Sức mạnh của ngôn ngữ không lời
2023-11-01 05:25
Tác giả:
blogradio.vn - Ngồi bên, lắng nghe người khác san sẻ, bộc bạch nỗi lòng là cách chúng ta chia sớt nỗi buồn, nhân đôi niềm hạnh phúc với họ.
***
Con gái lên 9 tuổi đi học về với gương mặt buồn tư lự. Thấy con như vậy, chị liền tò mò dò hỏi. Con đánh tiếng thở dài, thủ thỉ: “Ba bạn Nhân lớp con suốt ngày uống rượu rồi đánh mẹ bạn ấy. Bạn Nhân buồn lắm. Trên lớp, bạn cứ ngồi khóc suốt. Con không biết động viên bạn như thế nào… chỉ biết ngồi bên bạn thôi mẹ ạ”. Chị xoa đầu con, ôm con vào lòng, trìu mến bảo: “Đôi khi, ngôn ngữ không lời lại có sức mạnh hơn ngàn vạn âm thanh bằng lời con ạ!”
Nếu ngôn ngữ được hiểu là “Hệ thống những từ dùng làm phương tiện giao tiếp” thì ngôn ngữ “không lời” hay còn gọi là ngôn ngữ hình thể, phi ngôn ngữ lại là quá trình truyền tải và nhận thông tin bằng điệu bộ, cử chỉ, khuôn mặt, ánh mắt, nụ cười, giọng điệu, dáng đứng, khoảng cách,… Ngôn ngữ không lời luôn sinh động, tinh tế, phổ biến và giữ vai trò quan trọng trong giao tiếp.
Giao tiếp không lời cũng như giao tiếp bằng ngôn ngữ là cách giúp mỗi người gắn kết, thắt chặt thêm sự gần gũi, thân thiện với mọi người. Trong giao tiếp, chị thường chọn cách nói ít lại và lắng nghe nhiều hơn. Là bởi chị nghĩ, lắng nghe không đơn thuần là hành động chú ý tới lời nói của người đối diện mà còn là sự thể hiện sự tôn trọng với họ. Ngồi bên, lắng nghe người khác san sẻ, bộc bạch nỗi lòng là cách chúng ta chia sớt nỗi buồn, nhân đôi niềm hạnh phúc với họ.

Đồng nghiệp cơ quan ngạc nhiên khi nghe chị bảo: Chồng chị chẳng mấy khi nói lời yêu thương với vợ con. Chị không buồn phiền, trái lại, chị mỉm cười bảo: “Những gì anh làm đã nói lên quá nhiều, đến nỗi tôi không còn nghe được những gì anh nói” (Ralph Waldo Emerson). Chị kể cho mọi người nghe những điều tuyệt vời mà anh đã làm cho mẹ con chị mỗi ngày. Từ những bữa cơm đạm bạc, ngon miệng đến bó hoa, món quà nhân ngày lễ, kỉ niệm của gia đình; từ những vòng ôm ấm nồng đến bờ vai vững chắc cho mẹ con chị tựa vào mỗi khi mỏi mệt... Chị nhận thấy, yêu thương được nói ra có thể cũng quan trọng, nhưng không thể quan trọng bằng những điều anh đã làm!
Chị dạy hệ giáo dục thường xuyên. Đa phần học viên đều có hoàn cảnh rất đặc biệt. Nhiều em trên lớp có những biểu hiện chưa ngoan: trả treo, ngỗ ngược, lười biếng,… Huy, cậu học trò lớp 10 chị đang dạy, mỗi buổi lên lớp, chỉ gục đầu xuống bàn và ngủ. Dù tìm đủ mọi cách để thay đổi cậu nhưng thầy cô và cả lớp đều bất lực. Kết quả cuối kì 1, cậu nhận về điểm tổng kết chưa đạt yêu cầu. Và cậu trở thành học trò cá biệt trong mắt thầy cô, bạn bè. Chẳng thể ngờ, đầu học kì 2, cậu trở nên chăm chỉ lạ thường. Cậu chăm chú nghe giảng, ghi chép bài đầy đủ, xung phong phát biểu bài,… và đặc biệt là cậu không còn ngủ trên lớp nữa. Khi được hỏi về sự thay đổi bất ngờ, Huy chia sẻ: “Chính sự quan tâm, giúp đỡ của thầy cô, bạn bè đã giúp mình nhận ra bản thân phải chứng minh cho mọi người thấy bằng hành động, nhận lỗi là đúng mà hành động sửa lỗi lại càng quan trọng hơn!”.
Con gái đầu của chị đang bước vào tuổi dậy thì. Mọi sự thay đổi đột ngột ở con khiến chị bất ngờ đến mức không thể nào thích ứng kịp thời. Ban đầu, chị lớn tiếng quát mắng, buộc con phải thay đổi theo ý mình. Thế nhưng sau đó, chị nhận ra, điều đó chỉ khiến chị thêm bực dọc, khó chịu. Bình tâm suy nghĩ, chị nhận ra sự ích kỉ của chính bản thân mình. Chị bắt đầu rèn luyện lối sống bao dung, vị tha để hiểu, thông cảm và dần thay đổi con bằng chính yêu thương, thấu cảm của mình.
“Lời nói chẳng mất tiền mua”, ai cũng có thể nói được, nhưng cũng không nên giáo huấn, lên lớp; không đao to búa lớn; không áp đặt, cưỡng chế bằng lời… Đôi khi, chỉ cần qua ngôn ngữ không lời, mỗi người đều có thể truyền tải thông điệp một cách nhẹ nhàng mà sâu sắc, mang lại sức mạnh và niềm tin cho người khác một cách trọn vẹn!
© Xanh Nguyên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chuyện Cũ Mình Hãy Quên Đi | Blog Radio 874
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






