Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tạm biệt tôi của những năm tháng thích cậu

2020-07-18 01:30

Tác giả: Trần Thị Linh


blogradio.vn - Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện trong cuộc đời tôi. Tạm biệt tôi của những năm tháng thích cậu. Và tôi của sau này nhất định cũng sẽ tìm thấy một “my love” của mình như cậu đã tìm thấy. Chào cậu, mối tình đơn phương của tớ.

***

Những giọt mưa phùn đầu hạ tí tách rơi, tạt vào trong mặt tôi hòa cùng dòng lệ đang chảy dài trên má. Hôm nay, tâm trạng của tôi thực sự rất tệ.

Người ta thường nói yêu đơn phương có gì vui mà cứ đâm đầu vào nó, yêu đơn phương làm chi khi mà nhìn lại chỉ toàn thấy nỗi đau. Tôi không biết trả lời những câu hỏi ấy thế nào, cũng chẳng biết vì sao tôi lại thích cậu suốt tận 4 năm trời.

chua-bao-gio-het-yeu-em-10

Dành trọn 4 năm thanh xuân của tôi để thích cậu, liệu có đáng hay không? Câu trả lời của tôi bây giờ và tôi nghĩ sau này vẫn sẽ là có. Đời người chẳng có bao nhiêu lần 4 năm nhưng tôi vẫn lựa chọn việc thích cậu vì trong khoảng thời gian đó, tôi đã tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc.

Tôi nhớ rõ từng kỉ niệm lúc tôi mới vào công ty, cậu là người nâng đỡ tôi trong công việc. Tôi nhớ rõ những lần đi chơi với đồng nghiệp, tôi chẳng thể uống rượu nên cậu đã dốc mình uống thay. Tôi còn nhớ những lần mình cùng nhau chạy bộ trong công viên, cùng nhau đi xem những bộ phim mới nhất...

Tôi ước rằng mọi thứ vẫn sẽ mãi như thế nhưng sự thật thì chẳng phải vậy. Hôm nay, lúc tôi đang lướt Facebook và ngân nga vài câu hát thì thấy thông báo rằng cậu đã thay ảnh đại diện. Tôi vội vã nhấn vào xem, chiếc điện thoại đang cầm trên tay tôi rơi xuống đất.

coay1

Là hình của một cô gái với dòng caption "My love". Giây phút ấy, tôi chợt nhận ra rằng, tôi với cậu thì ra cũng chẳng là gì cả, ngoài hai chữ bạn bè. Tôi viết một chiếc comment chúc phúc cho cậu rồi tắt điện thoại và quyết định ra công viên, nơi cậu và tôi thường ngồi mỗi khi tan làm.

Hôm nay tôi lại khóc. Tôi khóc vì 4 năm thanh xuân của mình hay khóc vì sau này cuộc sống của tôi có thể chẳng còn cậu thì tôi cũng không biết nữa. Tôi chỉ biết, bây giờ tôi muốn khóc để giải tỏa hết những cảm xúc trong lòng tôi lúc này.

Ngay sau khi về nhà, tôi sẽ gửi mail cho sếp để xin nghỉ việc. Tôi cũng sẽ chặn hết mọi liên lạc từ cậu vì thấy cậu, tôi sẽ chẳng thể nào từ bỏ được mối tình đơn phương này.

Hôm nay, tôi có thể xem là vừa thất tình vừa thất nghiệp. Nhưng chẳng sao, rồi ngày mai sẽ khác. Tôi sẽ đi xin một công việc mới, tìm một cuộc sống mới, một cuộc sống mà không có cậu. Tôi vẫn sẽ là tôi trước khi gặp cậu, vẫn giữ nguyên những ngây ngô trong sáng ấy và gói ghém những kỉ niệm vụn vặt có cậu đặt vào một góc ở trong tim.

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện trong cuộc đời tôi. Tạm biệt tôi của những năm tháng thích cậu. Và tôi của sau này nhất định cũng sẽ tìm thấy một “my love” của mình như cậu đã tìm thấy. Chào cậu, mối tình đơn phương của tớ.

© Trần Thị Linh – blogradio.vn

Xem thêm: Cậu của năm ấy phải thật hạnh phúc nhé!

Trần Thị Linh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không nhớ anh

Không nhớ anh

Một cô gái tưởng rằng bận rộn, ổn định và một mối quan hệ “đủ tốt” sẽ chữa được cô đơn, nhưng càng sống càng rỗng. Ở bên người mới, cô bình yên mà không rung động; gặp lại người cũ, vẫn còn dư âm nhưng biết không thể quay về. Những cuộc chia tay nối tiếp giúp cô nhận ra: có những người chỉ đi ngang đời để dạy ta cách yêu, cách buông, và sau tất cả, điều cần học nhất là quay về sống thật với chính mình, thay vì dừng lại ở một “nhà ga” không thuộc về mình.

Tết này con sẽ về (Phần 2)

Tết này con sẽ về (Phần 2)

Từ khi biết sự thật, tôi đã ân hận và tự trách mình không biết bao nhiêu lần. Tôi cứ nghĩ, giá như ngày đó tôi nghe lời mẹ, thì tôi đã không gặp Phúc Nguyên, và bi kịch cũng sẽ không xảy đến với gia đình tôi. Có lẽ tôi đã có thể tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn, hạnh phúc như trước kia.

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.

Hái trăng đêm Đông

Hái trăng đêm Đông

Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

back to top