Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sốt nhẹ

2021-08-04 01:22

Tác giả:


blogradio.vn - Mái tóc đỏ au chẳng phải vì nắng nhưng cũng che lấp đủ đôi gò má đương màu nắng. Tôi trêu: “Bữa trước đi trên đường, vô tình thấy cậu. Định gọi to lên Thiên Thảo ơi, chợt nhận ra lại có ai đi bên cạnh…”. Cô nàng lại đưa tay che miệng, quay phắt đi, nắng đỏ au chảy xuống cả tai…

***

Rồi thì trong họ cũng không biết được rằng tình cảm ai nặng hơn: một người vốn luôn vui vẻ, chân thành lại vì một người chỉ cần nhắc đến tên là rơi lệ; và một người vốn lúc nào cũng lạnh nhạt hờ hững với đời lại trở thành một người lãng mạn biết quan tâm. Tình yêu muôn loại, ta sẽ không thể nào biết được toàn tâm toàn ý vì một người hay thay đổi vì một người, cái nào sâu nặng hơn.

Tôi tình cờ biết được chuyện tình ấy vào một chiều mùa hạ, khi cơn nắng trưa phũ xuống đôi vai gầy của cô gái một chút ánh buồn. Cô gái hỏi tôi: “Bên cạnh anh ấy có người con gái nào chưa? Còn mình, đã lâu lắm rồi chưa có ai bên cạnh.” Tôi trách cô gái sao không dám nói với người con trai kia nỗi lòng của mình, khi tôi đã nghe quá nhiều lần câu hỏi ấy từ tận những năm về trước. Nhưng cô ấy chỉ cười, đánh tôi một cái thật nhẹ, gương mặt đỏ lừ.

Đã từ rất lâu rồi tôi hay để ý đến ánh mắt của người con gái ấy. “Anh ấy có một ánh mắt biết buồn.” Tôi bật cười trước lí lẽ của cô bạn thân, không nhận ra từ lúc bấy trọn vẹn ánh nhìn của nàng đã là một chàng trai có vóc dáng gầy dong dỏng cao. Cũng không thể nào biết được suốt những năm tháng sau này trong đôi mắt ấy chỉ có mỗi một bóng hình ấy, nhưng ngần ấy năm không dám nói một lời, dù hai người chỉ cách nhau một vách ngăn phòng trọ. Cô ấy là một cô gái khá ngô nghê, lúc nào cũng có thể bày đủ trò làm trò cười cho mọi người nhưng đứng trước người mình thích lại chường ra bộ dạng nhút nhát không nói nên lời. Tôi đã từng đùa với cơn nắng quái, đùa với cả bộ dạng của nàng rằng sao có một người hay đùa đến vậy, và thực chờ mong một ngày lệ quang rơi trên gò má sẽ như thế nào. Vì với tôi, cô bạn thân tôi sẽ là một người không bao giờ biết khóc.

“Mình sẽ làm chung một plan với anh ấy”. Cô gái khoe với tôi công ty vừa phân công hai người chung một tổ kế hoạch, như thế sẽ có nhiều cơ hội ở gần nhau hơn. Mái tóc đỏ au chẳng phải vì nắng nhưng cũng che lấp đủ đôi gò má đương màu nắng. Tôi trêu: “Bữa trước đi trên đường, vô tình thấy cậu. Định gọi to lên Thiên Thảo ơi, chợt nhận ra lại có ai đi bên cạnh…”. Cô nàng lại đưa tay che miệng, quay phắt đi, nắng đỏ au chảy xuống cả tai…

Chàng trai ấy tôi cũng biết, lạnh lùng lắm lại chẳng biết cười. Cũng không hiểu vì sao hôm nay lại đến hỏi thăm tôi: “Cậu biết hợp âm bài “Gương một chiều” không? Mình tính đàn bài đó tặng một người.” Và tôi chợt nhận ra giai điệu ấy đã ngân lên trong ngày sinh nhật cô bạn thân của tôi. Làm sao tôi không biết được, cô bạn ấy thích bài ấy đến thế cơ mà. Lại có lần tôi bắt gặp chàng trai ấy ở một cửa hàng làm đồ handmade, và tôi thấy thứ đồ ấy đột nhiên lại hiện hữu bên cạnh cô nàng, và cô nàng ấy ngốc nghếch bảo tôi: “Anh ấy nói tiện tay làm cho mình đấy. Dù chỉ là tiện tay nhưng mình vẫn rất vui.” Tôi chợt nhớ gương mặt lấm lem của cậu ta khi bước ra khỏi cửa hàng và khi tôi đi hết cả một buổi shopping mới thấy cậu ta “tiện tay” xong việc.

Plan rồi cũng kết thúc, hai người được tặng thưởng to, lúc phát biểu không hiểu sao cô gái lại đôi mắt rươm rướm. Thay vì nói ra cảm nghĩ của mình thì dường như hơn ai hết, một người trao hết lòng mình đột nhiên cảm thấy giây phút này là giây phút chia tay, chưa chắc sẽ có một lí do gặp lại vì cơ hội này chỉ là hi hữu:

- Em cảm thấy sau này sẽ không còn lí do gì để gặp anh ấy nữa.

Rồi cô ấy bắt đầu khóc, và vội lảng sang chuyện khác về plan mà hai người cùng làm. Lời đầu tiên là lời tiếc nuối rồi vội chấn chỉnh lại vì nhận ra mình chưa tan việc. Chàng trai đứng bất động hồi lâu, rồi khiến cả hội trường ồ lên kinh ngạc:

- Anh không hiểu tại sao em phải tìm lí do, mọi lí do đều có thể mà…

Tôi nghe cơn nắng lại đổ lên đôi gò má cô bạn của tôi, nhưng cơn sốt nhẹ ấy dường như còn lây sang cả chàng trai đứng bên cạnh. Chàng ta vẫn luôn là một người lạnh lùng không biết tỏ bày tình cảm, bàn tay đặt sau lưng cô gái tự lúc nào chỉ biết vỗ nhẹ không dám cất một vòng ôm. Tôi nghe buổi phát biểu plan của công ty cứ như một ngày chúc tụng, mọi người đều cười xòa trước sự chân thành của hai người thay đổi vì nhau. Tôi quay lưng bước đi miệng không quên nhoẻn nụ cười, trong gió tôi nghe tiếng chàng trai ấy hỏi cô gái: “Em thích anh nhiều đến vậy sao?”

Thì ra cơn sốt nhẹ ấy còn lây sang cả tôi. Dường như cô gái ấy đã thích chàng trai ấy nhiều hơn, và cả tôi, dường như đã thích nàng còn nhiều hơn tình cảm nàng dành cho người ấy.

“Chẳng lẽ không ốm mà than, là sai sao?”

© Lê Hứa Huyền Trân - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Replay Blog Radio: Mỗi cuộc gặp gỡ trong đời đều có một lí do

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

Nhà

Nhà

Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.

back to top