- Do anh không may mắn rồi.
Hương bồi thêm:
- Chắc là vậy.
Hải tức điên nhìn hai người họ vừa nói vừa cười ra khỏi phòng anh
Không hiểu sao sáng nay Vân thích ăn sáng ở cái quán đối diện tòa soạn, thường ngày cô luôn ăn sáng tại nhà rồi mới đi làm, có lẽ cô thấy thoải mái hơn vì Hải sắp xong chuyến công tác, cô chỉ mong Hải mau về để còn xin nghỉ vài ngày, lâu quá rồi cô chỉ chúi đầu vào công việc mà quên luôn gia đình, quên luôn bản thân cô.
Mọi việc cô đã gởi mail cho Hải vào tối qua, tất cả đều ổn, chỉ có cô là tự dưng thấy không khỏe. Cô vừa ăn vừa nhớ lời dặn của Hương
"Chị có thể nhẹ nhàng hơn với anh Hải được không, em biết cả anh và chị đều vì công việc chung, ai cũng hết sức hết lòng nhưng sao chẳng ai chịu ai."
Vân cười
"Cảm ơn em đã nhắc nhở, chị sẽ chú ý hơn, chắc tính chị vậy nên chưa sữa được, nhưng chị luôn tôn trọng sếp, em biết mà."
.jpg)
Vân cũng không hiểu vì sao cứ nói câu trước câu sau với Hải là cô lại nổi nóng lên, cái vẻ vừa rất khiêm tốn vừa rất chảnh của Hải làm cô thấy bực, nhưng qua những lần cô tạm điều hành công việc khi Hải đi công tác, cô thấm thía những áp lực và những khó khăn mà Hải phải gánh.
Vân vừa trả lời tin nhắn, một tay cô cầm điện thoại tay kia là túi xách, Vân băng qua đường trên đúng vạch kẻ giao thông. Cô chỉ thấy mắt tối đen lại, đất trời quay cuồng trong nhiều tiếng hét lớn, cả chiếc túi cả điện thoại đều tuột khỏi tay, Vân gục xuống mà vẫn còn nghe giọng Hương lạc đi
"Chị Vân"
Vân đi ngay sau đó, cô không trối được lời nào, mọi người mong Hải về kịp để nhìn cô nhưng không được, phải đến năm ngày nữa Hải mới bay về.
Không ai báo tin cho Hải, mọi người sợ anh bị kích động.
Xuống sân bay, Hải gọi Vân lập tức, anh hy vọng nghe được giọng cô vì anh cứ thấy nôn nao không biết tại sao, vậy mà lần này cũng vậy, máy cô vẫn là thuê bao. Nhưng Hải không thấy giận, anh muốn về tòa soạn trước khi về nhà.
Hải ngạc nhiên vì người đón anh không phải là cậu lái xe quen thuộc, mà là Đức, trợ lý của anh.
- Cậu ấy bị ốm, em đi thay.
Giọng Đức cũng khác ngày thường, Hải linh cảm có chuyện:
- Tòa soạn có chuyện gì vậy, đưa anh về đó trước.
Đức không trả lời, còn Hải ngồi nhắm mắt trong xe, chuyến bay dài làm anh mệt mỏi thấy rõ. Một lát anh mở mắt và ngạc nhiên, không phải là con đường về tòa soạn, Hải tái mặt khi nhận ra nơi sắp đến.
Anh nhảy nhổm lên.
- Sao lại lên chùa?
Xe kịp dừng lại vì đã đến nơi, một số người của tòa soạn đứng đó như đang chờ anh, Hải hoang mang bước ra khỏi xe. Anh đi lại gần họ, tất cả đều mặc áo trắng.
Anh hỏi thảng thốt.
- Sao không thấy Vân, cô ấy đâu?
- Chị đang ở đây - giọng Đức từ tốn.
.jpg)
Hải quay lại, mắt anh chạm phải di ảnh nhỏ xíu của Vân trước mặt, vẫn ánh mắt đó hôm nào.
Hải gào lên:
- Sao lại thế này, mọi người lừa tôi đúng không?
Đức ôm vội anh
- Anh bình tĩnh ạ, mọi người biết anh thương chị.
Hải gần như hóa điên:
- Cái gì, tôi thương cô ta lúc nào - Nói rồi anh quay nhìn sát hơn vào Vân
- Tôi căm thù cô, cô quay về tòa soạn ngay lập tức cho tôi, sao cô lại ở đây hả, cô muốn chống lệnh của tôi hả?
Mọi người phải cố ấn Hải vào trong xe vì anh đang quá kích động.
Một trăm ngày của Vân.
Hải đứng trước cô với ba bông hồng vàng, anh cắm vào lọ hoa nhỏ bên cạnh cô
- Cô dậy đi, cô ngủ nhiều quá rồi, ngủ nhiều không tốt đâu, cô dậy rồi tôi sẽ đưa cô về tòa soạn. Mọi người đang đợi cô đó. Máy cô cứ việc hết pin, tôi chỉ cần cô có mặt ở tòa soạn thôi.
Nếu cậu lái xe không nhắc chắc anh vẫn sẽ đứng đó, anh không thể tin là không được làm việc cùng cô nữa.
Vào xe anh mới sực nhớ phải dặn Hương mấy việc cho buổi họp ngày mai, anh lấy máy gọi Hương, nhưng Hải rùng mình vì đầu dây bên kia không phải là giọng Hương, mà là câu nói quen thuộc anh thường hay nghe mỗi lúc gọi Vân
"Thuê bao quý khách vừa gọi…"
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.






