Hướng đến ngày nắng ấm
2021-05-28 01:25
Tác giả:
Mai Nguyễn Lan
blogradio.vn - Sáng sớm hôm sau tôi mang bức ảnh gói trong một phong thư để lên mộ Hùng, nhìn bầu trời nắng đẹp, chiếu xuống gương mặt tôi âm ấm. Cuối cùng thì tôi cũng đã vượt qua nó hướng đến một ngày mai tươi đẹp hơn, một làn gió, một ánh nắng chan hoà.
***
“Nhìn kìa hoa tuyết rơi rồi kìa”.
Hùng nắm lấy tay tôi kéo ra ngoài, cậu ấy nở nụ cười thật tươi như ánh nắng mặt trời làm cho tôi chẳng có chút lạnh lẽo gì dù từng hạt tuyết đang rơi lả tả trên da tôi.
“Nhất định năm sau chúng ta phải cùng nhau ngắm tuyết rơi nữa nhé, không được thất hứa đâu nha”.
Tôi nhìn Hùng cười tươi nhưng không hiểu sao họng đau nhói tôi không thể phát nên lời, bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng gì đó.
“Reng reng reng”.
Tôi tỉnh dậy trên chiếc bàn học quen thuộc, căn phòng mà ngôi trường tôi đang theo học. Nhìn cảnh vật xung quanh thật vắng lặng, u sầu và chút gì đó thật cô đơn. Mọi người ai cũng ra về hết rồi chỉ còn tôi lại một mình ở đây, đã vậy tôi còn nhớ lại những gì mà tôi nên quên đi nữa chứ.
Tôi nhìn ra ngoài bỗng có cơn gió thoảng qua làm tôi thấy lạnh rét, định ngồi dậy sách cặp đi về thì tự nhiên tôi lại nhớ ra gì đó làm tôi đứng khựng lại một lúc, rồi đột nhiên tôi nhớ ra.
“A, tuyết sắp rơi rồi nhỉ?”.
Tôi lại nghĩ về giấc mơ đó, khoé mắt tôi lại cay cay như có gì đó bay vào, lòng tôi nhối nháo muốn xé tan lồng ngực. Tôi muốn quên đi, quên đi mọi thứ, tôi muốn đóng chặt cánh cửa đó lại, rồi cứ ngỡ như không biết thứ gì nằm sau nó cả. Tất cả những cảm xúc vui buồn từ trước đến giờ tất cả đều nhờ cậu ấy nhưng đến bây giờ thì chẳng còn gì ở lại cả cứ như mọi thứ là một giấc mơ vậy, cả cậu ấy lẫn tôi và đêm tuyết trắng xoá ấy. Tôi cũng sẽ quên đi thôi, tôi có thể sẽ lớn lên cưới một người chồng, có lẽ là một người mà tôi yêu với một gia đình hạnh phúc.
Tôi cảm thấy hài lòng với nó dù có thế nào chăng nữa thì có lẽ tôi đang hủy hoại chính tôi, với những vết thương lòng chằng chịt. Cứ nghĩ rằng chỉ cần tôi sống mà vô lo vô nghĩ như vậy thì một cuộc đời thế này cũng không làm tôi quá đau đớn.
Sau khi về đến nhà tôi liền nằm ì trên chiếc giường thân thuộc, mặc kệ tiếng gọi của mẹ tôi mà từ từ chìm vào giấc ngủ. Rồi tôi lại thấy thứ gì đó, rồi đến một cảm giác đau buốt nhẹ nhẹ trên khuôn mặt tôi.
“Trúng rồi nè”.
Một quả cầu tuyết ném thẳng vào mặt tôi làm tôi bất ngờ nhìn lên.
“Cậu để hồn đi đâu đấy, tuyết đã rơi thì nhất định phải chơi ném tuyết chứ”.
Tôi thấy cậu ấy cười, trong tay tiếp tục ném những quả cầu tuyết vào mặt tôi, nhưng tôi không cười được tôi lại khóc, khóc rất nhiều làm cho gương mặt ấm nóng lên. Tôi có thể nhớ rất rõ đây là lần cuối khi tôi ở bên cạnh cậu ấy, khi nhìn thấy cậu trai còn cười tươi trên tay cầm những viên bóng tuyết làm tôi chẳng thể nén lại giọt nước mắt. Tôi quyết định cầm một nắm tuyết thật to ném lại vào cậu ấy với đôi mắt vẫn đẫm lệ chẳng ngừng.
Cậu ấy tiếp tục ném những viên bóng tuyết vào người tôi như tận hưởng hết tuyết trời lạnh giá năm đó, cậu ấy chẳng cần tới mùa đông này cậu ấy chính là cả cuộc đời của tôi. Ước gì đây không phải là giấc mơ, ước gì khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi. Bỗng nhiên cậu ấy ngừng ném, chạy đến nắm lấy hai bàn tay lạnh giá của tôi.
“Chúng ta sẽ tiếp tục gặp nhau chứ, Hoa? Dù mai này chúng ta có xa cách đi nữa dù một năm ròng chỉ có một mùa đông, thì tớ chắc chắn sẽ mãi nhớ đến cậu”.
Tôi bất chợt nhận ra điều gì đó rất kì lạ, nó không quen thuộc với tôi lắm, cứ như tôi chỉ mới nghe những lời nói này vậy, cậu ấy đã không nói với tôi những điều này. Cậu ấy khóc, má cậu ấy ửng hồng lên.
“Dù mai này tớ có đi đâu nữa thì hãy nhớ đến tớ nhé.”
Cậu ấy ghé sát gương mặt vào tôi thủ thỉ.
“Tớ sẽ cho cậu tình yêu này đổi lại hạnh sống một cuộc đời hạnh phúc thay cho tớ nhé”.
Tôi không kịp nói lại điều gì thì lại bị mẹ tôi đánh thức dậy.
“Dậy đi về nhà không tắm rửa mà lại đi ngủ vậy ư?’.
Tôi hoảng hồn, chẳng suy nghĩ được điều gì, mắt tôi đỏ hoe ứa ra nước mắt.
“Sao con lại khóc vậy?”.
Bà ấy trầm ngâm một lúc rồi như hiểu ra điều gì đó, mắt bà ấy hướng mắt ra cửa sổ với một cái nhìn xa xăm như xuyên thấu cả tâm can tôi.
“À... bây giờ là mùa đông rồi nhỉ, ngày mai là ngày giỗ của thằng Hùng rồi đấy”.
Bà ấy nhìn về phía tôi rồi ôm tôi vào lòng không nói điều gì sau đó bước ra khỏi phòng tôi. Lúc bà ấy đi là lúc mà trái tim tôi vỡ oà, tôi co người lại khóc và tôi nhớ lại lúc và Hùng ra đi, đáng lẽ thời gian bên cậu ấy sẽ kéo dài mãi mãi. Vào cái đêm lạnh giá 10 năm trước ấy và chiếc xe tải đã cướp đi điều đó mãi mãi. Tôi còn nhớ mãi khoảnh khắc đó tôi đứng trước tivi mắt nhìn vào dòng chữ trên bản tin và hình ảnh người bị nạn, tôi đã sốc, tôi cứ nghĩ rằng đây là mơ.
Tôi đã mang theo những kí ức về cậu ấy cho đến bây giờ. Cuối cùng tôi cũng chẳng thể chạy thoát khỏi thực tại, chẳng có nơi nào là hạnh phúc ngoại trừ trong chính giấc mơ của mình. Tôi nhớ về giấc mơ lúc nãy cứ như Hùng đang muốn nhắn nhủ điều gì đó cho tôi
“Hãy sống một cuộc đời hạnh phúc với tình yêu mà tớ dành cho cậu”.
Tôi đã tự dằn vặt bản thân mình suốt bao nhiêu năm qua. Nỗi ân hận, sự đau buồn, nhớ thương, tiếc nuối có lẽ đến lúc tôi cần đứng lên và sống cuộc đời mình mong muốn. Tôi nhìn vào gương và cố gắng nở một nụ cười thật tươi, rồi tôi lật trong từng góc tủ, tìm lại bức ảnh ngày xưa của tôi và Hùng, nụ cười của tôi lại rõ hơn lẫn trong đó là vài giọt nước mắt chút xót trong lòng.
“Cảm ơn cậu nhé Hùng, tớ phải đi rồi đâ. Mong rằng mùa đông mà cậu yêu thích vẫn sẽ kéo dài mãi mãi trong giấc mơ của cậu, một giấc mơ dài vô tận và tớ sẽ ở đó cùng cậu”.
Sáng sớm hôm sau tôi mang bức ảnh gói trong một phong thư để lên mộ Hùng, nhìn bầu trời nắng đẹp, chiếu xuống gương mặt tôi âm ấm. Cuối cùng thì tôi cũng đã vượt qua nó hướng đến một ngày mai tươi đẹp hơn, một làn gió, một ánh nắng chan hoà.
© Mai Nguyễn Lan- blogradio.vn
Xem thêm:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.







