Người thầy
2015-11-20 04:48
Tác giả:
Nghe bài hát Người thầy - Cẩm Ly
Người thầy vẫn lặng lẽ đi về chốn xưa
Từng ngày giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy
Để em đến bến bờ ước mơ
Phải chăng hình ảnh này là sự đúc kết, khái quát hóa từ vô số những người thầy trong cuộc sống. Qua đó, mỗi chúng ta đều nhận thấy thấp thoáng “con đò xưa” của riêng mình. Bóng dáng thầy khuất dần theo “năm tháng gió mưa”, theo những thăng trầm của vòng xoay đời người, nhưng lời thầy vẫn còn vang vọng đâu đây, là hành trang đưa em vào đời. Cuộc sống không đơn giản và bình lặng như em nghĩ, hay như bài giảng của thầy. Trong bộn bề những lo toan đời thường, có lúc em đã cố quên lời thầy để lao vào những cuộc bon chen, ganh đua với tham vọng về quyền lực, địa vị cao sang. Những lúc như thế, “cành hoa trắng vẫn lung linh trong hồn xưa”, lời chỉ dạy đạo lý làm người cùng phong cách sống giản dị, thanh khiết của thầy lại trỗi dậy trong cuộc đấu tranh tư tưởng khiến em kịp thời “thức tỉnh” trên “lối mòn lầm lạc u mê”.

Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi
Chiều trên phố bao người đón đưa
Dòng sông vẫn bây giờ gió mưa
Còn ai nhớ ai quên con đò xưa…
Bằng sự kết hợp tài tình giữa lời ca mộc mạc chân thành với âm điệu thanh thoát tinh khôi, bài hát trở thành một trong những phương tiện đặc sắc nhằm chuyển tải thông điệp, tình cảm nồng ấm, cao quý giữa thầy và trò. Nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy không chỉ viết cho người thầy của riêng mình, mà đó cũng là lời đề tặng chung cho tất cả những người thầy của cuộc đời dù họ đã từng hay chưa từng đứng trên bục giảng với phấn trắng bảng đen.
Vẫn hình bóng ấy, phong thái ấy, ánh mắt ấy, lời nói ấy, người thầy “vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa”, vẫn tiếp tục hành trình chuyến đò ngang đón đưa bao thế hệ học trò đến “bến bờ ước mơ”, đến đỉnh cao của trí tuệ, tài năng và đạo đức. Trên cơ sở “những viên gạch nền móng” ấy, họ tiếp tục cống hiến sức trẻ cho sự nghiệp xây dựng, phát triển đất nước ngày càng giàu mạnh sánh vai cùng các cường quốc năm châu. Nhưng trong dòng đời bôn ba ngược xuôi, có “còn ai nhớ ai quên con đò xưa” với không ít suy tư, trăn trở: “Con đò” ngày nào giờ đây trôi về đâu? Có còn chăng khả năng vượt sóng cả, thác ghềnh mạnh mẽ khi xưa? Còn nhớ hay quên những “người khách lữ hành” thoáng qua hôm nào? Lẽ nào cả con người, cả cuộc đời đều vô tâm đến thế! Bạn, tôi và tất cả chúng ta cùng thử lắng đọng tâm hồn, “dừng lại” khoảnh khắc để biến tấu âm thanh trong trẻo, nhẹ nhàng trong bài ca “Người thầy” thành muôn đóa hồng thắm tươi, thơm ngát kính dâng thầy cô với tấm lòng biết ơn sâu đậm, chẳng thể phai mờ.
Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi, có hay bao mùa lá rơi
Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng, sáng soi bước em trong cuộc đời.

Thầy vẫn đứng bên góc trường năm ấy, dõi theo bước em trong cuộc đời
Dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi
Nhưng ngàn năm làm sao em đếm hết công ơn người thầy
Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò. Chúng em – đám học trò vốn được tiếng ngoan hiền, chăm học nhưng cũng không ít trò quậy phá, nghịch ngầm khiến thầy bao phen lo lắng, buồn lòng. Hờn giận có, trách mắng có, nhưng thầy vẫn luôn tận tình dạy dỗ “những chú ngựa non bất kham này”, luôn ưu ái cho chúng em tình cảm nồng hậu, ấm áp nhất vì sự nghiệp “trăm năm trồng người”. Giờ đây, mặc dù bao thế hệ học trò đã trưởng thành, vững vàng trong sự nghiệp, gia đình cũng như ngoài xã hội, nhưng với thầy chúng em mãi là những cô cậu bé bỏng cần được yêu thương, che chở. Ánh mắt xa xôi, đăm chiêu của thầy vẫn “dõi theo bước em trong cuộc đời” đã qua, hôm nay và mãi mãi.
Nhớ về thầy, khắc ghi công ơn thầy - người cha thứ hai trong đời người tràn đầy lòng nhân ái khoan dung, chúng em cùng bao lớp học sinh thân thương ngày nào hội tụ về mái trường dấu yêu đồng ca dâng tặng thầy ca khúc hiền hòa, thân quen “Người thầy”.
Theo Nhacvietplus
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống


