Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tại sao ngày ấy cậu đối xử tốt với tôi?

2020-09-25 01:29

Tác giả:


blogradio.vn - Năm đó có thể vì sự trẻ con và tự ti của chính mình mà tôi đã nổi giận đùng đùng và chỉ nghe từ một phía. Đổi lại là bây giờ, tôi sẽ không làm như vậy, tôi sẽ hỏi cậu “Tại sao ngày ấy cậu đối xử tốt với tôi?”.

***

Gửi người bạn cùng bàn của tôi,

Tôi đã thích cậu được gần 3 năm rồi. Thích dáng vẻ cậu chơi bóng ở sân trường, thích dáng vẻ cậu nổi bật trong lớp và càng biết rõ một người giống cậu sẽ mãi không để ý tới mình.

Tôi một cô bé lớn lên trong gia đình bình thường, cuộc sống tôi sẽ chẳng bao giờ khác lạ những cô bé mới lớn khác nếu như tôi sinh ra với một vẻ ngoài bình thường. Tôi béo ú.

Tuy tôi không ghét bỏ gì đâu nhưng từ quãng thời gian học cấp 2 tôi đã ghét bản thân vô cùng, một người chẳng bao giờ được bạn bè yêu quý chỉ vì thân hình mập mạp của mình.

Hồi cấp 2, tôi còn nhớ rõ biệt danh các bạn trìu mến gọi tôi là “Béo”. Vậy mà từ bao giờ  lên cấp 3, những câu nói đùa vui chợt biến thành trò đùa cợt tôi trước lớp.

Tôi còn không nhớ nổi tôi đã buồn như thế nào khi nghe những lời như thế nhưng cuối cùng chính nhờ cậuấy , tôi đã quên đi mặc cảm của chính mình.

Lên cấp 3, các bạn học không còn chịu ngồi với tôi nữa. Lí do cũng chẳng có gì, tôi học kém chắc hẳn là vậy. Nhưng ai cũng nói vì tôi ngồi chiếm hết chỗ, vì tôi mập nên các bạn không chịu được chật chội. Có lẽ đó là trò đùa vui của mọi người và tôi cũng cười nhưng những lúc đó, khi về nhà tôi đã khóc, khóc rất nhiều.

gui-em-noi-nho-ngay-mua

Có một bạn nam, khi được xếp ngồi với tôi, đã chẳng hề nghĩ ngợi gì sát lại gần tôi bảo cho xem cùng sách. Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự thoải mái của một người bình thường đối với tôi.

Dần dần ngày nào cậu cũng cùng tôi học, cùng xem sách với tôi. Không hiểu có phải do cậu đãng trĩ hay không nhưng ngày nào cậu cũng quên sách. Còn có chút lười nhác bảo tôi ghi bài hộ nhưng cậu học rất giỏi, rất tốt, bao giờ cũng đạt điểm cao.

Không ít lâu sau, tôi biết mình đã lỡ thích cậu mất rồi. Cậu điển trai, nổi bật trong lớp tôi. Tôi cứ thế lấy đó làm động lực, ngày ngày cố gắng giảm cân, mong muốn một ngày trở nên phù hợp với cậu hơn.

Tôi đã cố gắng thử rất nhiều cách, ngày ngày đều cố gắng ăn ít đi chỉ vì muốn mình gầy đi nhưng  ý chí tôi quá kém cỏi, cứ giảm được một chút tôi lại ăn vào nhiều hơn. Dẫu tham gia các lớp học yoga, lớp tập gym bên ngoài tôi vẫn chẳng có gì thay đổi cả, thậm chí còn béo hơn cả ban đầu, điều này làm tôi không chịu nổi. 

Mọi người có hiểu cảm giác này không? Khi mà bạn cố gắng làm một điều gì đó, vì một người mà mãi không làm được. Còn khiến bản thân trở nên xấu xí hơn.

Ở lớp, cậu đối xử với tôi vẫn rất tốt, cũng không nhận ra sự thay đổi của tôi. Ngày ngày trên lớp vẫn ân cần giúp tôi học bài nhưng tâm trí tôi ngày nào cũng lơ lửng trên tận cung mây, bài cậu giảng có bao giờ tôi để ý. Lực học tôi sút dần, thầy chủ nhiệm gọi mẹ tôi đến nói chuyện. 

Nhốt mình trong căn phòng tối, tôi chỉ biết khóc. Có bao giờ cảm giác tệ hơn như lúc đó không?

Một lần đang đi ngoài cửa lớp, tôi nghe bọn con gái xì xào. Bình thường tôi sẽ chẳng mấy để tâm vì lúc nào bọn họ cũng trêu chọc vẻ bề ngoài của tôi. Chính cậu là người dạy tôi cách lơ đi những lời nói không hay đó. Thế mà lần này, tôi nghe từng chữ “ Con Béo thật ngốc. Làm gì có ai muốn tốt với nhỏ chứ? Không biết cậu bạn cùng bàn còn đi xin cô đổi chỗ mấy lần à? Chắc thấy nhỏ phiền quá muốn đổi mà cô chưa cho, cô nói giúp bạn hòa đồng gì đấy”.

Tiếng đám bạn cười ồ lên. Tai tôi ù đi và hôm đó tôi trốn học. 

co_gai_mnah_me_2

Sau đó, tôi vẫn đi học đều đều, chỉ là tôi đã tự mình xin cô giáo cho mình đổi chỗ. Một mình ngồi ở cuối lớp, cách xa cậu, người mà tôi từng thích thầm.

Cậu thật là tệ, ngay lúc tôi chuyển chỗ vẫn đến bên cạnh chỗ mới tôi hỏi vì sao chuyển đi nhưng tôi không còn muốn trả lời nữa, tôi cũng không nhìn vào mặt cậu. Khuôn mặt tôi đã lén nhìn bao lâu khi cậu ngồi học bài, khi cậu đi đá banh, còn cả lúc cậu ngủ gật trong giờ nữa,... tất cả những điều đó với tôi bây giờ không quan trọng nữa. 

Năm đó có thể vì sự trẻ con và tự ti của chính mình mà tôi đã nổi giận đùng đùng và chỉ nghe từ một phía. Đổi lại là bây giờ, tôi sẽ không làm như vậy, tôi sẽ hỏi cậu “Tại sao ngày ấy cậu đối xử tốt với tôi?”.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Xem thêm: Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Chúng ta chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Tôi rồi sẽ ổn thôi, sẽ sống tiếp cuộc đời mình, dần tập quen với cuộc sống không có anh ở bên. Có lẽ tôi cũng sẽ yêu người mới, một người thật sự dành cho mình. Chúng ta, cuối cùng cũng chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Bởi duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại

Bởi duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại

Chúng tôi từ hai người lạ, trở nên quen biết trong một chuyến hành trình ngắn ngủi, rồi lại trở thành người xa lạ. Nếu có tiếc, chỉ tiếc duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại. Cũng không còn sợi dây nào hàn gắn chúng tôi lại, nếu có thì đó có thể là mảnh kí ức trên hòn đá cuội khắc tên tôi hay trên mảnh khăn tay tôi tặng.

Yêu thương đã đến lúc phải buông rồi

Yêu thương đã đến lúc phải buông rồi

Một đoạn tuổi trẻ đi qua, yêu thương có, đau thương có nhưng chỉ còn là kí ức. Yêu thương đến một lúc em cũng phải buông rồi. Em mong anh gặp được người anh thương, sẵn sàng chạy về hướng cô ấy dù khó khăn trắc trở. Mong em gặp được người em tin, sẵn sàng đợi anh ấy dù phía bên kia là giông bão cuộc đời.

Tuổi 20 à, chúng ta sẽ lớn lên sau những bài học để đời

Tuổi 20 à, chúng ta sẽ lớn lên sau những bài học để đời

Sau tất cả tôi muốn nhắn nhủ với chính mình là “Cô gái à, hãy cười nhiều hơn vì không ai cấm bạn cười trong hạnh phúc. Con gái đẹp nhất là khi cười mà. Hãy tự tin chính mình, không ai cản được chúng ta hạnh phúc. Hãy tự tạo cho mình một cuộc sống đầy ắp tiếng cười. Hãy cười trước khó khăn, vấp ngã và hãy cảm ơn những lần bị đau. Vì sau đó chúng ta sẽ lớn lên sau những bài học để đời”.

Gửi người con thương

Gửi người con thương

Khi bắt đầu hiểu chuyện, khi biết cái gì nên, cái gì không nên. Lúc đó, nhìn lại mới thấy, mới biết những hy sinh những khổ cực và cả những điều mà mạ chưa bao giờ nói ra.

Thành phố nơi người ở đã có mùa đông chưa?

Thành phố nơi người ở đã có mùa đông chưa?

Thành phố nơi người ở Đã thấy mùa đông chưa Sáng nay dậy mở cửa Đông đây cũng mới vừa.

Ngày ta gặp lại

Ngày ta gặp lại

Ta gặp lại nhau một chiều cuối thu. Trời Hà Nội, Vời vợi xanh như ngày Anh đã tới.

Chúng ta vẫn sẽ là tri kỉ, có được không?

Chúng ta vẫn sẽ là tri kỉ, có được không?

Không biết sau này mọi chuyện sẽ ra sao, tình bạn của chúng ta có còn hay không nhưng thời điểm này tớ nghĩ mình nên dừng lại một chút. Không phải không làm bạn nữa mà là đứng đằng sau chúc phúc cho cậu và để chúng ta sẽ vẫn là tri kỉ có được không?

Gió đông về

Gió đông về

Đối với chúng tôi gió đông về không không chỉ là mùa buồn tênh, còn là mùa được khoe áo đẹp dạo phố phường khi có dịp và còn được đắm mình trong sương mù giăng khắp cánh đồng quê. thì đó cũng là những ngày thật tuyệt. Vì mùa đông lạnh, càng có cơ hội để quây quần.

Ngày chị hai đi lấy chồng

Ngày chị hai đi lấy chồng

Đêm nay là ngày đầu tiên chị hai nó vắng nhà, chưa bao giờ nó thấy trống vắng như đêm nay, nó biết từ nay về sau cũng vậy. Từ đó về sau nó cứ nhìn ra trước sân, mỗi khi thấy ai đi ngang qua đầu ngõ, nó tức tốc chạy ra mừng rỡ vì cứ tưởng chị nó trở về đây.

back to top