Thoát kén
2023-09-05 05:30
Tác giả:
Chau Phuc
blogradio.vn - Nhưng dường như chưa lúc nào tôi cảm giác được mình đã thành công một cách rõ nét, khi trong từng môi trường mà tôi đã tiếp xúc luôn có những người giỏi và vượt trội hơn tôi rất nhiều.
***
Nhớ ngày còn bé, cái ngày mà tôi chẳng cần nghĩ suy, chẳng cần đắn đo với bất cứ điều gì. Cái ngày mà cơm ba bữa mỗi ngày không là nỗi lo, cái ngày mà chỉ biết đến trường rồi về nhà, đó cũng là những ngày hạnh phúc nhất của đời người nhỉ? Hạnh phúc tôi nói ở đây có lẽ chính là sự an yên trong tâm hồn, bởi những ưu tư và phiền muộn còn chưa kịp đặt chân đến với cuộc sống của mình.
Tôi may mắn được sinh ra và lớn lên trong một gia đình ở tầng lớp trung lưu kiểu mẫu, được cha mẹ yêu thương hết mực, thậm chí ngày nhỏ tôi còn chẳng biết khái niệm quét nhà, lau nhà là gì. Tôi từng rất tự hào vì bản thân mình không cần phải động đến một ngón tay vào việc gì ở nhà, trong khi mỗi lần đến lớp thì lúc nào cũng nghe chúng bạn than như bọng rằng: “Trời ơi, hôm qua tao mệt muốn chết mà mẹ còn bắt tao rửa chén nữa!”. Đấy, tôi từng hạnh phúc như thế đấy!
Nhưng tôi nào có ngờ rằng niềm tự hào khi bé sẽ trở thành nỗi chật vật khôn xiết khi tôi trưởng thành. Bởi khi lớn lên rồi tôi mới hiểu, bản thân tôi dù đã to xác nhưng thật ra tôi vẫn còn ôm bao nỗi mơ mộng trong cái kén của mình. Một tuổi thơ quá đỗi màu hồng đã khiến tôi chẳng biết làm gì cả, dường như việc tôi làm giỏi nhất có lẽ là hít vào và thở ra, một điều mà bất kì sinh vật nào tồn tại trên trái đất này đều có thể làm được. Dần dần tôi hiểu được việc trở thành một chàng “công tử bột” là điều mà tôi chẳng thích tẹo nào. Bởi lúc tôi dần rời xa vòng tay của gia đình thì cũng chính là lúc tôi đang cố gắng cởi bỏ một tầng bảo hộ để tiếp cận với những điều mới mẻ nhưng cũng không kém phần thử thách ngoài kia. Đây là lúc cơn ác mộng thực sự bắt đầu, “peer pressure”.

Còn nhớ cái ngày mà tôi bị một giáo viên chỉ thẳng mặt và nói rằng: “Em đăng ký vào trường này để vui theo các bạn thôi đúng không? Chứ sức em sao mà thi nổi!”, câu nói ấy như một cú tát đau điếng vào tâm hồn tôi, cái sự bỏng rát từ tận đáy lòng ấy, đến nay tôi vẫn chẳng thể nào quên được. Và trong khoảnh khắc ấy tôi cũng nhận ra rằng tôi sẽ chẳng thể nào sống mãi như thế được. Khi mọi người xung quanh đang phấn đấu từng ngày để trưởng thành hơn, vươn đến mục tiêu cao hơn, thì tôi lại luôn thoải mái trong chiếc kén của mình rồi hài lòng với tất cả mọi thứ xảy đến trong cuộc đời. Tôi cũng biết rằng tôi sẽ chẳng thể nào tồn tại mãi trong cái kén ấy, đã đến lúc tôi phải cố gắng để tự hào vì chính bản thân mình chứ không phải tự hào vì mình không cần làm việc nhưng cũng có cơm để ăn hằng ngày. Thật nực cười khi một đứa từng rất tự hào với mọi người rằng mình đã rất sung sướng, ấm no và cứ ngỡ rằng sự thoải mái cũng như “an yên” ngày ấy sẽ theo mình đến suốt cuộc đời lại bị “peer pressure” nhỉ?
Từ dạo ấy đến nay, tôi vẫn luôn cố gắng mỗi ngày để thấy mình có ích hơn cho mọi người, cũng như tạo lập nên một số điều nho nhỏ giúp bản thân mình tự hào. Nhưng dường như chưa lúc nào tôi cảm giác được mình đã thành công một cách rõ nét, khi trong từng môi trường mà tôi đã tiếp xúc luôn có những người giỏi và vượt trội hơn tôi rất nhiều. Từng người tôi gặp đều có một điểm gì đó khiến họ trở nên nổi bật hơn hết thảy, họ tỏa sáng, họ được mọi người chú ý đến. Còn tôi, một đứa luôn đứng từ xa nhìn họ được vây quanh, thậm chí tôi từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ mình có được thứ đãi ngộ như thế, thú thật tôi cũng đã từng rất ghen tị với họ. Nhưng đến một ngày, một trong số những người tôi chỉ luôn dám ngưỡng mộ lại đến và ôm tôi khóc như một đứa trẻ, lúc ấy tôi đã chững người lại vì bất ngờ. Thật không ngờ một người hoạt ngôn, sôi nổi, luôn là tâm điểm của mọi cuộc vui lại có lúc trở nên yếu mềm đến vậy, tôi không tiện kể ra câu chuyện ngày hôm ấy.
Nhưng ngày hôm ấy là ngày mà tôi hiểu rằng góc nhìn của mỗi cá nhân đôi khi sẽ khác phần đông mọi người. Dù cho có xuất xắc đến đâu đi chăng nữa thì ai cũng sẽ có những điểm mềm mại và nhạy cảm của riêng mình, chỉ là họ có muốn thể hiện điều đó ra hay không mà thôi. Dần dà tôi cũng đã nhẹ nhàng hơn với bản thân mình, không còn quá ám ảnh việc phải trở nên tỏa sáng và được là tâm điểm của mọi người. Tôi cũng dần hiểu rằng, ai cũng sẽ có một con đường cho riêng mình, có chăng một ngày nào đó tôi cũng sẽ trở nên tỏa sáng theo cách riêng của mình thì sao nhỉ? Tôi không chắc về ngày đó, nhưng hiện tại tôi chắc rằng chỉ cần mình cố gắng hơn mỗi ngày thì tôi sẽ tìm được một nơi mang đến sự “an yên” do chính bản thân mình xây dựng nên. Nơi đó sẽ là nơi tôi có thể chủ động “thoát kén” bất cứ lúc nào, chỉ cần là tôi thích, chỉ vậy thôi!
© Chau Phuc - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đi Tìm Hạnh Phúc l Radio Chữa Lành
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.







