Phát thanh xúc cảm của bạn !

Suy nghĩ về tiêu đề "Bước chậm lại giữa thế gian vội vã" của Đại Đức Haemin

2025-03-28 15:10

Tác giả: Những điều nhỏ bé


blogradio.vn - Vậy thì “bước chậm lại” để ngắm nhìn vạn vật đang chuyển mình trong gió, bước chậm lại để ta thấu hiểu hơn về cuộc đời, về con người, hay đơn giản là bước chậm lại để gom nhặt những “mảnh người” của chính mình, để biết ta còn biết buồn, biết yêu, và biết tất thảy mọi cảm xúc như con người.

***

Bước chậm lại giữa thế gian vội vã là cuốn sách nổi tiếng của Đại Đức Haemin. Chỉ một tựa đề thôi cũng đã đủ làm ta phải suy ngẫm về cuộc sống hiện tại

“Mai này con hãy nhớ đi nhanh cũng được, đi chậm cũng được miễn là con đừng dừng lại”.

Mẹ tôi đã trăn trở để dạy tôi khi bước vào cuộc đời, mẹ tôi quả thật chẳng khắt khe với tôi mà vẫn ân cần như bao ngày. Nhưng, mẹ ơi, cuộc đời này giá như có thể dịu dàng với con như mẹ dù chỉ một chút thì thật tốt quá! Con không thể đi mà con phải chạy, chạy về phía hối hã để không bỏ lại phía sau, lắm lúc khiến con mệt mi buông xuôi. Cứ thế, tôi mãi suy tư về đời mình, khi ấy những kí ức mơ hồ về tựa sách của Đại đức Haemin cứ hiện diện: “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã”... Liệu, tôi có thể sống như thế chăng?

Oscar Wide có viết: “Cuộc đời ta là một sự bắt chước, hành động của ta là những thứ được tái lập của kẻ khác”. Ta chạy theo xã hội, chạy theo thời cuộc, để rồi ta chẳng còn là chính mình nữa. Haemin – người đã tỉnh thức để viết “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã”, để chính mỗi người nhìn nó có thể tự hỏi “thế gian vội vã”, hay chính mình mới là người cần “bước chậm lại”, không đơn thuần là một hành động di chuyển với vận tốc giảm dần, mà xa hơn là để vận tốc của tâm hồn được nghỉ ngơi. Vậy thì “bước chậm lại” để ngắm nhìn vạn vật đang chuyển mình trong gió, bước chậm lại để ta thấu hiểu hơn về cuộc đời, về con người, hay đơn giản là bước chậm lại để gom nhặt những “mảnh người” của chính mình, để biết ta còn biết buồn, biết yêu, và biết tất thảy mọi cảm xúc như con người.

“Mẹ ơi nhưng cuộc đời này không cho phép con ngơi nghỉ, con buộc phải chạy”

Ai cũng như ai, ai cũng phải đi tìm “chỗ đứng” trước thời cuộc định vị mình bằng “thương hiệu cá nhân”. Mỗi khi mở mắt, hàng trăm tin tức, hàng trăm video chỉ trong một đến hai phút cũng khiến con người ta đủ mất thời gian hàng giờ và mệt mi vì những thông tin mới. Ta sợ mình sẽ là kẻ “tối cổ” trong mắt người khác, ta sợ mình sẽ không bắt kịp xu hướng của đám đông, ta sợ cảm giác bị bỏ lại (hiệu ứng Fomo). Rồi cứ thế, sự chóng vánh rợn ngợp có khiến cho mỗi người thêm đầy đủ. Khi ta không cho phép mình ngơi nghỉ, đó là lúc ta vắt kiệt mình trước “chất dẫn truyền thần kinh gây nghiện” (Hoocmon Dopamine). Ta tự làm tổn thương tinh thần mình bằng cách sống vội hơn, nhưng hẹp lại. Ấy thế, ta để lại biết bao nỗi đau của cuộc đời mà chính từ sự vô tâm của mình thờ ơ. Mẹ ơi, con buộc phải chạy, nhưng con sẽ chậm lại để thay đổi những chuyển biến tiêu cực của đời mình!

“Sau những lần chạy, con đã bỏ quên những lời nhắn gì mà thiên nhiên đang thì thầm, tiếng con người đang chịu khổ”

Bước chậm lại giữa thế gian ồn ả, chóng vánh để những tiếng cỏ cây không bị ta quên lãng. Nhìn lại chúng ta đã đi qua bao nhiêu quá trình, khi chu kì từ loài vượn người tìm cách sinh tồn đến trở thành đứng đầu chuỗi thức ăn. Đó là những cuộc đấu tranh từ trí tuệ không ngừng của chúng ta để mong có cuộc sống tốt hơn. Càng phát triển vượt bậc như thế, lòng tham bản năng của mình ngày càng trỗi dy, ta sẵn sàng bỏ đi những giá trị đạo đức để làm giàu cho mình, ta sẵn sàng hy sinh lòng thấu cảm để đổi lấy sự thờ ơ rợn ngợp. Ta kéo theo một xã hội nhanh vội, một xã hội thoã mãn lợi ích cá nhân là điều kiện tiên quyết, một xã hội mà những truyền thông sơ sài cũng đủ để ta tự nhủ: "Chắc sẽ không sao đâu nếu ta lỡ làm điều xấu". Chúng ta đang dần “cuốn theo” biết bao sự thao túng, sự trói buộc của tư duy mà bản thân không hay biết. Phải chăng, vì sống là phải chạy liên tục nên ta không có thời gian để nhận biết, hay do chính mình tc lưỡi dù biết cũng hững hờ? Cây cối, muôn loài, thiên nhiên đã chịu bao thương tổn khi chúng ta đưa ra hàng trăm cái cớ để khai thác, mà mục đích cuối cùng có phải là thoã mãn “điều mình muốn”?

Hàng năm, số cây chặt phá là điều mà tôi không thể kể hết, số rác thải được vứt ra môi trường với lời an ủi: “để làm sạch cho chính ngôi nhà của mình”. Song, chính thiên nhiên cũng đã đưa lời cảnh tỉnh buộc bản thân con người phải chậm lại trước sự việc trận cháy rừng ở Los Angeles, California trong những ngày của đầu năm 2025 khiến ta phải xót xa, khi số liệu gần nhất cũng đã hơn 12000 ngôi nhà bị thiêu rụi, ít nhất 27 người tử vong, và số người thiệt hại từ thể chất đến tinh thần thì không thể đếm xuể. Chậm lại để thấy xót xa cho đồng loại mình trước thảm họa của thiên nhiên, chậm lại để ngẫm nghĩ nếu hôm nay bản thân ta thờ ơ, vội vã trước cuộc đời thì tương lai chính mình cũng sẽ là nạn nhân ở đó. Mẹ ơi, bây giờ con đã hiểu, vì bản thân mình luôn lấy lí do biện bạch mà quên mất những giá trị và ý nghĩa của cuộc sống, khiến nó trở nên nông, hời hợt.

Thật đau lòng! Khi những kiếp người bé mọn tại dãy Gaza khốn khổ phải chịu biết bao dư chấn từ chiến tranh, khi những tiếng súng vội vã, những quả bom không biết tiếng người đã tàn phá dãy Gaza trở nên tăm tối. Những đứa trẻ ở đó không mong cầu kẹo, mà chỉ mong sau mình được no bụng qua sự khốc liệt của chiến tranh. Những “người đàn ông, đàn bà” nét mặt đã thảm sâu vô cảm mất hết tương lai, họ không mong ăn ngon mặc đẹp, định vị bản thân mà họ chỉ mong mình được tồn tại, được no bụng qua ngày, được bình yên trọn vẹn kiếp người. Hãy chậm lại, để thấy họ. Hãy chậm lại để nghe họ. Hãy chậm lại, để ủng hộ hòa bình, cứu vớt những con người nhỏ bé. Và khi chậm lại, con thấy mình thêm trân quý vì được sống trong đất nước hòa bình, nơi mà có tình yêu thương làm động lực cho con lắm mẹ ơi!

“Và quan trọng hơn hết, con chậm lại là để thấu hiểu chính mình, để nghe những gì trong trái tim con muốn nói”

“Khi bạn đứng lại cả thế giới sẽ đứng lại theo bạn”. Đó là những gì bạn của tôi đã nói với tôi lúc cậu ấy khép lại trang cuối cùng của quyển sách. Tôi luôn học được nhiều điều từ những người chung quanh mà tôi nào hay biết. Cuộc đời vẫn thế, chỉ có tôi là luôn dùng nhiều lí do để biện bạch, than phiền chính nó. Tôi vội vã, mệt nhoài, tôi quên đi những giá trị cốt lỗi của vạn vật, tôi quên đi “dục tốc bất đạt”. Phải chăng, những người như tôi ngoài kia vẫn rất nhiều. Mở mắt thức dậy tôi vẫn chạy theo guồng quay hối h, tôi chán ghét sự thinh lặng. Và đó có phải là thứ đã gây ra sự lo âu, khủng hoảng bản sắc của chính mình. Tình trạng người trẻ trở nên lo âu, rối loạn cảm xúc, khủng hoảng bản sắc ngày càng được thấy nhiều hơn. Họ quên đi tiếng nói bên trong mình, họ chú trọng bề ni, quên đi bề sâu. Vì vậy, họ hòa nhập vào những chất gây nghiện, vì họ nghĩ điều đó có thể trốn tránh những nỗi đau của thực tại. Và bước chậm lại để nhìn rõ bản thân mình, thấu hiểu và cùng vượt qua những đau bên trong mình là điều cần thiết hơn bao giờ hết. Hơn ai hết, trước ai hết, quan trọng hơn ai hết, chính mình phải dừng lại để tự lắng nghe chính mình, để đưa bản thân mình tới những an lạc, những thức tỉnh thật sự.

“Con đã học được gì sau những chuyến phiêu lưu dài”. Và một lời “Thanks” – “Sorry”, “Arigato” – “Gomenasai”, “Cảm ơn” – “Xin lỗi” cũng thật khó nói biết bao. Cơ mà, vì bước chậm lại, học chậm lại nhưng sâu hơn, con mới thấy được những từ ngữ ấy thật ý nghĩa biết bao. Nó cho con nhìn lại, sống chân thành hơn, và yêu thương chính bản thân mình và cuộc đời này thêm phần nào!

© Những điều nhỏ bé - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ngày Gió Ngừng Thổi Ở Bến Bờ Bình Yên | Bản Full | Blog Radio

Những điều nhỏ bé

Cái chết không phải là sự mất mát lớn nhất. Mà sự mất mát lớn nhất là để một tâm hồn tàn lụi ngay khi còn sống - Norman Kusin

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mưa nghịch mùa

Mưa nghịch mùa

Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

back to top