Thanh xuân ấy sắp sửa qua đi
2016-12-09 01:20
Tác giả:
Buổi chiều tốt nghiệp đại học, man mác đâu đó chút nỗi buồn trong gió, thi thoảng hoa sữa lại đánh rơi mùi hương lan truyền cả một vùng không gian lặng lẽ,... cả trời chiều ngao ngán chút buồn tênh, xen lẫn vào đó những suy tư, những xúc cảm hay những tiếc nuối về một thời thanh xuân đã sắp sửa qua đi.
Buổi chiều hôm ấy, anh và cô gặp nhau ở sân bay lần cuối cùng trước khi mọi thứ đã dừng lại một nửa lưng chừng nào đó. Mối tình đầu lúc nào cũng đẹp cả, người đầu tiên ta từng yêu ấy là một người ta đã dành trọn trái tim, yêu từ một sự ngây ngô đến cuồng nhiệt. Tuy nhiên, cuộc sống chẳng bao giờ như ta mong muốn, đôi khi ta cảm thấy thật trớ trêu nhưng xét cho cùng hẳn nó đã được sắp đặt bởi một thứ gì đó, trước đó mà người ta thường gọi là tạo hoá. Có những người đi ngang qua đời nhau như một định mệnh, song định mệnh ấy lại khiến cho họ chẳng thể quên dù chỉ một lần.
Trước hàng ghế chờ đông người, anh và cô ngồi cạnh nhau nhưng chẳng nói được lời nào, cả hai đều im lặng. Cô và anh quen nhau được 6 năm, có những lời hứa hẹn rất nhiều điều, hứa cùng nhau sẽ làm chung tại một bệnh viện, hứa sẽ sống chung với nhau, hứa sẽ cưới nhau và cùng nhau có những đứa con thật dễ thương. Hứa sẽ là những ông bố, bà mẹ thật tốt để nuôi dạy những đứa con của mình trưởng thành. Hứa nhiều lắm, tuy nhiên giờ đây những lời hứa ấy sắp sửa sẽ trôi vào quên lãng, chắc cũng sẽ nhớ lại ở đâu đó khi hai người nghĩ về nó, nhưng cũng chỉ có thể mỉm cười và gọi nó là thanh xuân đã qua.
Cô nhìn đồng hồ đang không ngừng quay những vòng tròn, cảm xúc bây giờ rất lạ, chẳng biết gọi nó là gì. Nhưng cô thừa hiểu sự ngột ngạt đang ứ đọng lại. Cả hai đều ngập ngừng không dám nói để nó mãi mãi tồn tại chỉ trong ký ức.

Cô vừa nhận được học bổng học tu nghiệp tiến sĩ tại Mỹ 5 năm, nhân cơ hội này gia đình cô muốn nhập cư và sống luôn ở Mỹ. Cô nhất quyết không chịu và từ chối nhiều lần, nhưng có lẽ, cho đến cuối cùng, duyên của hai người cũng đành phải dừng lại ở đây.
“Còn 10 phút nữa là bay rồi đúng không?” Anh hỏi cô, nhưng chính anh là người biết chắc câu trả lời.
“Chỉ còn 10 phút cuối cùng thôi anh ạ...” Cô quay qua nhìn sang anh rồi nở một nụ cười khẽ để an ủi. Cô biết bây giờ đây, cho dù cô có làm gì đi chăng nữa cũng chẳng thể nào có thể vá được vết thương trong lòng anh. Người ta nói, đau khổ nhất trên thế gian này, chắc có lẽ là nỗi đau mà hai người yêu nhau chẳng thể nào đến được với nhau. Nó sẽ mãi mãi là một vết sẹo nhỏ in hằn trong trái tim nhỏ bé và chẳng bao giờ lành lại.
“Chắc có lẽ anh chưa nói với em nhỉ? Mỗi khi em cười thì trông em đẹp lắm... anh cũng còn nhiều điều muốn nói với em nữa, anh tính sẽ từ từ kể em nghe từng chuyện, từng chuyện khi chúng ta cùng đi chung với nhau một con đường nhưng hoá ra cũng đã đến lúc con đường ấy cũng phải chia thành hai ngã rẽ, chắc chẳng qua chúng ta chưa đủ duyên nợ để sống chung với nhau thôi...” - Anh nhìn cô, mà giấu đi những giọt nước mắt trong tận sâu đáy lòng.
“Em xin lỗi...”
Anh lấy tay gạt đi những giọt nước mắt đang vô tình lăn trên má của cô.

“Lại nữa rồi, mỗi khi em khóc trông rất xấu biết không? Cô bé ngốc nghếch của anh qua bên ấy rồi phải cười thật nhiều biết chưa hã? Em ốm lắm, nhớ ăn nhiều vào, lỡ sau này về gặp anh sút đi kí nào là không có được đâu biết không?” - Nói là vậy, nhưng hẳn trong lòng anh lúc này, biết rõ rằng khi ngày hôm nay kết thúc chắc có lẽ, mãi mãi cho đến sau này, hai người chẳng còn có cơ hội để gặp lại. Mỗi người phải về với một thế giới khác, rồi cuồng quay của công việc, của cuộc sống sẽ dần dần tách hai người ra rồi nhấn chìm mọi thứ vào trong quên lãng.
“Em sẽ rất nhớ anh, rồi chúng ta sẽ gặp lại đúng không?”
“Chắc chắn rồi, nếu chúng ta còn có duyên em à!”
“Em không tin vào định mệnh!”
“Em đừng ngốc như thế, hãy mạnh mẽ lên biết không? Cô bé của anh phải thật hạnh phúc mới được, anh hi vọng hạnh phúc sẽ đến với em, hãy hạnh phúc luôn phần của anh nhé!”
“Em chờ anh!”
Cô ôm chầm lấy anh, ôm chầm lấy cả một tuổi thanh xuân của mình. Nhưng sau đó, anh từ từ đẩy nhẹ cô ra khỏi người anh mà lãng tránh sang một hướng khác.
“À đúng rồi, anh quên mất! Bên Mỹ lạnh lắm, anh có mua cho em một chiếc áo lạnh, hy vọng em sẽ thích, mà anh để ngoài xe mất, để anh ra lấy nhé!”
“Ừm...”
© Ngọc Minh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







