Tạm biệt tôi của những năm tháng thích cậu
2020-07-18 01:30
Tác giả:
Trần Thị Linh
blogradio.vn - Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện trong cuộc đời tôi. Tạm biệt tôi của những năm tháng thích cậu. Và tôi của sau này nhất định cũng sẽ tìm thấy một “my love” của mình như cậu đã tìm thấy. Chào cậu, mối tình đơn phương của tớ.
***
Những giọt mưa phùn đầu hạ tí tách rơi, tạt vào trong mặt tôi hòa cùng dòng lệ đang chảy dài trên má. Hôm nay, tâm trạng của tôi thực sự rất tệ.
Người ta thường nói yêu đơn phương có gì vui mà cứ đâm đầu vào nó, yêu đơn phương làm chi khi mà nhìn lại chỉ toàn thấy nỗi đau. Tôi không biết trả lời những câu hỏi ấy thế nào, cũng chẳng biết vì sao tôi lại thích cậu suốt tận 4 năm trời.
Dành trọn 4 năm thanh xuân của tôi để thích cậu, liệu có đáng hay không? Câu trả lời của tôi bây giờ và tôi nghĩ sau này vẫn sẽ là có. Đời người chẳng có bao nhiêu lần 4 năm nhưng tôi vẫn lựa chọn việc thích cậu vì trong khoảng thời gian đó, tôi đã tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc.
Tôi nhớ rõ từng kỉ niệm lúc tôi mới vào công ty, cậu là người nâng đỡ tôi trong công việc. Tôi nhớ rõ những lần đi chơi với đồng nghiệp, tôi chẳng thể uống rượu nên cậu đã dốc mình uống thay. Tôi còn nhớ những lần mình cùng nhau chạy bộ trong công viên, cùng nhau đi xem những bộ phim mới nhất...
Tôi ước rằng mọi thứ vẫn sẽ mãi như thế nhưng sự thật thì chẳng phải vậy. Hôm nay, lúc tôi đang lướt Facebook và ngân nga vài câu hát thì thấy thông báo rằng cậu đã thay ảnh đại diện. Tôi vội vã nhấn vào xem, chiếc điện thoại đang cầm trên tay tôi rơi xuống đất.
Là hình của một cô gái với dòng caption "My love". Giây phút ấy, tôi chợt nhận ra rằng, tôi với cậu thì ra cũng chẳng là gì cả, ngoài hai chữ bạn bè. Tôi viết một chiếc comment chúc phúc cho cậu rồi tắt điện thoại và quyết định ra công viên, nơi cậu và tôi thường ngồi mỗi khi tan làm.
Hôm nay tôi lại khóc. Tôi khóc vì 4 năm thanh xuân của mình hay khóc vì sau này cuộc sống của tôi có thể chẳng còn cậu thì tôi cũng không biết nữa. Tôi chỉ biết, bây giờ tôi muốn khóc để giải tỏa hết những cảm xúc trong lòng tôi lúc này.
Ngay sau khi về nhà, tôi sẽ gửi mail cho sếp để xin nghỉ việc. Tôi cũng sẽ chặn hết mọi liên lạc từ cậu vì thấy cậu, tôi sẽ chẳng thể nào từ bỏ được mối tình đơn phương này.
Hôm nay, tôi có thể xem là vừa thất tình vừa thất nghiệp. Nhưng chẳng sao, rồi ngày mai sẽ khác. Tôi sẽ đi xin một công việc mới, tìm một cuộc sống mới, một cuộc sống mà không có cậu. Tôi vẫn sẽ là tôi trước khi gặp cậu, vẫn giữ nguyên những ngây ngô trong sáng ấy và gói ghém những kỉ niệm vụn vặt có cậu đặt vào một góc ở trong tim.
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện trong cuộc đời tôi. Tạm biệt tôi của những năm tháng thích cậu. Và tôi của sau này nhất định cũng sẽ tìm thấy một “my love” của mình như cậu đã tìm thấy. Chào cậu, mối tình đơn phương của tớ.
© Trần Thị Linh – blogradio.vn
Xem thêm: Cậu của năm ấy phải thật hạnh phúc nhé!
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
Bên kia thế giới
"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.
Ánh sáng của cuộc đời em là...?
Ánh sáng nhỏ nhoi, thắp lên hy vọng cho em bởi những người em thương và thương em
Ta có đang đi đúng đường hay không?
Có mấy ai mà chưa từng mông lung về tương lai của bản thân. Hầu như ai cũng đều như vậy! Những điều chưa xảy ra đều khiến con người ta lo lắng và bất an. Vậy nên, nếu bạn có rơi và tình huống hoài nghi những quyết định của mình có đúng hay sai? Thấp thỏm, lo âu cũng là lẽ thường tình.
Viết tuổi thơ lên cây
Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày







