Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tết là như thế này

2023-03-04 01:10

Tác giả:


blogradio.vn - Tết là truyền thống từ xa xưa của ông bà mình, mà dù muốn hay không thì vòng xoay của thời gian là như thế, ai có ghét có thích như nào thì tết vẫn đến, thì tết vẫn đi, thì tết vẫn ở lại trong tâm tưởng mọi người theo nhiều cách khác nhau.

***

Thật ra nếu có thể được tôi muốn vẽ hơn là viết, mà nghĩ đi nghĩ lại cái gì chứ vẽ là tôi bó tay, từ hồi còn nhỏ học mẫu giáo đến lúc lớn lên cứ môn vẽ là tôi thua, ai cũng bảo vẽ gì mà xấu tệ, vì tôi muốn được gởi đến mọi người một bức tranh toàn cảnh sinh động nhất, chân thực nhất và thiết tha nhất về cái tết truyền thống của dân tộc mình, với tất cả những gì tai nghe mắt thấy và cả được tâm sự chuyện trò nữa, của những người thân thiết mà tôi quen, của những người xung quanh tôi mỗi ngày.

Tôi muốn bắt đầu bằng những mẫu chuyện ở ngoài chợ và những địa điểm tôi hay ghé mua những món đồ cần dùng.

Là chuyện của chị ấy

Hai tay chị cứ qua lại liên tục trên cái thớt to đùng trước mặt, và từng động tác rất chuyên nghiệp rất thuần thục hết cắt rồi chặt rồi xếp những miếng thịt trên bàn và luôn miệng hỏi người mua thích miếng nào. Chị vừa làm vừa nói như muốn trút bớt những nặng nhọc trong lòng hay là vì thấy tôi đang chọn mua thịt, một khách hàng thân quen với chị bao năm nay.

- Sắp tết nữa rồi, chán quá, là bao nhiêu thứ phải lo, mà cái lo lớn nhất là tiền thuê mặt bằng, chắc năm nay chị khất nợ quá, vì mấy quán ăn rồi bạn hàng cũng khất nợ chị quá chừng luôn.

- Em thấy chị vẫn luôn tay luôn chân mà, bạn hàng cũng đông.

- Đúng đó, ai nhìn vào cũng nghĩ chị bán đắt thì làm gì có chuyện nợ, mà sự thật chỉ có người trong cuộc mới biết thôi em, lẽ ra tết đến những người mua bán như chị phải vui mới đúng.

Chị dừng lại vì có điện thoại, mà tôi cũng vừa mua xong.

Là chuyện của cô ấy

Tôi hỏi lại giá tiền vì cứ nghĩ cô ấy tính sai, vì cầm túi rau củ trên tay chỉ có vài món đơn sơ mà đến gần bảy mươi ngàn, nhưng cô ấy phân tích từng món cho tôi nghe rồi chắc lưỡi.

- Hàng thì ế mà cái gì cũng tăng giá quá chừng, nay mai còn tăng nữa đó chị, cứ năm nào cũng thế, mấy ngày này là mỗi ngày mỗi giá, em lấy hàng bán mà trong bụng cứ ngại sao sao, vì giá cả kiểu này.

Tôi chỉ biết cười, rồi cái thông điệp quen thuộc tết mà cứ râm ran trong giọng nói nhiều người, mà tôi cảm nhận được có người nói đùa rồi cười xòa, có người thì đăm chiêu, còn có người thì có chút gì đó bất mãn chê trách và cả ghét nữa.

Là chuyện của cô ấy

Không hiểu sao tôi cứ thích mua hoa quả trái cây ở hàng cô ấy, tôi thấy có cảm tình và rất mến người phụ nữ có dáng người to khỏe, chắc cô ấy phải trên tám mươi ký, mà cứ nhanh nhẹn di chuyển giữa các sọt trái cây lúc nào cũng bao quanh cô ấy, mà đúng dịp tết thì khỏi nói luôn, muôn loại trái và quả được cô ấy bày ra cứ như hút lấy sự chú ý của người đi đường vì những màu sắc rực rỡ tươi ngon.

- Chị hả, chị thích gì chọn đi.

- Chị mua ít quýt để cúng ông táo, rồi sát ngày mới mua cho bàn thờ được đẹp trong mấy ngày tết.

- Em biết rồi, nhưng chị yên tâm nha, năm nay giá vẫn giữ vậy đó, như em đã niêm yết sẵn cho mọi người biết, chứ không lên giá như năm ngoái đâu.

- Vậy thì tốt quá.

Tôi vui vẻ chọn quýt cho vào cái túi trắng, gì chứ mấy ngày này được nghe những lời như thế mà thấy nhẹ nhàng hơn, dù sao mỗi thứ một ít cũng được, cho gánh nặng tiền bạc của nhiều người giảm bớt, chứ cái gì cũng tăng giá làm ai cũng ngán ngẩm và chóng mặt.

Là chuyện của cô ấy

- Chị lấy mấy đòn, tám mươi ngàn một đòn nha chị, bánh tét hay bánh chưng đều bằng giá nhau.

Tôi và mấy người nữa đang đứng trước hàng đều giật mình, ngày thường thì giá chỉ là dưới một nữa, mà tôi mua để cúng tất niên trước, rồi đây sát tết chắc còn lên giá nữa, vậy mà tôi đoán sai, hôm hai chín âm lịch ra lấy bánh để cúng ông bà mấy ngày tết thì vẫn giá đó, không biết có phải ưu tiên cho người quen không, vì cô bán hàng cười lỏn lẻn.

- Người khác là tám lăm đó chị, mà thôi chị quen năm nào cũng lấy nên em lấy giá cũ, vẫn tám mươi.

Tôi cười, cảm ơn cô ấy rồi xách túi bánh đi, mà sao nó nặng chịch chịch, xách về đến nhà muốn đớ cánh tay luôn, tôi thầm cười vì cái tội cứ thích đi bộ, mà mấy ngày này đi bộ lại nhanh hơn đi xe, tôi thấy vậy, vì ngoài đường cơ man nào là xe, xe lớn rồi xe nhỏ, xe nhỏ rồi xe lớn, cứ cảm giác các con đường bị quá tải ghê gớm.

Là chuyện của cô ấy

Tôi đứng trước hàng của cô bạn học cũ, cô ấy tốt nghiệp cấp ba xong là chọn mua bán đến tận giờ chứ không đi tiếp vào đại học như bao bạn bè khác. Năm nào cũng vậy, tôi hay ghé hàng cô ấy để mua nhiều món đồ dùng cho gia đình như khăn, kem, bót đánh răng và vân vân, nhiều món đồ khác nữa.

Tay cầm tờ giấy nháp cô ấy vừa liệt kê ra số tiền và cộng lại, tôi chưa kịp nói gì thì cô ấy lên tiếng:

- Khăn mặt tăng giá lắm nha bạn, vì do nhà máy lên giá trước chứ không phải do nguồn hàng, còn phấn đánh mặt cũng vậy, giá tăng gấp đôi.

Tôi đưa tiền cho cô ấy, chúng tôi hỏi thăm nhau chuyện gia đình chồng con, cô ấy nói con trai đã tốt nghiệp đã đi làm nhưng oái oăm là lại xin được việc trái ngành, tôi cười bảo đó là chuyện bình thường, bây giờ mà có việc làm là tốt lắm rồi, cứ cố gắng duy trì vì biết bao người vẫn đang khao khát có việc làm đó.

Tôi dừng lại một chút và tự hỏi nếu vẽ được tất cả những điều tôi vừa viết ở trên thì phải vẽ làm sao, nên chỉ có viết là nhanh nhất, mà tôi thì vẫn tự tin tôi viết được, ít ra là suy nghĩ này cứ hiện lên trong não sau khi tôi tắt máy.

Cũng không đến nỗi quá tệ.

Phần bắt đầu xong rồi, hơi bị dài nhưng thôi mặc kệ, giờ tôi viết đến phần tiếp theo đây. Cô bạn quen mà thỉnh thoảng tôi hay gặp ngoài chợ thì tôi lại vừa gặp cô ấy hôm mùng chin tết, cô ấy bảo tết năm nay cô ấy về quê chồng tận ngoài Bắc, tôi hỏi ngoài đó có mưa không, vì ở đây mùng ba tết mà mưa giống y như đang mùa mưa vậy, cô ấy nói thời tiết ngoài đó rất đẹp, rằng ba chồng cô ấy bảo chưa năm nào thời tiết lại đẹp như năm nay, trời lạnh mà có nắng không gắt lắm, và muôn hoa đều nở rất đẹp. Cô ấy cười tươi với tôi:

- Chắc là do có gia đình em về đó chị.

Rồi cô ấy hạ giọng xuống nhỏ hơn, như sợ có ai khác nghe thấy:

- Nhưng em nói cái này chị biết thôi nha, về một chuyến là bay hết gần một năm đi làm của em, nội tiền vé máy bay là khẩm rồi chị, rồi nhiều thứ tiền khác nữa, chứ chẳng lẽ lâu quá không về mà khi về lại cứ nhìn cười không thôi thì kỳ lắm.

Lại tiền, cái vấn đề làm đau đầu bao nhiêu người, nhất là từ mấy năm nay từ khi có dịch bệnh, mà nghe cô ấy nói tôi chạnh lòng nhớ đến hình ảnh hai người phụ nữ trong ngày cuối cùng của năm, ngày ba mươi âm lịch, khi tôi mua mấy cái bật lửa cho nhà má tôi, và họ cũng đang mua đồ ở đó. Tôi nhìn họ chọn vội vàng mấy loại bánh kẹo mà người ta hay mua để cúng các bác, rồi một người hỏi cô bán hàng nghe rất tội:

- Mấy cái này đãi khách được không chị, để cho hai bé nhà em thấy có xanh đỏ cho có không khí tết.

Tôi quay vội về nhà vì đang lo cúng giỗ mà cứ thấy thương, rõ ràng họ đang rất tiết kiệm và khó khăn về kinh tế.

Năm nào cũng vậy, cứ ngày cuối cùng của năm là cả nhà tôi lại tập trung về nhà má tôi, vì hôm đó là giỗ ông nội tôi, rồi cả đại gia đình lại xúm xít quây tròn bên nhau, kể cho nhau nghe muôn sự, vì cả năm mới được họp mặt hết như thế nên ai cũng tranh thủ hỏi thăm nhau, rồi dù chưa năm mới mà ai cũng chúc nhau sang năm sẽ luôn mạnh khỏe sẽ nhận được nhiều may mắn an lành hơn.

Tôi thích nhất và nhớ nhất câu nói của cô, là cô ở trong xóm nhà tôi, cô đã nghỉ hưu lâu lắm rồi:

- Tết là truyền thống từ xa xưa của ông bà mình, mà dù muốn hay không thì vòng xoay của thời gian là như thế, ai có ghét có thích như nào thì tết vẫn đến, thì tết vẫn đi, thì tết vẫn ở lại trong tâm tưởng mọi người theo nhiều cách khác nhau.

Còn chuyện của tôi

Tôi cũng giống mọi người, nghĩa là cũng tất bật rộn ràng lo tết, mà tôi hay nói vui là tôi chỉ thấy tết khi đang chuẩn bị, nghĩa là từ khoảng rằm tháng chạp đến hết ngày mùng một với tôi là tết, sau đó là hết tết, rồi mọi việc lại về lại guồng quay như cũ. Mà cứ mỗi năm mỗi lớn tuổi hơn, tôi lại bình lặng nhìn thời gian trôi qua, cứ tâm niệm sống hết lòng với một ngày mới, làm tất cả những gì tôi có thể, cứ sống hết lòng với ngày tháng sẽ đến, vì cuộc sống luôn có những khúc quanh những cao thấp lên xuống mà người ta không thể lường trước được, và hãy đón nhận những buồn vui và mạnh mẽ đối mặt.

Càng nhiều những cái tết tôi càng ghi nhớ thêm vào tim mình những điều thiết tha đáng trân quý nhất, không chỉ là của tết, mà là của cuộc sống thường nhật mỗi ngày quanh tôi.

Tết là tết.

Nhưng tết còn là cuộc sống, mà cuộc sống thì không thể thiếu những khoảnh khắc được ngồi tĩnh lặng một mình trong góc phòng yêu thương, để được nghe một bài hát yêu thích, và để được nhớ những yêu dấu vẫn căng tràn trong tim, rồi nghe trái tim mình xao động rất khẽ, như tên bài hát tôi vừa nghe hôm qua:

My heart will go on.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Tết này, tự dưng tôi thèm nồi thịt kho mình nấu | Radio Tâm sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

back to top