Tháng 11, nhớ về thầy kính yêu
2016-11-20 01:30
Tác giả:
Tháng 11 về theo những đợt gió lùa, khẽ mở hé cửa sổ, nhìn ra vẫn thấy nắng nhàn nhạt, mùa đông năm nay đến muộn. Trong phòng, tiếng mấy con mỗi bay vo ve, ù ì theo âm thanh của quạt máy, nhìn lên tấm lịch cũ, ngày 8 tháng 11 năm 2016, có cái gì đó rất vội, nghẹn ứ trong cổ họng. Kỉ niệm về một ai đó cứ lấp lửng hiện ra trước mắt. Chờn vờn. Bỗng chốc lại vỡ theo từng nhịp thở, bao trùm lên không gian đã đặc quánh mùi vị của nỗi nhớ... Là buồn!
Tôi thoáng thấy người ấy hiện ra rõ mồm một trong tâm trí. Là thầy, đúng rồi, là thầy Vinh. Thầy ấy, tần tảo nuôi dạy chúng tôi. Nuôi theo cái cách của một người dốc hết tâm đức và niềm tin vào những tâm hồn non dại, và dạy theo một nghĩa nào đó là để chúng tôi thành người.

Thầy tôi đẹp lắm, đẹp từ trong tâm hồn, đẹp một nét rất riêng, vẻ đẹp thanh tao và nhã nhặn. Thầy không cao to, nhưng cũng không gầy gầy như trong trang văn mọi người vẫn kể. Bằng cách này hay cách khác, ở thầy luôn toát lên vẻ gì đó mang cốt cách cao quý của một nhà giáo chân chính. Từ cách đi lại, cử chỉ điệu bộ, cách nói chuyện, kể cả cái cách khi thầy đang mân mê trên bục giảng lại bỗng chốc đưa ánh nhìn vào một cô cậu học trò cũng khiến người ta tin tưởng đến thế.
Để dạy dỗ được bọn tiểu quỷ nhiều chiêu trò như chúng tôi, thầy đã phải nhẫn nại biết bao. Thương cứ thương, nhưng phạt vẫn phạt. Tôi nhớ, năm đầu tiên bước vào trường trung học, thầy có ra đề văn, "nêu cảm nghĩ về ngôi trường mới của em." Hôm phát bài, thầy chọn đọc bài văn hay của một bạn trong lớp. Đến bài thứ hai, thầy gọi bạn lớp trưởng lên đọc, nghe đến đoạn giữa, cả lớp xì xầm vì nội dung giống bài thầy vừa đọc. Thầy không nói gì, quay mặt đi. Im lặng một lúc thầy từ tốn bảo: "Thầy không dạy các em phải đi sao chép bài của ai, văn dù có hay hay dở thì cũng là câu từ của các em và thầy ghi nhận sự nỗ lực đó. Thầy nhớ có một câu rất hay như thế này: vinh quang nằm trong nỗ lực, không phải kết quả, nỗ lực hết mình mới là thắng lợi hoàn toàn. Vậy các em nghĩ xem bản thân đã cố gắng đến mức nào? Thầy nói để chúng ta hiểu. Về phần điểm, hai bài văn này thầy vẫn sẽ cho điểm cao nhưng không thể ghi nhân cho đến khi bọn em tự nhận thấy lỗi lầm và sửa chữa."

Thầy là vậy đấy, đủ chân thành và tinh tế để thấu hiểu và được thấu hiểu. Chúng tôi khi đó nhận ra mình đã sai rất nhiều, vì những vết hoen còn in hằng rõ trên đôi mắt thầy tôi. Và từ sau ngày hôm ấy, cả lớp lại càng quý trọng thầy hơn. Kí ức còn lại không nhiều, chỉ nhớ thầy cứ miệt mài, cứ cặm cụi với bài vở như thế, ngày ngày vẫn đi về giữa những nắng sớm mưa trưa, với bụi hồng và phấn trắng. Tôi lại thầm thương mến cái vẻ tận tụy ấy của thầy.
Tháng 12 năm 2013, cuối năm lạnh tê tái, cái lạnh như cứa vào da thịt của những người bộ hành ngoài phố. Thầy tôi khi ấy kết thúc hợp đồng, phải chuyển công tác. Dù không phải là thầy chủ nhiệm nhưng vẫn cảm thấy hẫng hụt và rất buồn. Buổi sáng mùa đông, thầy đến chào tạm biệt cả lớp, sự lưu luyến đưa chân ra đến tận cổng trường. Suốt những năm về sau, chúng tôi cũng không còn gặp lại thầy nữa. Số liên lạc cũng không có. Mọi thứ cứ thế qua đi, nhanh như người ta ngủ một giấc ban trưa rồi thức dậy.. và tôi bây đã vào lớp 10.
Rồi tự dưng hôm nay muốn trở lại trường cũ ghê gớm. Để làm gì? À dĩ nhiên chỉ để nhắc nhớ mình về một điều gì đó xa xôi thôi mà! Nhớ sắc trời màu xanh ngọc dưới tán lá, nhớ nắng chiều và ghế đá rêu xanh lúc bốn giờ mấy - là khi sắp tan trường, nhớ cả lúc đó thầy cũng hay đi ngang dãy hành lang dài trông vào từng lớp học, rồi đến ánh nhìn như mỉm cười bẽn lẽng của cô cậu học trò. Nhưng nhớ để nhớ vậy thôi, chứ biết ngày này giờ này dù có trờ lại đó và đi khắp các lớp học hay ngồi đợi hàng giờ dưới hành lang vẫn không thể thấy dáng người xưa.
"Thơ trong em ngộ ngộ kì kì
Thầy là người gột rửa ước mơ
Câu thơ em viết còn chưa vẹn
Đã vẽ thêm vài nét bút tươi."
© Mây – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







